Trước
Sau

Chương 18: Con Mới Không Muốn Nghe Điện Thoại Của Mẹ

Khi trở lại sảnh chính, ba Tô là Tô Hoài Minh cùng mẹ Tô là Trần Mỹ Lâm lúc này đang ngồi trên ghế sofa, sắc mặt vô cùng nặng nề, không khí chùng xuống tột cùng.

Trên bàn đặt bộ dụng cụ pha trà, nước đã sôi từ lâu nhưng chẳng có ai rót ra cả.

Thấy Tô Hiểu Đường về tới, Tô Hoài Minh mới hơi ngồi thẳng lưng lên bảo: “Hiểu Đường lại đây ngồi uống với ba chén trà đi, lâu lắm rồi ba chưa được uống trà do tự tay con pha.”

Hồi chưa gạt lệ theo Lục Trầm về làm dâu, Tô Hoài Minh đã rất thích uống trà do Tô Hiểu Đường pha. Ông còn thường kéo cô lại gần để tâm sự dăm ba chuyện trên thương trường.

Tô Hiểu Đường không mặn mà gì với gia nghiệp,

khi ấy nghe ông nói cũng không hề chú tâm, chỉ biết cười xòa ậm ừ qua xao cho xong chuyện.

Nhưng giờ ngẫm lại, cô cảm thấy lòng đầy áy náy.

Người Lục gia chẳng thèm làm gì cho cô, vậy mà cô lại tự nguyện hạ mình nịnh hót lấy lòng. Trong khi cha mẹ dày công nuôi dạy cô thành tài, cô lại chạy đi làm nô tỳ cho nhà người khác.

Thật là mỉa mai cười chê.

Tô Hiểu Đường ngoan ngoãn vâng một tiếng rồi bước tới bàn trà, ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, thuần thục bắt đầu pha trà.

Tô Hoài Minh và Trần Mỹ Lâm cứ lặng lẽ nhìn cô như vậy, chẳng thèm cất lấy một lời.

Tô Hiểu Đường dĩ nhiên cảm nhận được sự ngập ngừng uẩn khúc của cha mẹ. Cô không biết họ muốn mở lời điều gì, cũng chẳng thể đoán thấu suy nghĩ trong lòng họ.

Cô không vội vàng gặng hỏi, chỉ kiên nhẫn im lặng chờ đợi.

Pha xong trà, cô trân trọng dâng một tách tới trước mặt Tô Hoài Minh: “Ba ơi, trà xong rồi ạ.”

Trần Mỹ Lâm sợ mất ngủ nên vốn không có thói quen uống trà vào buổi tối.

Trước khi Tô Hiểu Đường đi lấy chồng, cuộc sống của cả gia đình họ Tô thực ra rất ấm áp sum vầy.

Anh trai cô tuy ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng lại rất mềm mỏng. Hồi ấy anh luôn bảo rằng em gái mình nhất định phải gả cho người biết xót xa, thương yêu và nâng niu cô như ngọc như ngà.

Thế nhưng đời không như là mơ, cô lại đem lòng gả cho một Lục Trầm hoàn toàn chẳng hề yêu thương cô.

Sau khi Ôn Y gả cho Tô Nghiên Chu, Tô Hiểu Đường lại có thêm một người thân thương yêu mình.

Mà Ôn Y với tư cách là chị dâu lại càng coi cô chẳng khác nào em gái ruột thịt.

Lý do Trần Mỹ Lâm sợ uống trà đêm Tô Hiểu Đường thừa hiểu, thực ra cũng có một phần liên quan tới cô.

Sau khi cô dứt áo gả vào Lục gia, Trần Mỹ Lâm đêm nào cũng khóc ướt gối. Quãng thời gian đó, bà gần như chẳng đêm nào có lấy một giấc ngủ an lành.

Tô Hoài Minh đón lấy chén trà nhưng không uống. Ông đăm đăm nhìn Tô Hiểu Đường một lúc lâu rồi mới ngập ngừng cất lời: “Hiểu Đường à, con muốn ly hôn cũng được, nhưng đứa trẻ là do con bước một chân vào cửa tử mới sinh ra được. Quyền nuôi

con này, nói gì thì nói con cũng phải tranh lấy bằng được. Ba và mẹ con đã bàn kỹ rồi, con cứ dắt cháu về Tô gia đi, ba mẹ sẽ nuôi. Đứa con do con mang nặng đẻ đau, tại sao lại phải để hời cho cái nhà họ Lục kia chứ?”

