Chương 8: Anh ấy không yêu cô
Điện thoại của Lệ Thịnh Thâm ngay lập tức gọi đến, Doãn Lạc Tuyết lấy lại tinh thần, bắt
máy, chất giọng dịu dàng như nước: "Anh Thịnh Thâm..."
"Đoạn video là chuyện gì vậy?"
"Chuyện gì cơ chứ? Anh uống say, em chỉ giúp anh lau mặt thôi mà."
Cô ta đã xác định chắc chắn trên hành lang không có camera giám sát nên mới dám cố ý ngã xuống để vu oan cho Cố Miên, nhưng không ngờ bên trong phòng VIP lại có camera quay lén!
"Lau mặt cần phải sát gần thế sao?" Lệ Thịnh Thâm không vui lên tiếng chất vấn, "Hơn nữa nhìn từ hướng cửa vào, hai chúng ta chính là đang ôm nhau, hèn gì Cố Miên lại nói hai chúng ta đang hôn nhau."
Doãn Lạc Tuyết cắn chặt môi dưới: "Em chỉ đơn thuần là lau mặt cho anh thôi, không biết Cố Miên sẽ đến, càng không biết cô ấy sẽ hiểu lầm..."
"Em biết anh thích người thành thật mà." Lệ Thịnh Thâm ngồi phía sau bàn làm việc, rít một hơi thuốc, nhạt giọng nói, "Anh đã hỏi qua rồi, là em sai người gọi điện thoại gọi Cố Miên đến câu lạc bộ, em chính là muốn để cô ấy nhìn thấy cảnh tượng đó."
"Anh Thịnh Thâm, em không có..."
"Quản lý câu lạc bộ đã bị sa thải rồi, sau này em đừng giở những trò vặt vãnh này nữa." Lệ Thịnh Thâm lạnh lùng nói, "Dù nói thế nào thì
Cố Miên cũng là vợ của anh, anh không hy vọng vì những hiểu lầm mà làm cho gia đình không được yên ổn."
Doãn Lạc Tuyết ủy khuất cáo trạng: "Cho dù cô ấy có hiểu lầm, thì cũng không thể ra tay đẩy em chứ?"
"Chuyện này là do em có lỗi trước, không trách cô ấy ra tay được, nếu em đã không bị thương, chuyện này dừng ở đây đi."
Doãn Lạc Tuyết chấn động, anh vậy mà lại đang phân định đúng sai, chứ không hề thiên vị cô ta!
Bàn tay cô ta nắm chặt lấy góc áo: "Anh Thịnh Thâm, có phải anh đã yêu Cố Miên rồi không?"
Lệ Thịnh Thâm trả lời mà không cần suy nghĩ: "Em nghĩ nhiều rồi."
Doãn Lạc Tuyết thở phào nhẹ nhõm: "Em hiểu rồi, sau này em sẽ không làm những việc
ngu ngốc như vậy để chọc anh phiền lòng nữa."
"Vậy thì tốt."
"Anh Thịnh Thâm, Cố Miên đòi ly hôn với anh, có phải là không muốn truyền máu cứu em nữa không? Cô ấy vẫn một lòng muốn em chết, đúng không?"
Lệ Thịnh Thâm rít một hơi thuốc: "Anh đã tăng cường nhân lực đi tìm thần y Lộ Minh rồi, đợi tìm được ông ấy chữa khỏi bệnh và
chân cho em, thì không cần phải phụ thuộc vào Cố Miên truyền máu cho em nữa, em cũng có thể đứng lên sống một cuộc sống của người bình thường."
"Anh Thịnh Thâm, anh đối với em thật tốt..."
Doãn Lạc Tuyết cúp điện thoại, trên gương mặt nở một nụ cười hạnh phúc.
Có vẻ như cô ta đã nghĩ nhiều rồi, Lệ Thịnh Thâm sao có thể yêu một kẻ từng đi tù cải tạo như Cố Miên được chứ!
Nhưng trước khi bệnh của cô ta được chữa khỏi, cô ta nhất định sẽ tìm cách chơi chết Cố Miên!
Ngồi vị trí Lệ phu nhân suốt ba năm, đúng là quá hời cho Cố Miên rồi!
Vị trí Lệ phu nhân này, sau này sẽ chỉ có thể là của một mình Doãn Lạc Tuyết cô ta mà thôi!
***
Cố Miên đánh một giấc đến sáng, vừa mở mắt ra, đã phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường trong phòng ngủ chính ở Vịnh Vân Duyệt, đập vào mắt là một gương mặt lúc ngủ tuấn mỹ không ai sánh bằng.
Cô cụp mắt xuống, nhìn thấy trên người mình đang mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng manh, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng!
Nhưng cảm nhận kỹ lại một chút, cơ thể không hề có cảm giác đau nhức, xem ra Lệ Thịnh Thâm không hề chạm vào cô.
Cố Miên thầm thở phào nhẹ nhõm, vừa định đứng dậy, cánh tay của người đàn ông đột nhiên siết chặt hơn, Cố Miên bị ép sát vào người anh, mặt của hai người gần như dán chặt vào nhau!
"Tỉnh rồi sao?" Giọng nói trầm thấp của người đàn ông còn vương chút ngái ngủ, gợi
cảm đến chết người, "Ngủ ngon không?"
Cố Miên đẩy đẩy cánh tay anh: "Buông em ra."
Lệ Thịnh Thâm nhếch môi: "Nhưng tối qua em cứ rúc vào trong ngực anh mãi mà."
Cố Miên không cần suy nghĩ đáp luôn: "Không thể nào!"
"Sao lại không thể, ở trên giường em bám người thế nào tự em không biết sao?"
Mặt Cố Miên lập tức đỏ tới tận mang tai: "Đó là trước kia!"
Trước kia chỉ có những lúc bọn họ liều chết triền miên, cô mới có thể cảm nhận được anh là thuộc về mình, cho nên sẽ đặc biệt bám dính lấy anh.
Thậm chí sau khi kết thúc, cô đều sẽ quấn lấy không cho anh rời đi.
Nhưng bây giờ không giống nữa rồi, nhớ lại cảnh tượng ở câu lạc bộ tối hôm qua, cô lại
thấy ghê tởm vô cùng, theo bản năng muốn đẩy anh ra.
"Vẫn còn giận à?" Lệ Thịnh Thâm vươn tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, mở một đoạn video cho cô xem.
Cố Miên nhìn đoạn video, không khỏi sửng sốt.
"Anh không hề hôn Lạc Tuyết, video này làm chứng." Lệ Thịnh Thâm ôm chặt Cố Miên vào lòng, đôi môi mỏng dán sát bên tai cô, giọng
nói khàn khàn trầm thấp mang theo sự mê hoặc, "Cho em ăn no đã tốn rất nhiều sức lực rồi, anh làm sao có thể ra ngoài ăn vụng được nữa."
Cố Miên: "...!!!"
Gương mặt cô nháy mắt đỏ ửng như sắp nhỏ ra máu, cô vội vàng đẩy anh ra, vùng dậy lao thẳng vào phòng tắm.
Cố Miên hắt nước lạnh lên mặt mình, khó khăn lắm mới có thể bình tĩnh lại.
Kết hôn ba năm, đây là lần đầu tiên Lệ Thịnh Thâm giải thích với cô.
Nhưng như thế thì đã sao chứ?
Doãn Lạc Tuyết vẫn luôn chen ngang giữa bọn họ, anh vẫn như cũ không thể dung túng cho đứa trẻ trong bụng cô.
Lúc Cố Miên đánh răng rửa mặt xong đi ra ngoài, Lệ Thịnh Thâm đã không còn ở trên giường nữa.
Cô đi vào phòng thay đồ tìm một bộ quần áo mặc vào, lúc xuống lầu, dì Dương lập tức bước ra đón: "Phu nhân chào buổi sáng, mau ra ăn sáng đi ạ."
"Không cần đâu dì."
"Tiên sinh không có ở nhà." Dì Dương tươi cười nói, "Hôm nay hai người dậy muộn, tiên sinh vội đến tập đoàn họp nên không ăn sáng ở nhà."
Cố Miên lúc này mới đi theo dì Dương vào phòng ăn.
Dì Dương múc cho Cố Miên một bát cháo, mở miệng hỏi: "Phu nhân, tôi thấy tiên sinh không hề có ý định muốn ly hôn với cô, cậu ấy thực sự không cần đứa bé sao?"
"Cháu không cần thiết phải lừa dì." Cố Miên húp một ngụm cháo, nhạt giọng đáp, "Anh ấy nói nếu cháu có thai, thì sẽ không thể truyền máu cho Doãn Lạc Tuyết được nữa."
Dì Dương lập tức tức giận bất bình: "Cái cô Doãn này đúng là cố tình nhắm vào cô mà, nói cái gì mà máu ở ngân hàng máu lai lịch không rõ ràng không sạch sẽ, cứ khăng khăng đòi dùng máu cô truyền cô ta mới chịu dùng, đến cả Nữ hoàng cũng chẳng nhiều chuyện như cô ta!"
Cố Miên cười nhạt: "Dù sao thì bắt đầu từ bây giờ, cháu sẽ không bao giờ truyền máu cho cô ta nữa."
"Nhưng mà phu nhân à, một khi đã ly hôn, cô một thân một mình mang theo đứa bé thì biết sống thế nào..."
"Sẽ ổn thôi dì." Cố Miên cúi đầu nhìn chiếc bụng dưới vẫn còn bằng phẳng của mình, nơi đáy mắt tràn ngập ý cười dịu dàng, "Cháu sẽ tìm được việc làm, nuôi nấng đứa trẻ lớn khôn đàng hoàng."
Điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, Cố Miên trượt màn hình nghe máy, không ngờ lại là
một bệnh viện tư nhân gọi cô đến phỏng vấn.
Cố Miên vui sướng vô cùng, vội vàng ăn thêm vài miếng rồi lập tức ra khỏi nhà.
Kỳ lạ là, địa điểm phỏng vấn không phải ở bệnh viện, mà là ở một quán cà phê gần đó.
Cố Miên đến quán cà phê theo đúng thời gian đã hẹn, bên trong ngoại trừ nhân viên phục vụ, chỉ có một mình Doãn Lạc Tuyết đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ.
Cố Miên liên tưởng tới điều gì đó, xoay người định bỏ đi, phía sau liền vang lên tiếng của Doãn Lạc Tuyết: "Cố Miên, hôm nay cô bước ra khỏi đây, tôi sẽ khiến cô vĩnh viễn không thể tìm được việc làm ở Đế Đô này, có tin không?"
Cố Miên dừng bước, quay lưng đi đến trước mặt cô ta: "Cô muốn thế nào?"
"Ngồi đi, muốn uống gì, tôi mời."
Cố Miên ngồi xuống đối diện cô ta: "Tôi không khát."
Doãn Lạc Tuyết nhấp một ngụm cà phê ấm, không nhanh không chậm lên tiếng: "Bệnh viện cô phỏng vấn, là do cậu tôi mở, vốn dĩ một kẻ từng đi tù như cô, không bao giờ có cơ hội trở thành bác sĩ đâu, nhưng nếu tôi ra mặt cầu xin cậu tôi, thì chưa chắc."
"Không cần." Cố Miên từ chối thẳng thừng, "Tôi không cần thứ từ bi giả tạo của cô."
Doãn Lạc Tuyết bật cười thành tiếng: "Cho nên cô không hề thực tâm muốn đi tìm việc, mà chỉ đang làm bộ làm tịch đòi ly hôn, giả vờ độc lập, cố tình để gây sự chú ý của Thịnh Thâm thôi đúng không?"
"Tôi không có sở thích diễn kịch như cô, tôi nói muốn ly hôn, thì chắc chắn sẽ ly hôn." Cố Miên nói, "Tôi đã nói rồi, vị trí Lệ phu nhân này tôi không ngồi nữa, nhường cho cô đấy."
"Tôi cần cô nhường sao? Vị trí này vốn dĩ đã là của tôi rồi." Doãn Lạc Tuyết cười nhẹ một tiếng, "Cố Miên à, nói ra thì cô cũng thật đáng thương, mặc dù đã kết hôn, nhưng trái tim của anh Thịnh Thâm vẫn luôn đặt trên người tôi.
Hôm qua tôi vừa hỏi anh ấy rồi, anh ấy căn
bản không hề yêu cô một chút nào cả, thứ cho tôi nói thẳng, cô làm Lệ phu nhân thất bại quá..."
Trái tim Cố Miên đau như dao cắt.
Đúng là cô rất thất bại, không chỉ bản thân không được Lệ Thịnh Thâm yêu thương, mà ngay cả đứa con của cô cũng không được chào đón.
Nếu đổi lại là Doãn Lạc Tuyết mang thai, chắc hẳn Lệ Thịnh Thâm sẽ vui mừng lắm nhỉ.
Cố Miên cố nén cơn đau nhói trong lòng, cất giọng nói: "Vậy phiền cô khuyên anh ta mau
chóng ly hôn đi, đừng để tôi làm ảnh hưởng đến chuyện hai người ở bên nhau."
"Nếu không phải cần cô truyền máu cho tôi, anh Thịnh Thâm đã sớm ly hôn với cô rồi." Doãn Lạc Tuyết nhướng mày, "Cô cứ yên tâm, đợi anh Thịnh Thâm tìm được thần y Lộ Minh chữa khỏi bệnh cho tôi, nhất định sẽ đá cô đi ngay lập tức, nhưng bây giờ, cô bắt buộc phải ngoan ngoãn ở lại Lệ gia làm ngân hàng máu dự phòng cho tôi."
Hai tay đặt dưới gầm bàn của Cố Miên từ từ siết chặt thành quyền.
Cô vừa định mở miệng, trong dạ dày đột nhiên truyền đến một trận cồn cào buồn nôn, cô vội vã đứng dậy lao về phía nhà vệ sinh, chúi đầu vào bồn rửa mặt nôn khan một trận!
Phía sau lưng truyền đến giọng nói đầy hồ nghi của Doãn Lạc Tuyết: "Cố Miên, cô có thai rồi sao?"