Chương 16: Tôn Trọng Lựa Chọn Của Họ
Lục Trầm một tay ôm hờ lấy Lục Dao để tránh cho con bé bị té ngã.
Đồng thời, ánh mắt anh cũng nương theo hướng ngón tay Lục Dao chỉ mà nhìn sang.
Ánh đèn tuy tù mù nhưng anh lại nhận ra ngay lập tức, đó chính là Tô Hiểu Đường và Dung Hành mà anh từng gặp hồi ban ngày.
Họ đang ngồi ở vị trí VIP, nơi mà bình thường mỗi khi anh dẫn Lục Dao đi xem buổi hòa nhạc của Diệp Nam Sanh mới ngồi.
Cho nên là Dung Hành đã mua lại vị trí này sao?
Mà lúc này, giữa tiếng pháo tay vang dội như sóng xô bão dạt, Dung Hành khẽ ghé người sát vào tai Tô Hiểu Đường, không biết đang thì thầm điều gì mà khóe môi Tô Hiểu Đường lại nở một nụ cười nhè nhẹ.
Khoảng cách không quá xa, Lục Trầm thu trọn mọi cử chỉ đó vào tầm mắt.
Khi ở trước mặt anh, Tô Hiểu Đường rất ít khi cười như thế, đa phần chỉ là sự lấy lòng.
Đây là lần đầu tiên Lục Trầm nhìn thấy Tô Hiểu Đường mỉm cười với một người đàn ông khác như vậy.
Anh chỉ lờ mờ cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Dung Hành không hề đơn giản, nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Lục Trầm thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn đứa trẻ đang ngẩng cái đầu nhỏ lên chờ đợi câu trả lời từ mình. Anh khẽ cười, nét mặt vô cùng thản nhiên đáp: “Là mẹ đấy.”
Lục Dao nhận được câu trả lời khẳng định liền có chút sốt ruột: “Nhưng mẹ chẳng phải đã kết hôn
với ba rồi sao? Tại sao mẹ lại đi thân thiết với người đàn ông khác như thế chứ? Ba nhìn cách họ nói chuyện kìa, giống như sắp hôn nhau tới nơi rồi ấy.”
Lục Trầm im lặng, lại đưa mắt nhìn về phía Tô Hiểu Đường một lần nữa. Cô và Dung Hành hình như nói chuyện rất hợp cạ, cứ liên tục trò chuyện không ngớt.
Đối với câu hỏi của con gái, anh không biết phải trả lời thế nào, chỉ đưa tay xoa nhẹ phần mái bằng của Lục Dao rồi bảo: “Tập trung nghe nhạc đi, dì Sanh Sanh còn một khúc nữa là kết thúc rồi.”
Trong lòng Lục Dao không vui, nhưng ba đã cất lời nên con bé chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo: “Vâng ạ.”
Ngay tại vị trí VIP, giữa tiếng pháo tay rầm rộ, Dung Hành quay sang thấy Tô Hiểu Đường dường
như đang chìm vào suy nghĩ liền ghé sát lại hỏi: “Sao vậy em? Em không khỏe ở đâu à?”
Tô Hiểu Đường gượng gạo nặn ra một nụ cười, cô lắc đầu đáp: “Không có gì đâu.”
Dung Hành không yên tâm, đặt ngón tay lên mạch cổ tay của cô. Anh cảm nhận được nhịp tim của cô vẫn đập rất bình ổn.
Có điều trông dáng vẻ của cô, dường như tâm trạng lại chẳng hề tốt chút nào.
Tô Hiểu Đường sợ Dung Hành suy nghĩ nhiều liền nhỏ giọng bảo: “Thật sự không có gì đâu, anh đừng nghĩ lung tung.”
Ánh mắt Dung Hành nhìn cô tràn đầy sự kiên định, giống như kiểu “nếu em không chịu nói thì tôi sẽ đợi cho tới khi em chịu mở lời mới thôi”.
Tô Hiểu Đường hết cách với anh, đành phải thật thà bộc bạch: “Dạ Vũ Thính Phong chính là Diệp Nam Sanh. Đại sư dương cầm đang ngồi trước cây đàn đắm mình trong sự tán thưởng của hàng vạn người lúc này chính là cô Diệp sư muội mà anh vừa gặp ban ngày đấy.”
Diệp Nam Sanh có một nghệ danh rất êm tai ——Dạ Vũ Thính Phong.
Mà mấy chuyện này đều là do Tô Hiểu Đường lén lút dòm ngó tài khoản video của cô ta mà biết được.
Dung Hành hơi kinh ngạc. Dù sao cô gái trên sân khấu lúc này đang đeo khăn che mặt, chỉ để lộ ra mỗi đôi mắt, vậy mà Tô Hiểu Đường đã nhận ra cô ta rồi.
Thế là khi Dung Hành nhìn lại phía sân khấu, trong mắt không khỏi tăng thêm vài phần thưởng thức.
Anh hoàn toàn không biết Diệp Nam Sanh chính là kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân của Tô Hiểu Đường, anh chỉ đánh giá theo góc nhìn bình thường rằng Diệp Nam Sanh quả thực rất xuất sắc.
Dung Hành cúi đầu nhìn Tô Hiểu Đường, trong lời nói tràn ngập ý khen ngợi: “Diệp sư muội vốn học
y, lại còn thi đỗ cao học, nghe đâu cũng chuyên về ngoại khoa. Không ngờ ngoài ngành y ra, cô ấy lại còn sở hữu năng khiếu đáng kinh ngạc đến thế.
Danh tiếng của cô ấy không nhỏ chút nào đâu, không ít bạn bè của tôi từng đi nghe hòa nhạc của cô ấy và đều hết lời khen ngợi. Hôm nay đích thân thưởng thức, quả thực danh bất hư truyền.”
Diệp Nam Sanh mỗi lần xuất hiện ở các buổi biểu diễn đều đeo khăn che mặt, tạo nên cảm giác bí ẩn cực kỳ thu hút.
Có người vì tài năng của cô ta mà tới, có người lại vì dung mạo, cũng có người vì vóc dáng nuột nà...
Tóm lại, cô ta là một người phụ nữ vô cùng xuất sắc.
Những lời Dung Hành vừa nói làm toàn thân Tô Hiểu Đường như lạnh toát máu mủ, nhưng cô hiểu rõ, Dung Hành chẳng hề nói sai chút nào.
Trên mặt cô treo một nụ cười gượng, khi nhìn Dung Hành, giọng điệu vô cùng điềm tĩnh nói: “Cô ấy quả thực rất tỏa sáng.”
Câu này cô nói cực kỳ chân thành.
Người phụ nữ có thể lọt vào mắt xanh của Lục Trầm thì làm sao mà kém cỏi cho được?
Dung Hành sững người một chút, liền đổi giọng: “Em còn tỏa sáng hơn cô ấy nhiều.”
Tô Hiểu Đường nghe thấy vậy liền nhận ra Dung Hành có lẽ đang tưởng cô đem bản thân ra vì vậy sánh với một người phụ nữ khác.
Nhưng cô đâu có ý đó, cô chỉ đang nói sự thật mà thôi.
Mặc dù vậy, cô cũng không muốn giải thích thêm gì nhiều, chỉ mỉm cười bảo Dung Hành: “Cảm ơn
anh đã khen tôi, nhưng tự tôi hiểu rõ bản thân mình mà.”
Dung Hành sửng sốt, chợt nhận ra Tô Hiểu Đường đã thay đổi quá nhiều.
Cô gái tươi tắn, rạng rỡ năm nào, vậy mà vào khoảnh khắc này, anh lại bắt gặp trong ánh mắt cô nét tự ti hiện lên rõ mùng một.
Thế nhưng rõ ràng năm xưa thành tích học tập của cô giỏi như thế, rõ ràng cô từng có cơ hội được tuyển thẳng lên cao học, từng có cơ hội tham gia vào các dự án nghiên cứu chuyên sâu đa bệnh lý.
Nhưng rốt cuộc, cô lại lựa chọn bước vào hôn nhân.
Dung Hành thu hồi ánh mắt nhìn về phía sân khấu.
Diệp Nam Sanh đúng là tỏa sáng lấp lánh, chiếc váy dài chấm đất sắc trắng tinh khôi, đường cong
cơ thể ẩn hiện quyến rũ, đang đắm mình trong ngàn vạn ánh nhìn ngưỡng mộ của công chúng.
Thế nhưng Dung Hành im lặng một hồi lâu rồi vẫn quay sang bảo Tô Hiểu Đường: “Bước ra khỏi ánh đèn sân khấu rồi thì mọi người ai cũng như nhau cả thôi.”
Tô Hiểu Đường nghe thấy câu nói này cũng không đáp lời thêm, chỉ đối diện với Dung Hành nở một nụ cười nhạt nhòa.
Giờ đây ngẫm lại, cô há lại chưa từng nếm trải cảm giác hối hận hay sao?
Nếu như ngày đó cô kiên trì đi sâu vào con đường y học, thiết nghĩ cô của hiện tại hẳn cũng đã gặt hái được chút thành tựu cho riêng mình.
Chỉ là... mọi thứ làm gì có cơ hội để làm lại từ đầu.
Rất nhanh sau đó, buổi hòa nhạc kết thúc. Diệp Nam Sanh cúi đầu chào khán giả thật sâu, tiếng pháo tay cuồng nhiệt tưởng chừng như muốn làm rung chuyển cả đại nhạc đường.
Ngay cả Tô Hiểu Đường cũng bất giác vỗ tay hưởng ứng theo.
Nếu bảo là hận thì có lẽ cô cũng có, nhưng cô lại nghĩ, người sai lầm lớn nhất chẳng phải là Lục Trầm sao?
Hơn nữa, cô cũng đã nhìn thấu tất cả, và cũng đã quyết định buông tay.
Mọi thứ diễn ra đều là sự an bài tốt nhất rồi.
Lúc Diệp Nam Sanh đứng thẳng người lên, ánh mắt theo thói quen đưa về phía vị trí VIP. Bình thường Lục Trầm và Lục Dao đều ngồi ở đó, hôm nay cô ta thoáng quên mất nên vừa vặn lại nhìn thấy Tô Hiểu Đường cùng Dung Hành.
Cô ta giật mình sửng sốt trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã tìm thấy vị trí của Lục Trầm và Lục Dao. Cô ta mỉm cười với hai cha con, rồi ra hiệu bảo họ cứ lui vào hậu trường chờ mình.
Đến khi khán giả đã giải tán gần hết, Tô Hiểu Đường và Dung Hành mới đứng dậy sửa soạn ra về.
Đúng lúc này, Lục Dao dang rộng hai tay lao nhanh về phía sân khấu: “Dì Sanh Sanh!”
Trên gương mặt đứa trẻ mới năm sáu tuổi ngập tràn sự sùng bái và tự hào.
Giống như luồng ánh sáng rực rỡ kia chính là món quà hãnh tiến mà con bé có thể mang tới trường khoe khoang với bạn bè.
Còn về người mẹ ruột của mình, con bé thật sự chẳng nghĩ ra được điều gì đáng để đem ra bàn tán.
Lục Dao chạy vội lên sân khấu, rồi lao thẳng vào sau tấm màn nhung ôm chầm lấy Diệp Nam Sanh.
“Dì Sanh Sanh, dì đẹp quá đi mất! Dao Dao lớn lên cũng nhất định phải xinh đẹp giống như dì mới được.”
“Mồm miệng Dao Dao ngọt ngào thế này, lớn lên nhất định sẽ còn xinh đẹp hơn cả dì Sanh Sanh nữa đấy.”
Tô Hiểu Đường nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người họ, cô chết trân tại chỗ, đôi chân dường như chẳng còn nghe theo sự điều khiển của bộ não nữa.
Dung Hành nhận ra sự bất thường của cô, bước tới đứng trước mặt mới giật mình phát hiện trong mắt
cô đong đầy giọt lệ. Anh vội vã cúi người xuống lo lắng hỏi: “Em sao vậy?”
Tô Hiểu Đường cuối cùng không thể nhẫn nại thêm được nữa, đôi mắt đẫm lệ nhìn Dung Hành thẹn thùng nói: “Đó là con gái của tôi.”
Dung Hành kinh ngạc, ngoái nhìn về hướng sân khấu. Diệp Nam Sanh vẫn đang khoác trên mình bộ lễ phục lộng lẫy, cô ta ngồi xổm trước mặt Lục Dao, hai người đang rủ rỉ chuyện gì đó trông vô
cùng ấm áp và tĩnh lặng, y hệt như một cặp mẹ con ruột thịt.
“Vậy người đàn ông ban ngày là...”
Tô Hiểu Đường cắn chặt môi, khó khăn lắm mới thốt ra được câu trả lời: “Anh ta là chồng của tôi.”
Dung Hành càng thêm sửng sốt, nhưng anh vẫn cúi đầu cất lời: “Xin lỗi em.”
Anh chưa từng nghĩ rằng, hai cha con lớn nhỏ mà mình nhìn thấy ở nhà hàng ban ngày lại chính là chồng và con gái của Tô Hiểu Đường.
Ở khoảng cách gần tới như vậy mà bọn họ lại chẳng thèm chào hỏi nhau lấy một lời, ngay cả đứa con gái cũng chẳng buồn cất tiếng gọi cô.
Dung Hành nghĩ, nếu không phải vì đã gánh chịu quá nhiều tủi hờn và đau đớn, thì với một người hiền lành nhu hòa như Tô Hiểu Đường sẽ quyết không đời nào chủ động đòi ly hôn.
Cô ấy đã hạ quyết tâm ly hôn rồi, điều đó chỉ chứng minh một điều: cô ấy đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Tô Hiểu Đường trấn tĩnh lại một lúc lâu, sau đó mới gượng cười nói: “Tất cả đều không còn quan trọng nữa rồi. Tôi tôn trọng lựa chọn của bọn họ.”