Chương 3: Kẻ Nhà Quê Mới Lên
Thư Tình mỉm cười rời đi.
Hoắc Thiến thì tức đến nổ mắt: “Đồ nhà quê xơ xơ xác xác nhà cô! Tôi nói cho cô biết, tôi tuyệt đối sẽ không để cô gả cho anh họ đâu!”
Vừa dứt lời, Hoắc Vân Thành cũng từ trong phòng bước ra.
Hoắc Thiến nhìn thấy anh thì lập tức nhụt chí: “Anh họ...”
Mặt Hoắc Vân Thành sa sầm, rõ ràng là đang tức giận. Hoắc Thiến cũng không dám làm loạn thêm nữa.
...
Thư Tình bảo người làm dẫn mình đến phòng thực sự, dọn dẹp đồ đạc xong xuôi mới đi xuống tầng ăn sáng.
Trên bàn ăn có mẹ Hoắc, Hoắc Thiến và Hoắc Vân Thành đang ngồi.
Chỉ nghe mẹ Hoắc mỉa mai chua chát: “Dậy muộn thế, chẳng biết đường xuống làm đồ ăn sáng. Cô tưởng mình đã là thiếu phu nhân của nhà họ Hoắc này rồi đấy à?”
Thư Tình liếc mẹ Hoắc một cái, thản nhiên đáp: “Nhưng tôi cũng đâu phải người làm của nhà họ Hoắc.”
Bắt cô làm đồ ăn sáng ư? Mơ đi!
Từ đầu đến cuối, Hoắc Vân Thành không nói một lời nào, nhưng có thể thấy rõ anh cũng chẳng hề ưa Thư Tình.
Bữa ăn trôi qua trong bầu không khí gượng gạo, ai nhìn ai cũng thấy ngứa mắt. Sau bữa ăn, mẹ Hoắc đưa cho Thư Tình một chiếc thẻ. “Trong thẻ có năm nghìn tệ, tí nữa trước khi đến công ty cô đi mua vài bộ quần áo cho ra dáng con người đi. Tôi nói cho cô biết, ở công ty phải biết phận mình, đừng có gây chuyện cho Vân Thành.”
Để vun vén tình cảm cho Hoắc Vân Thành và Thư Tình, Hoắc lão gia đề nghị để Thư Tình đến công ty làm việc, đảm nhận vị trí thư ký của Hoắc Vân Thành. Ông nội Thư cũng gật đầu đồng ý ngay. Thư Tình không cách nào cãi lại được, đành chấp nhận làm trong ba tháng, cô nhất định sẽ chịu đựng qua được.
Nhưng mà năm nghìn tệ này... Mẹ Hoắc đây là coi khinh ai cơ chứ? Thư Tình mỉa mai cất lời: “Dì à, cảm ơn dì, nhưng không cần đâu.” Quần áo của cô toàn bộ đều là đồ đặt may riêng, người nhà họ Hoắc dĩ nhiên không nhìn ra được thương hiệu gì. Thư Tình cũng lười chấp nhặt với họ, nói xong liền lên tầng thay đồ.
Vừa lên phòng, điện thoại đã vang lên tiếng thông báo. Đó là một giao dịch chuyển khoản năm mươi triệu tệ, số dư trong thẻ ngân hàng nhiều đến mức đếm không hết chữ số 0.
Ngay sau đó, Thư Tình nhận được tin nhắn từ ông nội Thư gửi tới.
“Cháu gái yêu quý, phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé. Thích ăn gì mua gì cứ tự nhiên, có ai ăn hiếp cháu thì nhớ bảo với ông nội đấy.” Thư Tình nhếch môi, nhắn lại: “Ông nội ơi, người nhà họ Hoắc ai cũng ăn hiếp cháu cả, chẳng vui chút nào.”
Lão gia tử nhanh chóng phản hồi.
“Hiếm khi có người dám ăn hiếp cháu đấy, ừm, tốt lắm. Được rồi, ông đi câu cá đây.”
Thư Tình: “...”
Thay một bộ trang phục công sở, Thư Tình bước rời khỏi nhà họ Hoắc. Tài xế mở cửa xe cho cô, sau khi bước lên xe, cô mới phát hiện Hoắc Vân Thành cũng đang ngồi bên trong. “Chẳng phải bảo không có chút hứng thú nào với tôi sao? Thế tại sao còn đến Hoắc thị làm thư ký của tôi?” Giọng nói trầm đục của người đàn ông vang lên, trong lời nói mang theo một tia giễu cợt.
Thư Tình thản nhiên liếc nhìn anh một cái: “Tôi đã hứa với ông nội là sẽ ở bên anh ba tháng. Sau ba tháng, chúng ta sẽ hủy bỏ hôn ước.” “Hừ.” Hoắc Vân Thành hờ hững cười khẩy: “Cô không sợ trong ba tháng này sẽ thích tôi sao? Đến lúc đó lại chai mặt bám lấy nhà họ Hoắc không chịu đi thì mệt.”
Thư Tình bị câu nói này của Hoắc Vân Thành làm cho bật cười.
“Hóa ra vị Hoắc tổng cao ngạo lạnh lùng trong lời đồn lại tự tin thái quá đến thế à? Tôi nói cho anh biết, ba năm hay một đời tôi, Thư Tình này, cũng sẽ không thích anh đâu, cả đời này cũng không bao giờ!”
Trong mắt Thư Tình, Hoắc Vân Thành ngoài vẻ đẹp trai ra thì chẳng được cái nước giếng gì.
Hoắc Vân Thành nghe thấy lời này của Thư Tình thì nét mặt lập tức tối sầm lại.
Cả đời này cũng không bao giờ thích mình ư? “Thư Tình, tốt nhất cô hãy nhớ kỹ những lời cô vừa nói hôm nay.”
Hoắc Vân Thành chỉ cảm thấy Thư Tình đang giở trò lạt mềm buộc chặt. Không thích mình thì tại sao còn mò đến nhà họ Hoắc làm gì?
Thư Tình nở một nụ cười xã giao chuẩn mực:
“Được thôi, thiếu gia Hoắc, anh cứ yên tâm! Ba tháng sau chúng ta đường ai nấy đi. Đúng rồi, đến công ty chúng ta cũng giả vờ như không quen biết nhé, như thế để tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.”
Hoắc Vân Thành không thèm lên tiếng nữa. Tuy nhiên Thư Tình đã nghĩ quá nhiều rồi. Giới bên ngoài từ lâu đã đồn ầm lên việc Hoắc Vân Thành có một hôn ước, mà vị hôn thê lại là một cô gái đến từ vùng quê.
Lúc này, tại tập đoàn Hoắc thị đang bàn tán xôn xao.
“Nghe gì chưa, vị hôn thê của Hoắc tổng sắp đến Hoắc thị làm việc đấy! Lại còn làm thư ký cho Hoắc tổng nữa cơ.”
“Chẳng phải bảo xấu lắm sao? Lại còn ở dưới quê lên nữa chứ? Tốt nghiệp cái trường đại học mương bãi nào thế, cô ta có đọc nổi tài liệu không đấy?”
“Ha ha ha ha, đọc được hay không còn chưa biết, nhưng e là đến cả thao tác máy tính cô ta còn chẳng biết làm ấy chứ!”
...
Cho đến khi Thư Tình cùng Hoắc Vân Thành bước vào công ty, ánh mắt của mọi người đều ngẩn ra.