Dạ Cảng Mê Tình

Dạ Cảng Mê Tình

Vi Lộc Nha

66 lượt xem252 chương
Trạng tháiHoàn thành
Ngôn tình
Đọc Truyện

📖 Giới Thiệu Truyện

【 Người cầm quyền gia thế hiển hách × chuyên viên trang điểm xinh đẹp ngọt ngào】 【 Quý ông ôn hòa × cô gái tỉnh táo sa vào lưới tình】 Gia tộc Cận ở Cảng Thành, sở hữu hàng trăm tỷ tài sản, nắm giữ mạch máu kinh tế của toàn bộ Cảng Thành. Cận Bạc Lễ, người đứng đầu gia tộc Cận, lịch thiệp nhã nhặn, tự kiềm chế tuân thủ lễ nghi, cử chỉ quý phái phi thường, là một quân tử khiêm tốn. Cố Thính Vãn từng gặp mặt anh từ xa một lần trong buổi yến tiệc. Người đàn ông được bao quanh giữa đám đông, nét mặt tuấn tú, ôn hòa nho nhã, là ánh trăng sáng trên trời cao không thể với tới. Nhưng lại chưa từng nghĩ đến có một ngày, Cố Thính Vãn bị anh dồn vào góc, giống như con thú bị vây, không còn nơi nào để trốn. Cô hoảng loạn và bối rối. “Tôi đã có người mình yêu thích!” Người đàn ông rũ mắt, giam cô vào lòng, cười khẽ rất nhạt. “Tôi biết, nhưng...” “Thế thì đã sao?” --- Cố Thính Vãn tỉnh táo chìm đắm. Cô hiểu rõ với thân phận của mình và Cận Bạc Lễ sẽ không có tương lai, vì thế ngày rời đi cô vô cùng bình tĩnh. Nhưng lại bị Cận Bạc Lễ chặn lại trước cửa. Người đàn ông từng bước ép cô lùi lại, quay trở về, thần sắc tươi cười khiến Cố Thính Vãn lạnh toát khắp người. Nụ hôn thân mật đặt lên trán cô, giọng nói lạnh băng đến cực điểm. “Xin lỗi, bảo bối.” Nụ cười tan biến hoàn toàn, bao trùm lên là sự áp bách và mất kiểm soát. “Em không đi được đâu.” ---

📋 Danh Sách Chương

Chương 1: Cận Bạc Lễ
Chương 2: Cung kính xin lỗi tôi
Chương 3: Thế nhưng muốn thông đồng Cận Bạc Lễ
Chương 4: Lương Hữu Cảnh là ai?
Chương 5: Cận tiên sinh giống hệt như trong lời đồn
Chương 6: Như thợ săn ẩn mình trong bóng tối
Chương 7: Cố tiểu thư đúng là rất tin tưởng tôi
Chương 8: Một chiếc khuy măng sét
Chương 9: Thật sự là một bé mèo nhút nhát
Chương 10: Lại đây
Chương 11: Nhân viên của anh
Chương 12: Đồ cổ hũ đang đi công tác
Chương 13: Cùng cô ấy tỏ tình
Chương 14: Trang giấy trắng, hoàn toàn không biết gì cả
Chương 15: Quyết phải có bằng được
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
Chương 17: Cũng phải ngoan ngoãn về nhà
Chương 18: Xin mời cô tối nay theo Tiên sinh về Hồng Kông
Chương 19: Anh muốn gặp mặt nghe câu trả lời của em
Chương 20: Cố tiểu thư cảm thấy, mục đích của tôi là gì?
Chương 21: Mất đi em là tổn thất của anh ta
Chương 22: Còn rất ngoan
Chương 23: Thứ tôi muốn, nhất định phải có được
Chương 24: Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé con
Chương 25: Hóa ra là lo lắng cô bỏ chạy
Chương 26: Tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối
Chương 27: Tôi hung dữ với em sao?
Chương 28: Sợ thì sẽ ôm tôi chặt hơn
Chương 29: Không sợ hãi nữa, có tôi ở đây rồi mà
Chương 30: Luôn không nghe lời
Chương 31: Cứ như một tiểu tổ tông
Chương 32: Chỉ là lời nói đùa mà thôi
Chương 33: Là đồ ngốc sao?
Chương 34: Lời tôi nói em còn nhớ hay không
Chương 35: Tôi yêu cầu em cho tôi một lời giải thích
Chương 36: Đang cáo trạng với tôi đấy à?
Chương 37: Không thiếu một người như em đâu
Chương 38: Phiền cô chăm sóc cô ấy
Chương 39: Hỏi tội
Chương 40: Sao em dám