Trước
Sau

Chương 1: Bị đuổi ra khỏi cửa

Thành Hải, biệt thự nhà họ Thẩm.

Trong đại sảnh tầng một, khách khứa cầm ly rượu đi lại tấp nập. Ngay giữa sảnh là tấm băng-rôn lớn với dòng chữ “Chào mừng con gái yêu trở về nhà”.

Còn trên tầng ba, trong căn gác thấp nóng nực, Tạ Tang Ninh đang thu dọn hành lý của mình .

Thẩm Trấn Nguyên, cha nuôi của cô, cầm một phong bì nhẹ nhàng đặt trước mặt cô, vẻ mặt không nỡ.

“Ninh Ninh à , sao con phải làm vậy chứ? Tuy ba mẹ đã tìm được con gái ruột, nhưng cũng đâu cần con phải đi . Với điều kiện của nhà ta , nuôi thêm một người có sao đâu ? Theo ba thấy thì con cứ ở lại đi , ba mẹ vẫn sẽ đối xử với con như con ruột. Nhưng nếu con nhất quyết muốn đi , ba cũng không cản, chỉ là ... nhà con nghèo quá, chắc họ không có xe đến đón con. Đây là ít tiền đi đường, con cầm lấy nhé.”

Tạ Tang Ninh liếc nhìn phong bì mỏng chắc không đến một nghìn tệ.

Cô lạnh nhạt trả lại :

“Không cần đâu . Ba mẹ ruột tôi đã cho xe tới đón rồi .”

Vừa nói giữ lại vừa đưa tiền đi đường đúng là muốn giữ người sao ?

Tạ Tang Ninh là con nuôi của nhà họ Thẩm, được nhận về từ khi hơn hai tuổi. Khi đó, bà Thẩm vì con gái ruột bị bế nhầm trong bệnh viện mà bị trầm cảm, nên nhận cô bé về nuôi.

Đừng bỏ lỡ: Đi Đám Cưới Bạn Thân, Vô Tình Vớ Được Chồng Tỷ Phú, truyện cực hay vừa cập nhật chương mới.

Từ nhỏ, cô luôn mặc quần áo rẻ tiền, ăn cơm thừa canh cặn, làm việc như người giúp việc trong nhà.

Lớn lên, ông Thẩm phát hiện cô có tài năng thiết kế vượt trội những bản vẽ phác thảo của cô còn đẹp hơn cả của chuyên gia, giá trị thương mại cực cao.

Nhà họ Thẩm không cho cô đi học nữa, bắt cô ở nhà thiết kế phụ tùng, thậm chí cả ô tô. Tiền nhà họ kiếm được phần lớn đều từ cô mà ra điều này , cả nhà đều biết rõ.

Nếu không có Tạ Tang Ninh, nhà họ Thẩm chẳng bao giờ chen chân nổi vào giới thượng lưu ở Hải Thành, cũng không có tư cách mở tiệc linh đình mừng “con gái ruột trở về”.

Giờ nhà họ vừa có chút danh vọng, đã muốn đuổi cô đi thật đúng là “có ơn mà không báo”.

Ông Thẩm thở dài, nhét lại phong bì vào túi cô:

“Xe đến đón con? Sao có thể? Ba điều tra rồi cha mẹ ruột con có hai đứa con trai, còn có một ông bác tàn tật cần chăm sóc, sống ở vùng núi nghèo. Nhà đó khổ lắm, chắc không có khả năng đón con đâu . Con quen tiêu xài ở đây rồi , qua bên đó sợ không chịu nổi. Tiền này con cứ cầm lấy...”

Tạ Tang Ninh lại đặt phong bì lên bàn, bình thản nói :

“Tạm biệt.”

Cô không hề để ý rằng Thẩm Huệ Châu – con gái ruột mới trở về – vừa lén nhét thứ gì đó vào ngăn bên của ba lô cô.

Tạ Tang Ninh khoác ba lô đen, chẳng buồn nhìn ai, bước nhanh xuống tầng.

Bà Thẩm trừng mắt nhìn bóng dáng cô biến mất nơi cầu thang, tức giận nói :

“Nhìn nó kìa! Nuôi chó còn biết vẫy đuôi, nuôi nó hai mươi năm mà đi còn chẳng nói một câu cảm ơn. Loại người như vậy , đáng đời lang thang ngoài đường!”

Thẩm Huệ Châu dịu dàng đỡ tay mẹ , nhẹ giọng an ủi:

“Mẹ , đừng tức giận. Dù sao chị ấy cũng chưa học hết tiểu học, mười tuổi đã phải ra ngoài bươn chải, đâu biết lễ nghĩa là gì. Chị ấy rời khỏi gia đình tốt như chúng ta , sau này chắc đến cơm cũng không đủ ăn. Tâm trạng chị không tốt cũng dễ hiểu thôi. Con đi tiễn chị một chút nhé.”

Bà Thẩm nắm tay cô, lo lắng:

“Con đi làm gì? Loại vô ơn đó, không đáng để giữ lại !”

Thẩm Huệ Châu ngoan ngoãn cười , giơ lên một hộp trang sức:

“Mẹ , dạo này chị đối với con cũng không tệ. Biết đâu sau này chẳng gặp lại , con muốn tặng chị một món quà.”

Cô chạy theo.

“Chị ơi!”

Giọng ngọt ngào vang lên sau lưng. Thẩm Huệ Châu bước tới, cười tươi:

“Chị đi nhanh quá, quà của em còn chưa kịp đưa.”

Cô mở lòng bàn tay, bên trong là hộp vuông màu đỏ một chiếc vòng tay ngọc mỡ dê trong suốt, óng ánh như pha lê.

Tạ Tang Ninh liếc nhìn , thấy cũng tạm, chỉ đáng vài đồng nhỏ, liền lạnh nhạt từ chối:

“Không cần. Em giữ mà đeo.”

Thẩm Huệ Châu cố tình đẩy hộp về phía cô, giọng dịu dàng:

“Chị cứ nhận đi . Cái này em mua hơn mười vạn tệ lận. Sau này nếu chị khó khăn, có thể bán lấy tiền. Cùng lắm thì coi như của hồi môn lúc chị lấy chồng.”

Cô tự tay đóng nắp hộp lại , bỏ vào ba lô của Tạ Tang Ninh.

Đúng lúc đó, người giúp việc Tiểu Tô hốt hoảng chạy đến:

“Tiểu thư, không hay rồi ! Chuỗi dây chuyền đính đá quý mà thiếu gia Tống tặng cô làm lễ đính hôn... biến mất rồi !”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau