Trước
Sau

Chương 4: Nhân Vật Bá Đạo Nhất

“Nhìn kìa nhìn kìa, cô gái đi sau lưng tổng tài là ai thế, đẹp quá, thần thái đỉnh thật đấy!”

“Chao ôi đôi chân cô ấy thẳng tắp, thon gọn mà soái quá đi! Chị ơi em đổ rồi!”

“Đó không lẽ là vị hôn thê của tổng tài sao?” “Làm sao có thể? Không đời nào đâu.”

Mọi người xầm xò đoán mò về thân phận của Thư Tình, vốn tưởng cô chỉ là đối tác kinh doanh, cho đến khi Thư Tình và Hoắc Vân Thành tách ra, cô đi tới phòng thư ký báo danh thì cả công ty mới truyền tai nhau rầm rộ.

Người phụ nữ xinh đẹp, thần thái ngút ngàn đi làm cùng Hoắc tổng khi nãy chính là Thư Tình. Mọi người chỉ thấy cả thế giới này thật ảo diệu, lẽ nào phong thủy dưới quê lại nuôi dưỡng ra người đẹp đến mức này sao?

Thư Tình đi đến phòng nhân sự làm thủ tục. Lúc này, bốn người ở phòng thư ký đang bàn tán xôn xao.

“Cô Thư Tình đó đẹp thật đấy! Còn đẹp hơn cả Từ Uyển nữ nhia.”

Trưởng phòng thư ký Hạ Tinh Tinh lóe lên sự khinh khỉnh trong mắt: “Đẹp thì có tác dụng gì? Một con hủ lậu từ dưới quê lên như cô ta mà đòi xứng với Hoắc tổng sao?”

Thư Tình trở về vừa vặn nghe thấy câu này. Trong mắt cô xuyệt qua một tia mỉa mai, cất giọng lạnh nhạt: “Tôi không xứng, chẳng lẽ cô xứng chắc?”

Sắc mặt Hạ Tinh Tinh khựng lại. Cô ta quay đầu nhìn, cũng không dám cãi lại lời Thư Tình, dù sao thân phận vị hôn thê của người ta vẫn còn lù lù ra đó.

“Hoắc tổng nói rồi, cô đến phòng thư ký thì cũng là một thành viên của phòng thư ký, mọi việc đều xử lý bình đẳng. Đây là một bộ quảng cáo mà Hoắc thị sắp quay hôm nay, cô đi phụ trách đi.”

Thư Tình nhếch môi cười lạnh, nhận lấy tài liệu rồi rời đi.

Mấy người còn lại lập tức vây quanh.

“Chị Tinh Tinh, đó là bộ quảng cáo mà Lâm Nam sắp quay phải không? Thư Tình có làm hỏng chuyện không đấy?”

Hạ Tinh Tinh lộ ra vẻ xảo quyệt. Lâm Nam là nam ngôi sao đang nổi rần rần, tuổi đời còn trẻ nhưng tính khí lại lớn, đủ trò hạch sách xăm soi, chẳng ai chịu đựng nổi cậu ta. Thư Tình mới ngày đầu đi làm mà làm hỏng buổi quay quảng cáo thì tốt nhất.

Thư Tình xem qua quy trình quay quảng cáo. Lâm Nam ư? Cô hơi nhướn mày, hình như nghe quen quen?

Lúc này, trong văn phòng của Hoắc Vân Thành, trợ lý lên tiếng: “Tổng tài, thư ký Hạ đã giao buổi quay hình hôm nay của Lâm Nam cho cô Thư rồi, có cần đổi người khác không ạ?”

Anh trai của Lâm Nam từ nhỏ đã thân thiết với Hoắc Vân Thành, tính nết của Lâm Nam ra sao mọi người đều nắm rõ, một bụng tật xấu, Thư Tình e là không tránh khỏi việc bị cậu ta hành hạ.

Hoắc Vân Thành khựng lại một chút, nhớ lại những lời người phụ nữ kia nói hồi sáng, anh thản nhiên cất lời: “Không cần.”

Anh lại rất sẵn lòng nhìn thấy cảnh Thư Tình bị hành hạ đấy chứ.

Địa điểm quay quảng cáo được ấn định ngay tại Hoắc thị. Thư Tình cùng một vài người phụ trách đi xuống tầng đón Lâm Nam.

Chiếc Bentley màu đen cập bến công ty. Lâm Nam đeo kính râm bước xuống xe. Mới mười chín tuổi nhưng cậu ta đã sở hữu hàng chục triệu người hâm mộ, toàn thân toát lên vẻ ngông cuồng và bất chất.

Thư Tình bước tới đón tiếp: “Cậu Lâm chào cậu, tôi là Thư Tình, người phụ trách buổi quay hình lần này.”

Lâm Nam chẳng thèm để tai xem Thư Tình đang nói gì, chỉ cất giọng cằn nhằn: “Thời tiết nóng bức thế này mà mấy người cũng không biết che ô cho tôi à? Hiện trường quay chuẩn bị xong chưa? Đúng rồi, đi mua cho tôi một ly cà phê trước đi, phải là tiệm ở trung tâm thành phố cơ...”

Lời còn chưa dứt, vô tình liếc nhìn gương mặt của người phụ nữ trước mắt, Lâm Nam lập tức giật bắn người.

“Vãi chưởng, chị Tình! Em không nằm mơ đấy chứ!”

Lâm Nam tháo kính râm ra, mặt vẫn tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Cậu ta phấn khích ôm chồm lấy cô.

“Chị Tình? Sao chị lại ở đây? Người phụ trách ư? Giờ này đáng lẽ chị phải đang đi du lịch vòng quanh thế giới hoặc nằm trên chiếc giường rộng năm mét rồi chứ?”

Thư Tình xoa xoa đầu cậu ta, mỉm cười lên tiếng: “Nhóc con, lâu rồi không gặp. Đúng rồi, em vừa bảo muốn uống gì cơ?”

“Đâu có! Em có nói gì đâu! Chị muốn uống gì nào? Để em đi mua cho chị nhé?”

Mọi người có mặt đều bị từng màn trước mắt làm cho chết trân.

Lâm Nam ôm Thư Tình, Thư Tình xoa đầu Lâm Nam, rồi Lâm Nam lại đi mua đồ uống cho Thư Tình ư?

Đây còn là tên xô xát ngang ngược Lâm tiểu bá vương mà họ từng biết không thế?

Chẳng lẽ vì Thư Tình là vị hôn thê của Hoắc Vân Thành nên Lâm Nam mới kiêng nể như vậy? Nhưng không đúng, Lâm Nam đứng trước mặt Hoắc Vân Thành cũng hống hách lắm cơ mà.

Nói ra thì, Thư Tình và Lâm Nam quen biết nhau cũng đã được hai năm rồi.

Khi đó Lâm Nam mới mười bảy tuổi, đi quay phim ở dưới quê, vừa khéo lại ở gần nhà Thư Tình.

Lâm Nam bị bắt giạt, Thư Tình vô tình cứu lấy cậu ta.

Lúc ấy nhìn cô gái nhỏ hai ba phát đã đánh gục đám bắt giạt, Lâm Nam chỉ thấy quá đỗi ngầu lòi.

Thư Tình dẫn cậu ta về nhà, nhìn thấy trang trại gia đình còn rộng hơn cả Cố Cung, Lâm Nam lại càng thêm kinh ngạc.

Tóm lại là, trong mắt Lâm Nam, Thư Tình chính là nhân vật bá đạo nhất trên đời!

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau