Chương 7: Hay là hai người đánh nhau một trận đi?
Chương 7: Hay là hai người đánh nhau một trận đi?
Chương bảy
Trên đường về Tiết gia, Hạ Tùng Ninh lại hỏi nàng vừa rồi đã đi đâu.
Tiết Thanh Nhân thuận miệng lấp liếm cho qua.
Hạ Tùng Ninh không hỏi kỹ nữa, chỉ nói: “Ra ngoài một chuyến, ngực khó chịu đầu choáng váng có đỡ hơn chút nào không?”
Tiết Thanh Nhân gật đầu.
Chuyến này thoải mái hơn nàng tưởng tượng.
Vẽ xong mấy lá bài đó, nàng còn cùng nha hoàn ngồi đó chơi gần nửa canh giờ nữa.
Lần sau còn chơi nữa!
“Ngày khác nếu lại có yến tiệc, vẫn là ta dẫn nàng cùng đi nhé?”
“Vậy ngày khác rồi nói.” Tiết Thanh Nhân không nói chết.
Hạ Tùng Ninh khựng lại: “Nàng không muốn ở cùng ta?”
Tiết Thanh Nhân ngước mắt nhìn hắn, tủi thân nói: “Ta muốn chứ, nhưng ta chỉ muốn ở riêng một chỗ với chàng thôi, cần nhiều người như vậy làm gì? Hôm nay đi cái thi hội đó, mới nói với chàng được mấy câu chứ.”
Hạ Tùng Ninh yên tâm.
Không hiểu sao, hắn luôn cảm thấy Tiết Thanh Nhân trước mắt so với dáng vẻ trước kia đã có thay đổi rất lớn.
Nhưng cẩn thận truy tìm, lại tìm không ra kết quả.
Hẳn là Tiết Phu Nhân đã lén dạy nàng điều gì đó…
“Vậy lần sau nàng cứ bám sát ta là được.” Hạ Tùng Ninh nói.
Tiết Thanh Nhân thấy diễn cũng gần đủ rồi, bèn muộn thanh đáp một tiếng: “Được thôi.” Sau đó không nói nữa.
Về đến phủ.
Tiết Phu Nhân vui mừng lắm, mang theo canh tự tay nấu đến, lại mặt mày từ ái nói: “Các con huynh muội thân thiết, lòng nương yên tâm rồi.”
Còn bên kia Hạ Tùng Ninh lại đi gặp Tiết Thanh Hà.
Hắn vừa vào cửa, Tiết Thanh Hà đã mở lời: “Ta nghe nói hôm nay chàng dẫn tỷ tỷ ra ngoài.”
“… Phải.”
“Các người thân thiết cũng tốt, tốt nhất là sau này cũng đừng đến thăm ta nữa, kẻo đích mẫu không vui.”
Hạ Tùng Ninh trứu mi: “Đây là nói cái gì vậy?”
Tiết Thanh Hà lại kéo chăn lên, không chịu nói nữa.
Hạ Tùng Ninh cũng không tiện giải thích gì với nàng.
Hắn không muốn người sạch sẽ như nàng dính phải những thứ dơ bẩn đó… cho nên tâm tư muốn xử lý Tiết Thanh Nhân của hắn, tuyệt đối không thể nói với nàng.
Hạ Tùng Ninh bước ra khỏi tiểu viện này.
Cả một ngày tâm trạng đều không thể tốt lên được.
Còn Tiết Thanh Nhân thì vui hơn nhiều.
Nàng uống canh, ăn điểm tâm, lại lôi giấy vẽ bài ra, gọi nha hoàn cùng chơi đùa sa đọa thêm mấy canh giờ.
Đợi đến đêm mới thoải mái ngủ xuống.
Tuyên Vương Phủ.
Thư phòng của Tuyên Vương vẫn còn thắp đèn.
Thuộc hạ đến cầu kiến, ứng thanh đẩy cửa bước vào.
“Bái kiến Tuyên Vương điện hạ.”
“Đứng lên.” Âm thanh của nam tử băng lãnh.
Nhưng thuộc hạ đã sớm quen rồi.
Thuộc hạ đứng thẳng dậy, cũng hơi ngẩng đầu lên. Chỉ là hôm nay hắn liếc mắt đầu tiên nhìn thấy, không phải thân hình thẳng tắp của Tuyên Vương, mà là… hoa?
Trên thư án của Tuyên Vương điện hạ.
Một đóa sắc màu diễm lệ, trong một vùng đen trắng, vô cùng chói mắt, lộ ra không hợp với khí tức lạnh lẽo nơi đây… hoa!
Thuộc hạ nhìn chằm chằm đóa hoa ngẩn người một lúc.
“Là từ Hoài Nam đạo đưa đến sao?” Âm thanh của Tuyên Vương vang lên.
Thuộc hạ hoàn hồn: “Phải! Điện hạ liệu sự như thần, đúng là từ Hoài Nam đạo đến…” Hắn vội vàng hai tay dâng lên văn thư.
Một nén hương sau, thuộc hạ bước ra khỏi sân viện này.
Hắn thầm lẩm bẩm… Điện hạ đây là, hỷ sự sắp đến? Không nên a!
Ngày này Tiết Thanh Nhân sớm đã bị nha hoàn lôi từ trong chăn ra.
“Lão gia đã về rồi.” Nha hoàn hoảng hốt vội vàng nói, “Một lát nữa bữa sáng phải dùng cùng nhau, nhị cô nương đã sớm đi rồi, chúng ta không thể muộn.”
Nàng ta chăm chỉ thì chăm chỉ, liên quan gì đến ta?
Tiết Thanh Nhân vẫn chậm rì rì rửa mặt, thay y phục, chỉ có nha hoàn bà tử sốt ruột giậm chân.
“Đi thôi.” Nàng nói.
“Cô nương còn chưa chải đầu trang điểm, chờ chút đã…”
Vừa rồi các ngươi sốt ruột lắm, giờ sao vì trang điểm mà lại không sốt ruột nữa?
Tiết Thanh Nhân chớp mắt nói: “Không cần chải nữa, cứ như vậy đi.”
“Vậy sao được? Đi gặp lão gia, dù sao cũng phải chải đầu gọn gàng, quy củ đàng hoàng…”
“Vậy đây là đi gặp lão gia, hay là đi gặp Diêm Vương gia?” Tiết Thanh Nhân thành khẩn hỏi.
Nha hoàn nghẹn lời.
“Tóm lại, tóm lại là không thể như vậy được…” Nha hoàn tiếp đó lại lắp bắp nói.
“Ông ấy là cha ta, lại không phải gặp người ngoài, làm mấy thứ công phu bề ngoài đó làm gì?” Tiết Thanh Nhân ngáp một cái, “Đi thôi đi thôi.”
Nha hoàn lo lắng nói: “Lão gia bận lắm, một năm luôn có mấy tháng phải ở lại Hộ Bộ. Mỗi lần từ Hộ Bộ về, cô nương đều dậy sớm, chải đầu trang điểm rồi tranh trước nhị cô nương đi gặp lão gia… hôm nay sao lại đổi rồi? Chỉ sợ lão gia thấy cô nương đến muộn, sẽ không vui.”
Tiết Thanh Nhân: “Không sao, như vậy thêm mấy lần cha ta sẽ quen thôi.”
Nha hoàn: “…”
Đúng như nha hoàn nói, Tiết Thanh Hà đã sớm đến rồi.
Không chỉ nàng ta…
Khi Tiết Thanh Nhân đến, cả bàn người đều đợi nàng.
Thật là thụ sủng nhược kinh.
Đời này nàng còn chưa từng hưởng thụ đãi ngộ này.
Tiết Thanh Nhân bước qua cửa, liền thấy Tiết Phu Nhân nháy mắt với nàng, như đang ám chỉ nàng kịp thời nhận lỗi, làm một đứa con gái ngoan.
Tiết Thanh Nhân quay đầu nhìn về phía một người khác.
Người đó ngồi ở vị trí chủ tọa, chính là phụ thân của Tiết Thanh Nhân, Tiết Thành Đống.
Tiết Thành Đống trông chính là dáng vẻ của một văn quan nho nhã, chỉ là hắn không nói một lời nhìn chằm chằm Tiết Thanh Nhân, liền lập tức sinh ra mấy phần uy nghiêm.
Tiết Thanh Nhân bước lên trước, nói: “Con muốn ngồi cạnh cha.”
“Hồ nháo cái gì?” Ngữ khí Tiết Thành Đống bình tĩnh.
Bên trái Tiết Thành Đống là Tiết Phu Nhân, bên phải là Hạ Tùng Ninh.
Tiết Thanh Nhân không chút khách khí chen Hạ Tùng Ninh đi.
“Con không hồ nháo mà, cha sao vừa đến đã trách hỏi con? Con gần đây bị bệnh, cha cũng không quan tâm.”
Tiết Thành Đống không để lại dấu vết trứu mi một cái: “Bị bệnh?”
Ngữ khí của hắn đốn thời hòa hoãn hơn nhiều: “Được rồi, ngồi xuống đi. Chuyện con bị bệnh, nương con đã nhắc với ta rồi.”
Tiết Thanh Nhân xòe tay: “Vậy cha có mang lễ vật cho con không?”
“Lễ vật?”
“Ừm, nếu cha đã biết rồi, thì nên mua chút lễ vật đến dỗ con chứ. Đại ca từ bên ngoài về, đều biết mang lễ vật cho con mà.”
Tiết Thành Đống không khỏi nhìn Hạ Tùng Ninh một cái.
“Hai cha con” nhìn nhau một cái, rồi Tiết Thành Đống chậm rãi thu hồi ánh mắt, tỏ ra dễ nói chuyện hơn chút, nói: “Con không phải muốn phương đoan nghiễn của ta sao? Một lát nữa ta cho người lấy đến cho con.”
Đó là thứ Tiết Thanh Nhân trước kia muốn để tặng cho Hạ Tùng Ninh.
“Con không cần cái đó nữa.” Tiết Thanh Nhân phiết chủy nói, “Con muốn tấm bình phong trong phòng người.”
Thêu hai mặt, đáng tiền lắm.
Tiết Thành Đống ngược lại giống như một người cha hào phóng, nói: “Được, vậy thì cả hai đều đưa đến phòng con, được không?”
Tiết Thanh Nhân vui mừng gật đầu, cầm đũa lên định gắp thức ăn cho Tiết Thành Đống.
Mặc kệ cha nàng nghĩ thế nào.
Giả vờ cha từ con hiếu cũng được, để nàng moi thêm chút đồ từ phòng ông ấy.
Bị Tiết Thanh Nhân quấy rối như vậy, cũng không ai truy cứu chuyện nàng dậy muộn nữa.
Nha hoàn đứng ngoài cửa, thật là thở phào nhẹ nhõm.
Ăn được nửa bữa, cũng không biết có phải giả vờ quá đà không, Tiết Thành Đống đột nhiên nhớ ra phải làm một người cha tốt đúng mực, hắn đặt đũa xuống, đột nhiên nói: “Thanh Nhân năm nay đã mười bảy rồi, đổi lại là cô nương nhà khác, mười ba mười bốn tuổi đã nên nói chuyện hôn sự rồi. Kéo dài thêm nữa, chỉ sợ không được.”
Các người đều sốt ruột gả ta đi? Là đang chạy chỉ tiêu à?
Tiết Thanh Nhân đầy đầu dấu hỏi.
Tiết Phu Nhân mặt lộ vẻ vui mừng, nói: “Đúng vậy, sớm nên đi xem nhà người ta rồi. Đáng tiếc a… Thanh Nhân vẫn luôn không chịu, nói là không nỡ rời khỏi nhà, nó xưa nay nghe lời cha nó, người khuyên nó đi.”
Tiết Thành Đống vẫn giọng điệu bình thản như vậy, nói: “Mệnh lệnh cha mẹ, há có đạo lý để nữ nhi tự mình làm chủ?”
Tiết Thanh Nhân thầm nghĩ Hạ Tùng Ninh còn muốn làm chủ ta nữa kìa, hay là hai người đánh nhau một trận trước đi?