Trước
Sau

Chương 17: Cô Ấy Rất Xuất Sắc

Dưa ép chín thì làm sao mà ngọt được, huống chi Tô Hiểu Đường cũng chẳng còn chút sức lực nào để níu giữ cuộc hôn nhân này tiếp tục nữa.

Cho dù cô không chủ động đề nghị ly hôn, thì sau khi sinh xong đứa con thứ hai, Lục Trầm sớm muộn cũng sẽ chìa ra tờ đơn ly hôn mà thôi.

Nhưng cô đâu có ngu dốc mà tiếp tục làm cái máy đẻ cho anh ta, càng không muốn làm con chim trĩ bị giam cầm trong lồng son nữa.

Dung Hành thấy Tô Hiểu Đường rơi nước mắt, trong lòng anh cũng ê ẩm không hồi. Ngoài việc lên tiếng an ủi và đưa tay lau đi những giọt lệ trên mi cô, anh thực sự chẳng biết mình nên làm gì khác.

Sau khi Lục Dao lao lên sân khấu, Lục Trầm lại không lập tức đi theo mà liếc mắt nhìn sang bên cạnh, vừa hay lại bắt gặp khoảnh khắc Dung Hành đang gạt lệ giúp Tô Hiểu Đường.

Hai người đứng sát rạt vào nhau, sát tới mức ở góc độ của anh nhìn sang, họ chẳng khác nào đang ôm ấp lấy nhau.

Đúng lúc này, Diệp Nam Sanh đã thay xong bộ trang phục biểu diễn, cô ta dắt tay Lục Dao rảo bước về phía Lục Trầm.

“A Trầm.”

Giọng nói dịu dàng nhẹ nhàng cất lên.

Lục Trầm thu lại tầm mắt nhìn Diệp Nam Sanh, trong ánh mắt tăng thêm vài phần trìu mến: “Ừm.”

Diệp Nam Sanh lên tiếng đề nghị: “Cùng đi ăn tối nhé?”

Lục Trầm mỉm cười đáp lời: “Được.”

Lục Dao lúc này chạy tới lay lay cánh tay Lục

Trầm năn nỉ: “Ba ơi, vậy con muốn ăn thịt nướng.”

Diệp Nam Sanh đưa tay véo nhẹ cái mũi của Lục Dao, mỉm cười bảo: “Đồ mèo tham ăn.”

Bên ngoài đại nhạc đường, Tô Hiểu Đường đứng hóng gió lạnh một lúc, cảm thấy tâm trạng đã vơi bớt nặng nề.

Dù sao cũng là do cha con bọn họ ruồng bỏ cô, chứ đâu phải cô tự tay vứt bỏ họ.

Người cảm thấy có lỗi và áy náy, kiểu gì cũng không đến lượt cô.

Dung Hành thấy Tô Hiểu Đường đã bình tĩnh lại liền lên tiếng rủ rê: “Cùng đi ăn tối nhé?”

Tô Hiểu Đường ngẫm nghĩ một chút rồi mới gật đầu chấp thuận: “Được chứ.”

Cô vừa hay cũng đang đói bụng, huống hồ lại là Dung Hành chủ động ngỏ lời, cô cũng không tiện gạt đi lòng tốt của anh.

Đến một nhà hàng món Hồ Nam, Dung Hành vén rèm cửa nhường cho Tô Hiểu Đường bước vào trước.

Mới vừa sải bước vào đại sảnh, Tô Hiểu Đường đã ngẩn ngơ người ra.

Tại chiếc bàn tròn nằm ngay chính giữa sảnh lớn đang có khoảng năm sáu người ngồi ăn, trong đó xuất hiện cả Lục Trầm, Lục Dao và Diệp Nam Sanh.

Lục Trầm và Lục Dao ngồi quay lưng về phía cửa ra vào nên hoàn toàn không hay biết Tô Hiểu Đường cũng vừa bước tới.

Mà Diệp Nam Sanh ngồi ở bên tay phải Lục Trầm, nếu không xoay người lại thì cũng chẳng thể trông thấy khu vực cửa nhà hàng.

Phía đối diện Lục Trầm là hai người đàn ông và một người phụ nữ.

Hai người đàn ông kia Tô Hiểu Đường đều từng tiếp xúc qua, đó là Cố Quân An và Tiêu Ẩn, còn riêng người phụ nữ kia thì Tô Hiểu Đường lại chẳng hề quen biết.

Trong giới quyền quý, người phụ nữ bên cạnh đàn ông thay đổi như thay áo, cho dù là người đã lập gia đình thì cũng sẵn sàng dắt theo những bóng hồng khác nhau tham dự các buổi tiệc tùng.

Còn riêng về Lục Trầm, bất kể là sự kiện lớn nhỏ nào cũng đều do Diệp Nam Sanh sánh bước đi cùng.

Trong giới của anh, chẳng ai là không biết Diệp Nam Sanh, nhưng lại cực kỳ hiếm người biết được người vợ hợp pháp của Lục Trầm chính là Tô Hiểu Đường.

Đúng lúc này, Dung Hành cũng rảo bước đi vào theo. Thấy Tô Hiểu Đường đứng khựng lại, anh theo bản năng hỏi: “Sao vậy em?”

Nhưng vừa cất tiếng hỏi xong, anh đã nhìn thấy đám người Lục Trầm cách đó không xa.

Thế là Dung Hành kéo nhẹ tay Tô Hiểu Đường bảo: “Chúng ta đổi quán khác ăn đi.”

Mặc dù vậy, Tô Hiểu Đường lại không hề di chuyển, ngược lại còn nắm ngược lấy tay Dung Hành. Cô nhìn anh, giọng điệu vô cùng thản nhiên dứt khoát: “Không sao đâu, cứ ăn ở đây đi.”

Người làm sai chuyện đâu phải là cô, cô việc gì phải lén lút tránh né ai chứ?

Dung Hành nhìn Tô Hiểu Đường một lúc, sau đó mới mỉm cười gật đầu: “Được.”

Tô Hiểu Đường chọn một vị trí gần sát cửa ra vào, cách Lục Trầm tương đối xa. Cả hai người ngồi quay lưng lại với nhau, chẳng ai nhìn thấy ai.

Dung Hành đưa thực đơn cho Tô Hiểu Đường để cô gọi món, cô cũng không khách khí gượng gạo, liền gọi hai món mà mình yêu thích.

Rất nhanh sau đó, thức ăn đã được bưng lên.

Tô Hiểu Đường mới ăn được một miếng thì đã nghe thấy tiếng Lục Dao thốt lên đầy hào hứng cách đó không xa: “Chú Cố ơi, cháu nói cho chú nghe nha, dì Sanh Sanh của cháu ấy mà, giỏi lắm luôn đó! Nhạc dương cầm dì ấy đánh mới gọi là hay tuyệt cú mèo, cháu chưa từng nghe bản nhạc nào hay đến thế đâu.”

Cố Quân An bị câu nói của Lục Dao làm cho bật cười thành tiếng. Anh ta chống cằm lên bàn, hạ

thấp người xuống nhìn Lục Dao bằng tầm mắt ngang hàng.

“Dao Dao nhỏ ơi, dì Sanh Sanh của cháu ấy mà, năm nay vừa tốt nghiệp cao học lại được tuyển thẳng lên làm tiến sĩ, gia đình lại làm kinh doanh. Đã thế dì ấy còn ẵm vô số bằng cấp và cúp giải thưởng dương cầm, ngoài ra còn kiêm luôn cả người mẫu với đóng phim nữa. Cháu khen dì ấy giỏi thì vẫn còn coi thường tài năng của dì ấy đấy,

cô ấy bước chân vào ngành nào cũng chẳng lo chết đói, thậm chí còn làm nên chuyện lớn ấy chứ.”

Cố Quân An tràn đầy niềm thán phục, Lục Dao nghe mà trong lòng dâng lên niềm tự hào hãnh tiến.

Con bé quay mặt sang nhìn Diệp Nam Sanh, vô cùng nghiêm túc khen: “Dì Sanh Sanh ơi, dì thực sự quá đỉnh, quá tuyệt vời luôn!”

Diệp Nam Sanh xoa xoa cái đầu của Lục Dao, giọng điệu dịu dàng cưng chiều: “Sau này con cũng sẽ giỏi giang như vậy thôi, bởi vì con có một người ba vô cùng giỏi giang mà.”

Lục Dao ngoái nhìn Lục Trầm, càng tỏ ra đắc ý hơn.

Ba của con bé là đứa con của trời, còn dì Sanh Sanh lại là nữ thần được hàng vạn người săn đón.

Tiêu Ẩn ngồi ở phía đối diện, dẫu mọi người có bàn tán xôn xao thế nào thì nét mặt anh ta vẫn khá bình thản.

Anh ta vốn không phải là người thích hóng hớt chuyện thiên hạ.

Có điều người phụ nữ đang ngồi ở bàn gần cửa ra vào kia làm anh ta cứ cảm thấy rất quen mắt.

Vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, anh ta mới mơ hồ nhớ ra mình từng nhìn thấy cô trong tiệc đầy tháng của Lục Dao.

Đúng rồi, người phụ nữ quen mắt kia chính là vợ của Lục Trầm.

Tiêu Ẩn nghĩ đến đây liền vô thức lẩm bẩm một câu không đúng lúc: “Hình như đụng phải người quen rồi.”

Anh ta vẫn không dám khẳng định chắc chắn người phụ nữ đó chính là vợ Lục Trầm, nhưng vẫn nói ra một câu mang tính thăm dò.

Lời Tiêu Ẩn vừa dứt, Lục Trầm, Lục Dao cùng Diệp Nam Sanh đều đồng loạt quay đầu nhìn về hướng Tô Hiểu Đường.

Tô Hiểu Đường ngồi quay lưng về phía họ, chỉ để lộ ra mỗi tấm lưng.

Lục Dao thấy đó là mẹ mình liền có chút bực bội cằn nhằn: “Thật là phiền phức quá đi, đi tới đâu cũng gặp phải mẹ hết.”

Lục Trầm thu lại ánh mắt, gắp một miếng sườn vào bát cho Lục Dao rồi bảo: “Tập trung ăn đi.”

Lục Dao tức tối trong lòng, chẳng hiểu sao bỗng dưng lại mất hết cảm giác thèm ăn.

Đụng mặt ở đại nhạc đường thì đã đành, đằng này đến nhà hàng ăn uống cũng chạm chán.

Lục Dao không khỏi thầm nghĩ, nhất định là mẹ đã lén lút bám đuôi theo cha con mình tới đây rồi.

Nhưng đổi lại nghĩ lại một chút, chẳng lẽ là mẹ chịu không nổi nữa nên muốn tới xin lỗi con bé sao?

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Lục Dao mới đỡ u ám hơn một chút.

Vì ngồi quay lưng vào nhau nên tới khi Lục Dao lén nhìn về phía Tô Hiểu Đường lần nữa, con bé mới giật mình phát hiện người mẹ vừa mới ở đó giờ đã biến mất hút.

Đầu óc con bé quay mòng mòng, không hiểu mẹ mình lại đang giở trò gì nữa.

Lục Trầm cũng không rõ đám người Tô Hiểu Đường rời đi từ lúc nào, mà anh cũng chẳng buồn gặng hỏi cô thêm điều gì.

...

Khi Dung Hành đưa Tô Hiểu Đường về tới Tô trạch, Ôn Y đang khoác chiếc áo khoác ngoài đứng ở cổng chờ đợi.

Tô Hiểu Đường bước xuống xe, thắc mắc hỏi Ôn Y: “Chị dâu, sao chị lại đứng ở ngoài này thế?”

Ôn Y nhìn nhìn Tô Hiểu Đường rồi lại ngó về phía ghế lái của chiếc xe. Đó là một người đàn ông vô cùng tuấn tú lịch lãm, chiều cao nổi bật, vóc dáng phong thái đều xuất chúng. Nhìn cách ăn mặc thì đủ biết không giàu cũng quý, chiếc xe anh ta lái tuy khiêm tốn nhưng lại rất đỗi chững chạc, đắt tiền.

Dung Hành thấy Ôn Y đang quan sát mình, anh cũng đường hoàng nhìn lại, đồng thời tự giới thiệu: “Tôi là bạn học đại học của Hiểu Đường, khóa trên cô ấy hai khóa, là sư huynh của cô ấy.”

Ôn Y mỉm cười chào: “Xin chào anh.”

Dung Hành khẽ gật đầu đáp lễ, sự giáo dưỡng lịch thiệp thể hiện rõ qua từng cử chỉ nhỏ nhặt.

Tô Hiểu Đường cùng Dung Hành nói thêm dăm ba câu, cô bảo nhất định lần sau sẽ đứng ra mời cơm.

Nụ cười trong mắt Dung Hành càng thêm đậm đà. Anh quá hiểu rõ Tô Hiểu Đường, chỉ cần khiến cô cảm thấy mắc nợ thì chắc chắn sẽ có không biết bao nhiêu buổi hẹn ăn uống tiếp theo.

Tuy rằng năm xưa hai người là bạn bè rất thân thiết, nhưng dẫu sao sau khi cô kết hôn, họ cũng cực kỳ hiếm khi liên lạc với nhau.

Sau khi Dung Hành rời đi, nụ cười của Ôn Y mang theo vài phần dò hỏi và thắc mắc: “Chỉ là bạn học thôi sao?”

Tô Hiểu Đường gật đầu, trả lời vô cùng dứt khoát: “Vâng, chỉ là bạn học thôi, nhưng mà là bạn học rất tốt.”

Ôn Y nhận ra Tô Hiểu Đường lúc này chẳng còn tâm trí nào dành cho chuyện tình cảm nên không trêu chọc thêm nữa. Chị đột nhiên đổi sang nét mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Ba đang ngồi đợi em ở phòng khách đấy, bảo là có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.”

Nhìn thái độ của Ôn Y, Tô Hiểu Đường thầm đoán có lẽ chuyện này sẽ khiến cô cảm thấy vô cùng khó xử.

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau