Chương 19: Dắt Chó Cùng Nhau Đến Nhận Sai
Nhưng Lâm Tích đã gây họa rồi .
Chửi Mục Cửu Tiêu là ch.ó như thế, sao anh có thể không nghe ra .
Cô cứng cổ đi theo anh về đến nhà, trong lòng âm thầm sắp xếp từ ngữ, không dám tùy tiện mở miệng.
Mục Cửu Tiêu đứng ở cửa cởi áo khoác, Lâm Tích chỉ biết đứng ngây một bên.
Anh sốt ruột khẽ “tsk” một tiếng.
Đôi mắt Lâm Tích thoáng lóe sáng, cô bước lên tháo cà vạt cho anh .
Mục Cửu Tiêu cúi đầu nhìn xuống.
Ánh đèn hắt lên gương mặt mộc mạc không son phấn của cô, khiến làn da trở nên trắng nõn, ngũ quan không đến mức kinh diễm nhưng càng nhìn càng thấy ưa mắt.
Mùi hương nhàn nhạt nơi chóp mũi cũng thật đặc biệt.
Anh vốn chưa bao giờ có ham muốn với phụ nữ.
Thế nhưng đêm hôm đó lại là ngoại lệ, tựa hồ thân thể đã nhận lấy cô, từ đó luôn dễ bị hơi thở của cô len lỏi quấy nhiễu.
Ý thức được mình vừa dấy lên một cơn xao động, yết hầu Mục Cửu Tiêu khẽ lăn.
Lâm Tích nhanh chóng tháo xong cà vạt, theo bản năng ngẩng đầu nhìn anh .
Khoảng cách giữa đôi môi hai người chỉ còn cách nhau gang tấc, trái tim cô bất giác run rẩy, gương mặt tuấn mỹ của anh như khiến tầm mắt cô thoáng chốc trắng xóa.
Mục Cửu Tiêu nắm chắc chừng mực, không tiến cũng không lùi, trong đôi mắt đen sâu thẳm lại ẩn chứa thứ cảm xúc mơ hồ chỉ người trưởng thành mới hiểu được .
Bầu không khí ám muội lan tràn, không cần ngôn ngữ.
Hai người cứ thế giằng co hơn mười giây.
Cuối cùng, Mục Cửu Tiêu khẽ mím môi, giọng nhạt nhẽo cất lên:
“Em còn chờ cái gì?”
Mi mắt Lâm Tích run lên.
Trong thoáng ngẩn ngơ, ánh mắt dần khôi phục lại bình thường, cô cứng nhắc nói :
“Tôi … tôi muốn xin lỗi anh , thật ra lúc nãy tôi không hề mắng anh là chó.”
Mục Cửu Tiêu: “……”
Không khí ám muội lập tức bị xé toạc.
Anh mất hứng, đẩy cô ra .
Lâm Tích lập tức giữ chặt chiếc cà vạt lỏng lẻo, kéo khiến anh khẽ ho sặc một tiếng.
“Em xin lỗi kiểu này sao ?”
“Xin lỗi .” Lâm Tích vội vàng buông tay, “Tôi không cố ý.”
Sắc mặt Mục Cửu Tiêu lạnh hẳn:
“Không có thành ý, mang theo con ch.ó của em cùng nhau đến nhận sai .”
“……”
Con ch.ó đó chẳng phải chính là anh sao .
Lâm Tích âm thầm lẩm bẩm, chợt nghĩ đến chuyện đi thăm cha trong tù, cô c.ắ.n răng, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nhỏ giọng:
“Nó… nó tới rồi .”
Mục Cửu Tiêu híp mắt:
“Ở đâu ?”
“… chính là tôi .”
“Hửm?”
Nhìn bộ dạng nghiêm túc đến mức thành sỉ nhục của anh , Lâm Tích nghiến răng, lớn tiếng hơn một chút:
“Là tôi .”
Mục Cửu Tiêu thong thả tháo hai cúc áo sơ mi:
“Em là cái gì?”
“……”
Lâm Tích hít sâu một hơi , không tình nguyện thốt ra :
“Chó.”
Khóe môi Mục Cửu Tiêu nhếch nhẹ:
“Chưa từng thấy giống ch.ó nào như em, kêu hai tiếng nghe thử xem?”
Lâm Tích chưa từng biết Mục Cửu Tiêu có thể chấp nhặt đến vậy .
Cô uể oải nói :
“Thành tinh rồi , suốt ngày chỉ biết nói tiếng người , không biết sủa. Nhưng … có thể cắn.”
Mục Cửu Tiêu bật cười nhạt, không ép thêm.
Trước khi quay người bước vào trong, anh còn không quên nhắc:
“Tim em hình như không bình thường.”
Lâm Tích ngẩn người :
“Sao lại không bình thường?”
Mục Cửu Tiêu đáp nhạt:
“Hễ chạm vào tôi là đập nhanh hơn, vừa nãy tôi còn tưởng nó sắp nhảy ra ngoài.”
“……”
Lâm Tích xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu :
“Anh nói quá rồi ! Chúng ta rõ ràng đứng cách xa như vậy !”
Dù có áp sát da thịt cũng chưa chắc cảm nhận được nhịp tim của nhau , rõ ràng anh chỉ vì đang đứng ở vị thế kẻ được yêu, cố tình đem cô ra chế nhạo.
…
Lâm Tích vốn nghĩ với tính cách của anh , ít nhất sẽ hành hạ cô thêm mấy lần mới chịu để chuyện thăm cha trong tù qua đi .
Không ngờ ngay trong đêm, anh đã gọi cô vào thư phòng, đưa danh thiếp luật sư cho cô, dặn dò tường tận những việc cần chú ý khi đi thăm nuôi.
Cô cầm tấm danh thiếp , thoáng ngây người .
Mục Cửu Tiêu ngồi tựa vào ghế, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, tóc ướt còn vương hơi nước, cả người tỏa ra nét gợi cảm chín muồi của đàn ông trưởng thành.
Tựa như cơn giận vừa rồi chưa từng tồn tại, họ chỉ là một đôi vợ chồng bình thường.
“Trước kia mỗi lần đi thăm nuôi, em nhờ ai giúp?” Mục Cửu Tiêu hỏi.
Lâm Tích cúi mắt:
“Chưa từng nhờ ai.”
Bạn có thể thích: Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Một siêu phẩm không nên bỏ qua!
Mới kết hôn, cô cũng từng nghĩ đến việc mở lời với anh , nhưng khi đó quan hệ hai người như nước với lửa, Lâm Tích chẳng có cơ hội nào.
Sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, cô dần dần thất vọng về anh , chỉ còn cách tự mình gánh lấy những tháng ngày chật vật.
Ba năm trôi qua, cô đã trưởng thành hơn, cũng bắt đầu có ý định minh oan cho cha.
Nhưng sức cô quá nhỏ, buộc phải có người chìa tay kéo lên.
Vì vậy , cô mới bám lấy cái mồi mà Mục Cửu Tiêu tung ra .
Cô đặt mình trong vị thế khách quan, thấp giọng nói :
“Cảm ơn.”
Mục Cửu Tiêu thản nhiên:
“Tôi không cần thứ cảm ơn nhẹ hẫng như thế, em rõ tôi muốn gì.”
Tim Lâm Tích siết lại .
Nhớ đến sự chán ghét anh từng dành cho cuộc hôn nhân này , và những ân ái không thể lộ ra ánh sáng với Đồng Chân Chân.
“Giấy ly hôn chúng ta đã ký rồi , đợi qua ba mươi ngày tĩnh tâm là có thể ra lấy chứng nhận. Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa.”
Mặt Mục Cửu Tiêu lập tức sa sầm.
Nếu anh thật sự muốn ly hôn, sao lại chờ đến hôm nay?
Anh giấu cảm xúc, lạnh nhạt mở miệng:
“Khá dứt khoát đấy. Vậy khi nào em định báo tin vui này cho cha tôi ?”
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Ngay giây sau , điện thoại của Mục Ngọc Sơn gọi đến.