Trước
Sau

Chương 15: Đó Có Phải Là Mẹ Không

Dù trong lòng đang ranh mãnh tính toán sẽ cùng phe với ba để cô lập mẹ, nhưng khi đối mặt với Diệp Nam Sanh, Lục Dao vẫn nở nụ cười ngọt ngào:

“Dì Sanh Sanh, con không sao đâu, con chỉ muốn nghe dì chơi nhạc dương cầm thôi.”

Diệp Nam Sanh nghe vậy dịu dàng mỉm cười: “Tối nay vừa hay dì có buổi biểu diễn, để dì gọi điện cho bạn giữ hai tấm vé cho con và ba nhé?”

Lục Dao nghe thế liền vui vẻ vỗ tay: “Tuyệt quá, dì Sanh Sanh là tốt nhất!”

Nói rồi, con bé cọ đầu chồm tới ôm chầm lấy cổ Diệp Nam Sanh, liên tục cọ cọ vào mặt cô ta.

Lục Trầm cũng có chút ngẩn ngơ. Anh ngạc nhiên trước phản ứng của Tô Hiểu Đường, lại càng kinh ngạc hơn trước sự lạnh nhạt mà cô dành cho con gái.

Trong ký ức của anh, cô rõ ràng là một người cuồng con gái. Dù chỉ là đi vệ sinh, cô cũng phải quấn quýt với Dao Dao một lúc lâu mới chịu đi.

Nhớ có lần Lục Trầm dẫn Lục Dao về lão trạch thăm ông nội, Tô Hiểu Đường đi làm về không

thấy con đâu liền cuống quít tìm tới tận nơi. Vừa nhìn thấy con gái đang gặm đùi gà, cô đã ôm chầm lấy bé mà khóc nức nở.

Khi đó, Lục Trầm chỉ cảm thấy cô quá làm màu.

Nhưng còn bây giờ thì sao?

Tô Hiểu Đường thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn Lục Dao lấy một cái, chứ đừng nói đến việc bắt chuyện dăm ba câu.

Nếu là trước đây, lúc này cô chắc chắn đang ôm chặt con gái không lỡ buông tay.

“A Trầm?”

Diệp Nam Sanh tháo gỡ tay con bé, đứng thẳng người dậy, thấy Lục Trầm đang thẩn thờ liền cất tiếng gọi.

Lục Trầm thu hồi tâm trí, thản nhiên nói: “Đi thôi, vào chỗ ngồi.”

Sau khi gọi món xong, Lục Trầm ngước mắt nhìn Lục Dao ngồi phía đối diện. Con bé đang dán chặt vào Diệp Nam Sanh, không biết hai người đang xem cái gì trên điện thoại.

Dù còn chưa biết chữ, nhưng Lục Dao vẫn muốn cùng dì Sanh Sanh đặt vé.

Với lại trên người dì Sanh Sanh thơm quá, ngón tay cũng thật xinh đẹp.

Diệp Nam Sanh chạm nhẹ vào màn hình hai cái, sau đó có chút lúng túng nhìn Lục Dao: “Bé Dao Dao ơi, hàng ghế đầu tiên hết mất rồi, chỉ còn hàng thứ hai thôi.”

Lục Dao nghe vậy liền xịu mặt hụt hẫng: “A?”

Lục Trầm tuy không rõ Diệp Nam Sanh đang đặt vé buổi hòa nhạc nào, nhưng anh tin bản thân có thừa khả năng xử lý chuyện này.

Chỉ cần con gái và Diệp Nam Sanh vui vẻ, dù có tốn bao nhiêu tiền anh cũng thấy xứng đáng.

Thế là, anh trực tiếp đề nghị: “Để anh đặt vé cho.”

Diệp Nam Sanh nghe vậy liền vội vàng kể sơ qua về buổi hòa nhạc cho Lục Trầm nghe, Lục Dao cũng tung hứng bảo rất muốn đi xem dì Sanh Sanh biểu diễn.

Hai người tung người hứng, Lục Trầm mỉm cười nhìn họ rồi lấy điện thoại ra gọi cho Chu Lâm.

“Kiếm hai tấm vé hàng ghế đầu tiên buổi biểu diễn tối nay ở Đại nhạc đường Giang Châu.”

Chu Lâm không hề hỏi nhiều, chỉ đáp lại: “Vâng, Lục tổng.”

Cúp máy xong, Diệp Nam Sanh mỉm cười nhìn Lục Trầm: “Vé hàng đầu vừa đắt lại chỉ có đúng hai tấm. Bình thường em đi biểu diễn, trừ những lúc có hai cha con anh tới, hàng đầu thực ra chẳng có ai ngồi cả.”

Những buổi hòa nhạc của Diệp Nam Sanh lần nào cũng đông kín khán giả, nhưng duy chỉ có hai vị trí ở hàng ghế đầu là cô ta nâng giá lên rất cao.

Cô ta làm vậy cũng không vì gì khác, chỉ là nghĩ nếu Lục Trầm và Lục Dao muốn tới thì cô ta có thể để hai người ngồi miễn phí.

Thế nhưng tối nay lại khác, hai tấm vé đó đã bị người khác mua mất.

Diệp Nam Sanh không khỏi nghĩ, có lẽ lại là công tử nhà giàu nào đó mua để tán gái thôi.

Nhưng dù là ai đi nữa, đứng trước mặt Lục Trầm thì cũng chẳng đáng để nhắc tới.

Điện thoại Lục Trầm vang lên, là Chu Lâm gọi lại.

Sau khi bắt máy, Lục Trầm thản nhiên: “Xong rồi là được, không cần phải đặc biệt gọi điện lại báo đâu.”

“Lục tổng, tôi không lấy được vé. Tôi đã liên hệ với đối phương nhưng họ không chịu nhượng lại.”

Lục Trầm không khỏi nhíu mày: “Sao có chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong? Cậu nâng giá cao lên một chút, họ còn không bán sao?”

Chu Lâm bất lực: “Tôi đã nói rồi, nhưng đối phương nhất quyết không nhượng.”

...

Tại cổng bệnh viện, Dung Hành cúp cuộc điện thoại gọi tới ngỏ ý mua lại vé xem biểu diễn với giá cao.

Tô Hiểu Đường tưởng anh đang nghe điện thoại công việc nên đứng ở một bên kiên nhẫn chờ đợi.

Cả hai vừa đi dạo từ nhà hàng về, trò chuyện rất nhiều, từ chuyện thời đại học cho tới những người bạn chung.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi kết hôn, Tô Hiểu Đường nói chuyện với một người nam giới nhiều đến vậy.

Khi Dung Hành bước tới trước mặt Tô Hiểu

Đường, anh mỉm cười đưa ra lời mời: “Tối nay cùng đi nghe hòa nhạc nhé?”

Tô Hiểu Đường tuy có ý định ly hôn, nhưng dẫu sao cô vẫn còn là người đã có gia đình. Cô theo bản năng định lên tiếng từ chối, nhưng Dung Hành

đã đi trước một bước: “Coi như là đi dạo mát cho khuây khỏa cùng tôi đi.”

Ngẫm nghĩ một hồi, dù sao cũng chỉ là đi thưởng thức một buổi biểu diễn, huống hồ bọn họ vốn dĩ là bạn bè rất thân thiết.

Vì vậy, Tô Hiểu Đường gật đầu đồng ý: “Ừm.”

Dung Hành mỉm cười dịu dàng: “Vậy tối nay tôi đến đón em.”

Tô Hiểu Đường gật đầu: “Được, vậy tôi quay lại làm việc đây.”

Dung Hành dõi theo bóng lưng cô rời đi, đứng ngẩn ngơ dưới bóng cây nhìn về phía bóng dáng cô vừa khuất một lúc lâu.

Bất chợt, anh khẽ mỉm cười, giống như vừa nắm chặt một thứ gì đó mất đi nay tìm lại được, niềm vui trong mắt hiện rõ không thể che giấu.

Mở lại lịch sử trò chuyện với Chung Kỳ Niên, nụ cười của Dung Hành càng sâu hơn.

“Cậu xem cô gái này thế nào? Tớ định theo đuổi cô ấy.”

Trong khung chat, sau câu nói này của Chung Kỳ Niên là một tấm hình chụp chung, đó là bức ảnh anh ta lấy lý do Tô Hiểu Đường sắp trở về Giang Châu để xin chụp cùng.

“Đã ly hôn và có một đứa con gái, nhưng không sao, tớ nghiễm nhiên làm cha không tốn sức, tớ sẽ coi đứa trẻ như con ruột.”

Hôm đó khi nhìn thấy tấm ảnh, Dung Hành đã giật mình, lập tức gõ phím hỏi lại: “Ly hôn?”

“Đúng thế, chính miệng cô ấy nói ra thì làm sao giả được?”

Bàn tay Dung Hành khẽ run lên, đôi mắt cũng dần đong đầy nước mắt.

Thấy anh mãi không hồi âm, Chung Kỳ Niên liền vội vã gọi video tới: “Tớ nói thật đấy, cô gái này thế nào? Tớ nhìn mà rung động thật sự.”

Dung Hành hiếm hoi mới dãn chân mày ra, nhưng lại cố làm ra vẻ chân thành: “Kỳ Niên, cô gái này không hợp với cậu đâu.”

Chung Kỳ Niên liên tục ép Dung Hành đưa ra một lý do, ban đầu Dung Hành vẫn không muốn nói.

Nhưng rốt cuộc, anh vẫn thổ lộ lòng mình: “Kỳ Niên, cô gái này chính là sư muội mà tớ từng nhắc với cậu đấy.”

Chung Kỳ Niên nghe xong câu đó liền không gặng hỏi thêm gì nữa, chỉ phán một câu: “Vậy chúc cậu thành công.”

...

Tối hôm đó, Tô Hiểu Đường vừa tan làm thì Dung Hành đã đứng đợi sẵn ở cổng bệnh viện.

Cả hai cùng nhau đi ăn tối, sau đó tản bộ tới Đại nhạc đường Giang Châu.

Sau khi soát vé, Dung Hành dẫn Tô Hiểu Đường vào ngồi ở ngay hàng ghế đầu tiên, vị trí đắc địa nhất.

Khi nhạc đường đã đông đủ khán giả, toàn bộ đèn chiếu sáng liền tắt phụt.

Trên sân khấu, một luồng ánh sáng rọi thẳng vào cô gái đang chậm rãi bước về phía cây đàn dương cầm. Bộ lễ phục màu trắng tinh khôi tôn lên vóc dáng thướt tha uyển chuyển. Cô gái đeo một chiếc khăn che mặt, tuy không nhìn rõ dung mạo nhưng cũng đủ khẳng định đó là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Tô Hiểu Đường nhìn chằm chằm vào ánh đèn sân khấu. Khi cô gái kia từ từ tiến lại gần, cô cũng dần khẳng định chắc chắn đó chính là Diệp Nam Sanh.

Cô đã âm thầm theo dõi tài khoản video của Diệp Nam Sanh suốt thời gian dài, từng xem qua rất nhiều bức ảnh ở đủ mọi trạng thái của cô ta.

Hầu như chỉ cần nhìn lướt qua một cái, Tô Hiểu Đường đã nhận ra đó có phải là Diệp Nam Sanh hay không.

Cô ta quả thực rất đẹp, dáng vóc chuẩn, lại thêm tài năng, ở thành phố Giang Châu này không ít đàn ông thầm yêu trộm nhớ cô ta.

Chỉ là, bông hồng xinh đẹp rồi cũng sẽ bị người ta cất giấu cho riêng mình.

Bông hoa kiều diễm này độc quyền thuộc về Lục Trầm.

Buổi biểu diễn bắt đầu, Diệp Nam Sanh mở màn bằng bản nhạc “Ký ức của mưa”, liên tiếp gảy lên ba khúc nhạc khiến lòng người dâng trào những cung bậc cảm xúc khác nhau.

Tô Hiểu Đường tuy không thích Diệp Nam Sanh, nhưng cô vẫn bị tài hoa của cô ta làm cho thán phục.

Không thể không thừa nhận, cô đã bị cuốn vào câu chuyện trong giai điệu ấy.

Khi ba bản nhạc kết thúc, trong khán phòng vang lên những tràng pháo tay giòn giã nối tiếp nhau, cùng vô số lời tán thưởng dành cho Diệp Nam Sanh.

Ở hàng ghế thứ hai, Lục Dao đứng phắt dậy hét lớn theo đám đông: “Dì Sanh Sanh, dì giỏi quá, dì thật tỏa sáng!”

Tiếng kêu của con bé bị những tiếng ồn ào lớn hơn lấn át mất. Tô Hiểu Đường không nghe thấy, mà Diệp Nam Sanh cũng chẳng nghe ra.

Trái lại, Lục Trầm lặng lẽ ngồi ở đó, ánh mắt dịu dàng đắm đuối đặt lên sân khấu, trong mắt anh không còn dung chứa thêm bất cứ thứ gì khác.

Lúc Lục Dao ngồi xuống, con bé theo bản năng liếc nhìn về phía hai vị trí VIP mà nó và ba thường hay ngồi.

Chỉ một ánh nhìn, con bé đã ngẩn người ra.

Sợ bản thân nhìn nhầm, con bé ghé sát vào tai Lục Trầm, ngón tay chỉ về hướng Tô Hiểu Đường và Dung Hành rồi hỏi: “Ba ơi, ba nhìn kìa, đó có phải là mẹ không?”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau