Trước
Sau

Chương 8: Cô ấy là sói

Thoắt cái, kỳ nghỉ đông đã sắp đến.

Ngày đính hôn cũng cận kề.

Thiệp mời đã gửi đi hết cả rồi . An Khanh chạm tay vào chiếc lễ phục lụa màu trắng treo trước mặt, rồi lại liếc mắt nhìn chuỗi vòng cổ ngọc trai kiểu vương phi đặt trên bàn trang điểm. Đó là quà Thời Luật gửi tới, anh bảo nó rất hợp với bộ lễ phục của cô.

Khi đó An Khanh có hỏi thêm một câu: "Là mẹ anh chọn cho em ạ?"

Thời Luật chỉ cười nhạt: "Mẹ tôi chọn cho em bộ ngọc lục bảo cơ."

Bước tới cầm lấy chiếc vòng cổ, An Khanh vuốt ve viên ngọc trai trên mặt dây, khóe miệng vô thức nhếch lên.

Tiếng gõ cửa kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

Dì Vân giọng hốt hoảng: "Khanh Khanh, ở cổng ngoài có người tìm cháu, cứ nhất quyết đòi xông vào , lính gác suýt nữa thì nổ s.ú.n.g rồi ."

An Khanh vội vàng xuống lầu, áo khoác cũng quên không cầm, chạy một mạch ra cổng đại viện. Cô nhìn thấy Ôn Chính đang bị lính gác chĩa s.ú.n.g vào ngực.

Ôn Chính trông tiều tụy đi nhiều, râu ria mấy ngày chưa cạo, trên người còn nồng nặc mùi rượu. Bàn tay trái của hắn đang rỉ máu, ánh mắt oán hận nhìn An Khanh – người mà đã gần ba tháng hắn không gặp: "Cho anh một cơ hội nữa đi , Khanh Khanh."

An Khanh không đáp, trước tiên tự tay lau vết thương cho hắn , sau đó dùng băng gạc băng lại , không quên dặn dò: "Tôi không phải nhân viên y tế chuyên nghiệp, lát nữa anh vẫn nên đến bệnh viện một chuyến, để họ băng bó chính thức cho anh ."

"Anh đã cắt đứt hoàn toàn với Nhược Tuyết rồi ." Thấy cô vẫn không chút phản ứng, Ôn Chính nổi giận, túm lấy cổ tay cô, mắt đầy oán hận hỏi: "Rốt cuộc em có từng yêu anh không ?"

Bị hắn túm đến hơi đau, nhưng gương mặt An Khanh vẫn không thay đổi chút nào: "Tình yêu là thứ quá xa xỉ, Ôn Chính ạ. Chúng ta sống trong cái vòng tròn này , căn bản không xứng có được tình yêu."

"Vậy tại sao em lại chọn thằng nhóc nhà họ Thời kia mà không chọn anh ?"

"Anh ấy khác với anh ."

"Khác ở đâu ? Nhà họ Ôn chúng ta có điểm nào kém nhà họ Thời bọn họ?"

"Anh ấy chưa từng lừa dối tôi ." Khi nói câu này , An Khanh đặc biệt lý trí: "Anh ấy chưa từng nói thích tôi , cũng chưa từng hứa hẹn với tôi bất cứ tình yêu thiên trường địa cửu nào. Anh ấy giữ mình trong sạch, cho tôi sự thể diện mà tôi muốn ."

Ôn Chính chỉ cảm thấy hoang đường: "Tình yêu trước mặt thể diện lại không đáng nhắc đến như vậy sao ?"

"Nếu một người đàn ông thực sự tôn trọng một nửa của mình , sẽ không để người phụ nữ anh ta nuôi bên ngoài chạy đến trước mặt vợ chính thức để tuyên bố chủ quyền." An Khanh rút tay lại , đứng dậy: "Từ khoảnh khắc anh để Sở Nhược Tuyết xuất hiện trước mặt tôi , chúng ta đã không còn đường lui rồi ."

Vì với cô: Yêu phải đi đôi với tôn trọng.

Có thể không yêu, nhưng đừng để người đàn bà bên ngoài chạy đến trước mặt cô mà nhảy nhót.

"Khanh Khanh." Ôn Chính gọi với theo.

An Khanh dừng bước, quay lại nhìn hắn .

Hai người chỉ cách nhau một bước chân, nhưng Ôn Chính cảm thấy mình đã cách cô rất xa, rất xa: "Dù em có tin hay không , anh thực sự đã từng yêu em."

Bạn có thể thích: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý - Một siêu phẩm không nên bỏ qua!

"Tôi biết ." Cô mỉm cười gật đầu, gửi tặng hắn lời chúc chân thành nhất: "Chúc anh tương lai tiền đồ xán lạn, trăm năm hạnh phúc với cô Sơ."

...

Con đường nhỏ trong rừng cây thủy sam bên Tây Hồ.

An Khanh ngồi trong tiệm rượu vang cổ kính. Cô nhấp một ngụm rượu, liếc nhìn chiếc máy hát đĩa kiểu cũ đang phát ra giai điệu du dương, rồi đứng dậy bước tới. Cô nhìn thấy trên bức tường phía sau máy hát là những mẫu vật các loại lá cây, góc dưới bên trái đều có đ.á.n.h dấu số "Nhất", trên chiếc máy hát màu đen cũng có chữ "Nhất".

Hỏi ra mới biết , người đàn ông khí chất bất phàm kia không phải ông chủ tiệm rượu, mà chỉ là quản lý của quán trà và tiệm rượu này .

Anh ta thay mặt ông chủ quản lý hai cửa hàng này .

Còn chiếc máy hát màu đen và đống mẫu vật lá cây kia , đều là ông chủ đặt ở đó, bảo là để tương lai bà chủ nhìn thấy: anh vẫn luôn ở đây, chưa từng rời đi .

"Hèn gì chỗ các anh cứ lặp đi lặp lại đúng hai bài hát này ." Một nơi nào đó trong trái tim bị chạm tới. Người đàn bà không tin vào thứ tình yêu lâu dài như cô, cũng bị bức tường mẫu vật lá cây trước mặt làm cho rung động.

《Tình ca》 và 《Liekkas》 được phát luân phiên. An Khanh trở lại bên cửa sổ ngồi , đôi mắt dần đẫm lệ, bởi vì cô nhớ đến những mảnh ký ức vụn vặt khi còn ở đại học với Ôn Chính.

Ôn Chính thực ra không lừa cô, hắn đã từng yêu cô, chỉ là trong tình yêu của hắn pha tạp quá nhiều sự cân đo đong đếm về lợi ích.

Nếu bố cô không phải là An Khang Thăng, nếu cô chỉ là một cô gái bình thường ở Tô Châu như Sở Nhược Tuyết, Ôn Chính chắc chắn sẽ không chút do dự mà chọn Sở Nhược Tuyết, chứ không phải cô.

Vì thế, thứ tình yêu như vậy , An Khanh thà không cần.

Thời Luật đến tiệm rượu vang, nhìn thấy chính là cảnh tượng này : Người phụ nữ dịu dàng lại cao ngạo đang ngồi bên cửa sổ, ngước nhìn rừng thủy sam tươi tốt bên ngoài, nước mắt rơi từ khóe mi mà cô còn chẳng hề hay biết .

Trong máy hát, giọng ca nhẹ nhàng của Lương Tĩnh Như vừa lúc hát đến câu: Số phận thật hài hước, khiến những người yêu nhau , đều phải lặng im...

Quản lý Cao Kiện thấy vị khách quen này lại tới, định lên tiếng chào, Thời Luật vội giơ tay ra hiệu không cần lên tiếng.

Cao Kiện là một quản lý rất biết nhìn sắc mặt, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi tiệm rượu, nhường lại không gian cho họ.

An Khanh hoàn hồn, thấy Thời Luật đang ngồi ở bàn bên cạnh, vội lau nước mắt ở khóe mi: "Sao anh đến mà không lên tiếng?"

Thời Luật ngồi sang, cầm bình chiết rượu và ly chân cao, rót trước cho mình một ly đầy rượu vang.

"Anh uống thế này dễ say lắm đấy." An Khanh cười chê anh : "Ai lại uống rượu vang kiểu đó cơ chứ?"

"Lần trước tới đây tôi nốc thẳng từ chai rồi ." Thời Luật chẳng hề che giấu khía cạnh khác của mình trước mặt cô. Ở bên cạnh cô – người đồng minh này , anh có thể rất thoải mái, không cần giả vờ làm quý ông, cũng không cần ôn nhu nho nhã.

An Khanh trêu anh : "Vậy anh uống thử một hơi cho tôi xem nào?"

"Say rồi em cõng tôi về nhà à ?"

"Về nhà gì chứ, đối diện chẳng phải là Liễu Oanh Lý sao , tôi mở phòng cho anh ."

Hơi men cộng thêm những lời của Ôn Chính khiến An Khanh cảm thấy mình bị kích thích đến mức nói năng chẳng thèm suy nghĩ; hoặc có lẽ vì đã đóng vai gái ngoan quá nhiều năm nên đã mệt mỏi, cô uống cạn ly rượu vang còn lại : "Thời Luật, tối nay chúng ta không say không về nhé."

Thời Luật uống một ngụm rượu rồi mới nói : "Hai hôm nay Ôn Chính đang ở Liễu Oanh Lý, do Cụ Mạnh sắp xếp cho hắn ."

"Vậy tối nay hai chúng ta càng phải ở Liễu Oanh Lý." Cô cầm điện thoại lên, chuẩn bị đặt phòng.

Trang đặt phòng vừa mở ra , điện thoại đã bị Thời Luật cướp mất: "Tôi đặt xong rồi , ngay sát vách phòng Ôn Chính."

"Cáo già..." An Khanh bật cười : "Thời Luật, anh đúng là con cáo già gian xảo."

Thời Luật cười khẽ: "Em là cừu non sao ?"

"Tôi là sói." Mặt nạ hoàn toàn bị gỡ bỏ, trong mắt An Khanh lộ vẻ lạnh lẽo: "Là con sói dữ sẽ nhân lúc người ta không để ý, c.ắ.n nát bấy tất cả những kẻ từng bắt nạt tôi ."

"Đã c.ắ.n nát những ai rồi ?"

Chủ đề đã mở ra , An Khanh cũng chẳng cần giấu giếm: "Sở Nhược Tuyết không thể sống nổi trong làng giải trí nữa, là tôi mượn tay người nhà họ Ôn chặn đường sống của cô ta ."

Rót thêm chút rượu vào ly, cô lắc nhẹ ly chân cao, cử chỉ vô cùng tao nhã: "Mẹ Ôn Chính thường xuyên dạy bảo Sở Nhược Tuyết sau lưng, bảo cô ta ngoan ngoãn chút, nói với cô ta rằng chỉ cần Ôn Chính cưới tôi , thì sẽ mua cho cô ta một căn nhà ở Thượng Hải, sẽ không để cô ta chịu thiệt."

"Trước mặt tôi thì là bà mẹ chồng tương lai yêu thương che chở tôi , sau lưng thì lại tính toán xem làm sao để con trai bà ta 'ăn tuyệt hộ' (nuốt trọn gia sản) nhà tôi ." Cô không khỏi cười nhạt: "Vừa muốn cái này vừa muốn cái kia , giả tạo cực độ."

Diễn biến tiếp theo của câu chuyện, Thời Luật là người nói thay cô: "Em chia tay với Ôn Chính, khiến Ôn Chính hận cả mẹ hắn lẫn Sở Nhược Tuyết. Ôn Chính không cam tâm, trút giận lên đầu mẹ hắn . Mẹ hắn sẽ không nhận ra lỗi của mình , mà chỉ cho rằng Sở Nhược Tuyết làm liên lụy đến bà ta . Cho nên Sở Nhược Tuyết bây giờ bị mẹ Ôn Chính phong sát trong giới giải trí, cũng không vào được cửa nhà họ Ôn, cuối cùng chẳng được gì cả."

"Ôn Chính còn nhiều anh em họ hàng, chuyện này mà làm to lên, hắn ở nhà họ Ôn cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì."

Cuối cùng, anh đưa ra lời khẳng định: "Một chiêu g.i.ế.c ba mạng, em đúng là con sói đủ tàn nhẫn."

"Là họ tàn nhẫn với tôi trước ." An Khanh bật cười : "Mẹ hắn thậm chí còn dạy Ôn Chính chọc thủng b.a.o c.a.o s.u để tôi m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới."

Cốt truyện cẩu huyết, lại từng xảy ra trên người cô, cô càng nói càng thấy nực cười : "Con trai bà ta có ngủ với tôi đâu , b.a.o c.a.o s.u chọc thủng cũng đâu đến lượt tôi mang thai, có m.a.n.g t.h.a.i cũng là Sở Nhược Tuyết mang, liên quan gì đến tôi ?"

Bạn có thể thích: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến - Một siêu phẩm không nên bỏ qua!

Chuyện riêng tư thế này mà cũng nói với anh , xem ra là say thật rồi .

Thời Luật không uống tiếp với cô nữa, đưa cô tới khách sạn Liễu Oanh Lý gần nhất, rồi bảo phục vụ phòng mang trà giải rượu lên.

Chỉ là lúc này An Khanh vẫn chưa nhận ra mình đã say, cô nằm bò ra ghế sofa trong tư thế xiêu vẹo, nhìn ra cảnh đêm Tây Hồ, cười hỏi anh một câu: "Anh với cô gái kia làm chuyện đó có đeo bao không ? Với sự thông minh của anh , sao lúc đầu anh không nghĩ cách làm cho cô ấy m.a.n.g t.h.a.i để giữ người lại ?"

Thời Luật đi tới trước cửa kính trượt, mở hé một chút rồi mới châm thuốc.

Anh nhả khói, liếc nhìn An Khanh, thấy cô đá giày cao gót mỗi chiếc một nơi, áo khoác với áo len đều cởi hết sạch, chỉ còn lại chiếc áo hai dây nhỏ màu đen.

Anh quay mặt đi , không để ý đến cô nữa.

An Khanh say đến buồn ngủ, hai mắt nhắm nghiền, chỉ muốn ngủ.

Điện thoại rung lên, là bố cô – An Khang Thăng gọi tới. Biết rõ mục đích mở phòng đêm nay, Thời Luật nghe máy thay cô: "Chú An, Khanh Khanh đang ở cùng với cháu."

Đã hơn 10 giờ đêm, là cặp đôi người lớn đã trưởng thành, lại sắp đính hôn, An Khang Thăng đương nhiên không có ý kiến gì. Người làm bố như ông ngược lại còn cảm thấy yên tâm.

Hôm nay Ôn Chính gây rối ở cổng đại viện một trận như thế, An Khang Thăng còn lo lắng sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa nhỏ, xem ra là ông lo thừa rồi .

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau