Chương 7: Cô đang nói dối
Tạ Tiểu Na nghĩ rằng Thời Sơ đang cho mình một cơ hội để giải thích.
Cô ta vừa hồi hộp vừa phấn khích cho dù Tạ Tang Ninh là con gái ruột trở về nhà họ Tạ thì đã sao chứ?
Thời Sơ ca sẽ không bao giờ nhìn trúng cô ta đâu .
Chỉ cần xử lý êm chuyện này , Thời Sơ ca vẫn sẽ là của mình .
Nghĩ vậy , lòng cô ta liền nhẹ nhõm hơn hẳn.
Một người ngay cả tiểu học còn chưa tốt nghiệp, dựa vào đâu mà đứng bên cạnh Thời Sơ ca chứ?
Thật nực cười , đúng là mình đã lo lắng quá rồi .
Đôi mắt cô ta sáng lên, khoé môi cong lên nụ cười nhã nhặn:
“Thời Sơ ca, là thế này ạ hôm nay ba mẹ và anh đều có việc gấp, không rảnh đón chị về nhà.
Em thấy vậy nên chủ động xin đi thay , không ngờ công ty lại có chuyện khẩn cấp, em phải đến xử lý.”
Cô ta quay sang nhìn Tạ Tang Ninh, ra vẻ áy náy, nhưng lại phát hiện người đối diện rõ ràng chẳng tin.
Thời Sơ vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, khiến cô ta càng không đoán nổi anh tin hay không .
Hai tay cô ta siết chặt vào nhau , cố lấy dũng khí.
“Không thể làm Thời Sơ ca thất vọng được .” – cô ta thầm nghĩ.
Sau đó, cô ta cố nở nụ cười dịu dàng, tiếp tục nói :
“Em cũng không muốn để chị phải chờ, nên mới bảo thư ký Tiểu Lâm đi thay em.
Em chỉ dặn cô ấy rằng chị là con ruột của ba mẹ , chưa học hết tiểu học, có thể hơi lúng túng, nên phải chăm sóc cẩn thận.
Chắc Tiểu Lâm hiểu nhầm ý em, tưởng em muốn cô ấy ‘dạy dỗ’ chị.”
Rồi cô ta quay sang nhìn Tạ Tang Ninh, giọng ngọt như mật:
“Thư ký của em hiểu lầm thôi, khiến chị thấy khó chịu.
Em thay cô ấy xin lỗi chị nhé, được không ạ?
Chị chắc sẽ không để bụng đâu nhỉ?”
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì? - Thời Noãn & Phó Triệu Sâm, truyện cực hay vừa cập nhật chương mới.
Nói xong, Tạ Tiểu Na còn giơ điện thoại ra :
“Khi em họp, điện thoại đều do thư ký giữ.
Không tin, chị có thể hỏi Thời Sơ ca.”
Tạ Tang Ninh chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng.
“Cô ta đúng là khôn khéo thật.” – cô nghĩ thầm.
“Ba câu nói đã muốn rũ sạch trách nhiệm.”
Cô khẽ lắc đầu, giọng nhẹ mà sắc:
“Vậy sao cô đến nhanh thế?
Thư ký cô vừa nhắn tin cho tôi nói sẽ đến trả tiền, thì ngay sau đó nhân viên phục vụ đến gây chuyện.
Rồi chưa đầy năm phút sau , cô đã xuất hiện ở đây.
Cho tôi hỏi, công ty cô ở gần đây đến thế sao ?”
Thời Sơ khẽ nhướng mày, ánh mắt thoáng ý tán thưởng nhìn về phía Tạ Tang Ninh, rồi quay sang Tạ Tiểu Na.
Giọng anh trầm thấp mà lạnh như băng:
“Trong phạm vi năm phút lái xe, nhà họ Tạ không có công ty nào cả.
Na Na em đang nói dối.”
Tạ Tiểu Na sững người , tim đập loạn.
Không thể tin được , Thời Sơ ca lại đứng về phía người ngoài!
Nếu giờ cô ta không giành lại niềm tin của anh , sau này muốn vãn hồi e là không thể nữa.
Cô ta cắn môi, cố tìm lời biện minh:
“Em... em thật ra đã trên đường đến rồi .
Ba mẹ và anh đều nhờ em đi đón chị, em chỉ sợ để chị đợi lâu.
Chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm thôi.
Thôi thì, hôm nay em trả tiền nhé.
Tối về nhà, chúng ta nói chuyện đàng hoàng, được không ?
Giữa nơi đông người thế này , cãi nhau chẳng phải để người ta chê cười , cũng khiến nhà họ Tạ mất mặt sao ?
Chị mới về nhà hôm nay, chắc cũng không muốn để lại ấn tượng xấu với ba mẹ đâu nhỉ?”
Tạ Tiểu Na tin chắc rằng, với thân phận thấp kém của Tạ Tang Ninh, lại mặc đồ đơn giản thế kia , cô nhất định sẽ không dám đối đầu với nhà họ Tạ.
Một khi cô đã vào cửa chính thức, Tạ Tang Ninh sẽ chẳng còn cơ hội ngẩng đầu.
Thế nhưng , Tạ Tang Ninh chỉ khẽ nhướng mày, hoàn toàn không để tâm.
Những chiêu trò này , cô đã thấy quá nhiều ở nhà họ Thẩm rồi .
Hai mươi năm sống thận trọng, cô sớm đã hiểu rõ từng ẩn ý trong lời nói của người khác.
Nếu nhà họ Tạ cũng muốn giẫm lên cô như vậy , cô thà rời đi , sống một mình cũng được .
Cô lạnh nhạt cười , ngẩng đầu nhìn về phía camera giám sát:
“Ở đây có camera khắp nơi.
Chỉ cần kiểm tra là rõ thôi.
Cô còn muốn nói dối nữa không ?”
Thời Sơ nghiêng đầu, giọng anh trầm thấp:
“Trương Quân, đi lấy bản ghi hình.”
“Đừng!”
Tạ Tiểu Na hoảng loạn thực sự.
Nếu Thời Sơ nhìn thấy sự thật, thì giữa họ mọi thứ sẽ chấm dứt hoàn toàn .
Cô ta run rẩy, nước mắt rưng rưng, giọng nhỏ dần:
“Em... em thừa nhận, là em sai rồi .
Là em chỉ muốn trêu chị một chút thôi, được chưa ?
Em xin lỗi chị, có được không ?”
Cô ta quay sang cầu xin:
“Chị à , em chỉ đùa một tí, chị đừng chấp nhặt nữa.
Sau này em sẽ bù đắp cho chị, thật mà, được không ?”
Tạ Tang Ninh mím môi, cười nhạt.
Lời xin lỗi đó, miễn cưỡng và giả tạo đến mức đáng thương.
Cô không hề đáp lại , chỉ quay mặt sang hướng khác, không để mình bị trói bởi ‘đạo đức’ của kẻ khác.
Tạ Tiểu Na cắn răng, giận đến run người .
Cô ta lôi trong túi ra một thẻ ngân hàng, ném cho nhân viên phục vụ:
“Tôi trả tiền!”
Ánh mắt cô ta đầy phẫn nộ.
Chẳng lẽ còn muốn cô ta quỳ xuống xin lỗi nữa chắc?
Càng nghĩ càng tức chỉ là chuyện nhỏ xíu, Tạ Tang Ninh lại bám mãi không buông, khiến cô ta mất mặt trước bao người !
Thật là ích kỷ, không hề nghĩ đến thể diện của nhà họ Tạ!