Chương 20: Người anh cả lạnh lùng
Sáng sớm hơn bảy giờ, Tang Ninh đã dậy rửa mặt xong và xuống nhà.
Trong phòng ăn, cô thấy một người đàn ông trẻ khoảng hơn ba mươi tuổi đang ngồi ăn sáng. Anh có mái tóc ngắn màu đen, kiểu cắt gọn gàng thời thượng; đường nét khuôn mặt cứng cáp, góc cạnh, vừa chững chạc vừa điển trai. Bộ sơ mi đen đơn giản khiến anh toát lên khí chất của một người có địa vị cao.
Người đàn ông mím môi, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Tang Ninh, rồi cúi đầu tiếp tục ăn sáng, không có ý định mở miệng chào hỏi.
Tang Ninh đoán người này chính là anh cả – Tạ Tiêu Bác, nhưng thấy đối phương không muốn nói chuyện, cô cũng chỉ mỉm cười nhẹ, rồi đi thẳng vào bếp.
Trong bếp có Lưu Lệ Lệ cùng hai người giúp việc khác. Tang Ninh nhìn quanh, chọn một bát hoành thánh, một cái bánh bao nhỏ và một quả trứng gà.
Khi gần ăn xong, điện thoại cô reo. Là Tôn Thiên Tông gọi đến.
“ Sư muội , anh đến trước cửa nhà em rồi .”
“ Được , em ra ngay.”
Cô nhét nửa quả trứng còn lại vào miệng, cầm điện thoại rồi bước nhanh ra cửa.
Lúc ấy , Tần Viễn Phương từ trên lầu đi xuống:
“Ninh Ninh, con đi đâu vậy ?”
Tang Ninh dừng lại :
“Hôm nay con có hẹn với một người bạn.”
Tần Viễn Phương nhìn bộ đồ cô mặc – bộ vest xanh đậm thanh lịch, áo sơ mi không tay chất vải chiffon rũ nhẹ, quần ống rộng cùng tông, kết hợp đôi giày da đen. Tóc cô búi gọn thành kiểu củ hành, vừa thời trang vừa đoan trang.
“Chẳng phải hôm nay nói sẽ xem quần áo sao ? Lát nữa người ta sẽ mang mẫu đến đó.”
Tang Ninh lễ phép mỉm cười :
“Mẹ cứ chọn giúp con nhé. Các dịp khác nhau đều cần chuẩn bị vài bộ. Con có việc rất quan trọng phải ra ngoài một chuyến.”
Tần Viễn Phương khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Dù sao con gái mới trở về, bà nghĩ tốt nhất nên để cô tự do một chút.
“Có cần mẹ bảo tài xế đưa đi không ?”
“Không cần đâu , bạn con đến đón rồi .”
Tang Ninh nói xong, vẫy tay chào rồi bước ra cửa.
Đúng lúc đó, Tạ Tiêu Bác cũng vừa ăn xong, xúc miệng rồi theo sau cô ra ngoài.
Trước biệt thự đỗ sẵn một chiếc xe thương vụ màu đen. Tôn Thiên Tông đang tựa vào cửa xe, dáng vẻ có phần tùy ý, thấy Tang Ninh bước ra liền mở cửa ghế phụ.
Tạ Tiêu Bác nhận ra anh ta , liền đi tới chào hỏi:
“Bác sĩ Tôn, anh tìm ai vậy ?”
Tôn Thiên Tông tuổi tác ngang với Tạ Tiêu Bác, ăn mặc thoải mái. Vừa thấy anh , anh ta lập tức đứng thẳng, lễ độ đáp:
“Chào Tổng giám đốc Tạ, tôi đến đón người .”
Ánh mắt Tạ Tiêu Bác dừng trên người Tang Ninh, lộ rõ vẻ kinh ngạc xen chút nghi hoặc rốt cuộc hai người này có quan hệ gì?
“Đi thôi, sư huynh .” Tang Ninh đã ngồi vào ghế phụ, giục anh lên xe.
Tạ Tiêu Bác khẽ gật đầu. Anh biết Tôn Thiên Tông là một thiên tài trong giới y học – xuất thân danh giá, từng du học nước ngoài, tiếng tăm lừng lẫy. Gia tộc Tôn thị không chỉ có nhiều bác sĩ nổi tiếng, mà còn hoạt động mạnh trong giới công nghiệp, được xem là một trong những gia tộc tầm cỡ nhì của Hải Thành.
Không ngờ cô em gái mới nhận này lại là sư muội của Tôn Thiên Tông – chứ không phải kiểu quan hệ “được bao nuôi” như anh từng ngờ.
Nhưng ... chẳng phải cô ta chưa tốt nghiệp tiểu học sao ? Sao lại có thể là sư muội của Tôn Thiên Tông được ?
Anh nghĩ mãi vẫn không hiểu, song trong lòng vẫn mang định kiến dù thế nào đi nữa, chẳng qua cũng là một người đàn bà ham tiền mà thôi.
Trên xe, Tôn Thiên Tông vừa lái vừa nói :
“Lần này là chữa cho lão thủ trưởng. Nửa tháng trước , ông ấy bị xuất huyết não. Giờ tuy giữ được mạng, nhưng để lại di chứng nghiêm trọng – nửa bên trái cơ thể gần như mất cảm giác.
Nghe nói ông nội anh rất giỏi trong việc điều trị liệt nửa người , nên họ muốn mời ông ra tay. Nhưng ông cụ nay đã hơn chín mươi, không còn khám bệnh nữa. Sau đó họ hỏi xem ông còn đệ tử nào xuất sắc, nên mới tìm đến em.”
Tang Ninh mỉm cười :
“Thật ra anh cũng có thể làm được mà, anh cũng học hết tinh hoa từ sư phụ rồi .”
Tôn Thiên Tông cười bất lực:
“Anh là bác sĩ ngoại khoa, không chuyên mảng này . Ông nội anh từng nói , em có thiên phú y học rất cao, nếu không làm bác sĩ thì thật đáng tiếc.”
Chẳng bao lâu, họ đến Bệnh viện số Một Hải Thành, một bệnh viện hạng nhất với danh tiếng hàng đầu, bệnh nhân từ khắp nơi đổ về.
Vừa xuống xe, Tôn Thiên Tông đưa cô một chiếc khẩu trang y tế. Tang Ninh đeo lên thành thạo, che gần nửa khuôn mặt.
Đừng bỏ lỡ: Ba Ngày 53.000 Tệ – Một Cuộc Hôn Nhân Đáng Giá Bao Nhiêu?, truyện cực hay vừa cập nhật chương mới.
Anh nói tiếp:
“Lão thủ trưởng đã trải qua phẫu thuật mở hộp sọ, giờ chuyển sang khoa nội, phòng VIP 101 tầng bảy...”
Đang nói , điện thoại Tôn Thiên Tông reo bên cấp cứu gọi anh đến hỗ trợ.
“Em vào trước đi , anh bận chút.”
Tang Ninh tự mình tìm đến phòng bệnh.
Ngoài cửa có mấy bác sĩ và y tá, cùng vài người nhà bệnh nhân – đàn ông, phụ nữ đều có . Khi cô đến, không ai chú ý, ai cũng nghĩ cô là thân nhân của bệnh nhân đi lạc.
“Đệ tử riêng của cụ Tôn chắc cũng sắp đến rồi .” Một người đàn ông trẻ nhìn đồng hồ, rồi ngó về cuối hành lang.
Một nữ bác sĩ khoảng ba mươi tuổi vừa cúp điện thoại, mặt đầy vui mừng:
“Bác sĩ Tôn nói người đã tới!”
Tang Ninh khẽ cất giọng:
“Xin hỏi đây có phải phòng bệnh của lão thủ trưởng Thời không ? Tôi đến để xem bệnh cho ông ấy .”