Tô Hiểu Đường nghe những lời này mà trong lòng dâng lên nhói đau từng nhát.

Đứa con do chính mình sinh ra, làm sao cô lại không muốn mang theo bên người cơ chứ?

“Ba ơi, không phải con không muốn giành quyền nuôi con, mà là do Dao Dao... nó không hề muốn đi theo con.”

Sắc mặt Tô Hiểu Đường trùng xuống, giọng nói chan chứa sự lực bất tòng tâm.

Tô Hoài Minh nghe thế liền tỏ ra bất bình: “Dao Dao là con gái, con gái đi theo mẹ mới là tốt nhất! Nếu nó là con trai thì ba đã chẳng thèm mở miệng đòi quyền nuôi làm gì. Lục gia chẳng phải lúc nào

cũng thèm khát cháu trai sao? Họ giữ Dao Dao bên mình, con làm sao mà yên tâm cho nổi?”

Tô Hiểu Đường thấu hiểu suy nghĩ của ông. Ba cô sợ người Lục gia vốn khao khát con trai sẽ ngược đãi, không đối xử tốt với Dao Dao.

Người Lục gia không tốt thật, nhưng Lục Trầm lại khác. Dù sao anh cũng là cha ruột của Lục Dao.

Nghĩ đến đây, Tô Hiểu Đường lại tiếp lời: “Ba, Lục Trầm là ba của đứa trẻ, anh ấy sẽ không để Dao Dao phải chịu thiệt thòi đâu.”

Tô Hoài Minh nghe vậy liền trở nên kích động: “Con là tin nó hay là tin ba mẹ? Ai mới là người thực sự tốt với Dao Dao, trong lòng con không tự biết sao?”

Tô Hiểu Đường đúng là căm hận sự thờ ơ lạnh nhạt của Lục Trầm dành cho mình, nhưng sự chiều

chuộng chăm sóc của anh dành cho con gái lại là thật lòng.

Nhưng câu hỏi này của Tô Hoài Minh khiến cô không cách nào trả lời thẳng được. Cô bất lực nhìn ba mình, kéo dài giọng nán lại: “Ba...”

Bàn tay Tô Hoài Minh siết chặt chén trà khẽ run rẩy. Ông chợt ngoảnh mặt đi chỗ khác, viền mắt đỏ ửng đẫm lệ. Khi cất tiếng trở lại, giọng nói đã nghẹn ngào rung lên: “Vậy thì ít nhất con cũng

phải cho ba gặp mặt cháu ngoại một lần chứ. Từ lúc nó chào đời đến giờ, ba chưa một lần được bế bồng nó. Nó là giọt máu do con dứt ruột đẻ ra, trong lòng ba...”

Nhắc tới chuyện này, Trần Mỹ Lâm ở bên cạnh cũng bắt đầu sụt sịt gạt nước mắt.

Tô Hiểu Đường nhìn cha mẹ, trong lòng quặn thắt lại đau đớn.

Từ khi đi làm dâu nhà họ Lục, cô rất ít khi quay về Tô gia. Vì sợ cha mẹ và anh trai sẽ có ác cảm với Lục Dao nên cô mới luôn giữ con bé ở lại Duyệt Viên.

Thế nhưng cô chưa từng nghĩ rằng, cha mẹ và anh trai cô lại là những người bao dung và nhân hậu tới vậy. Làm sao họ có thể không yêu thương đứa cháu ngoại do chính ruột thịt của cô sinh ra cơ chứ?

Chỉ có điều Lục Dao lúc này đã hoàn toàn xa cách và phản đối cô, cô thật sự không có mảy may nắm chắc nào để đưa con gái trở về Tô gia cả.

Trần Mỹ Lâm vừa vuốt lưng trấn an Tô Hoài Minh, vừa đỏ ửng con mắt bảo Tô Hiểu Đường:

“Ba con vì chuyện này mà mấy ngày nay không tài nào ngủ yên giấc được. Từ lúc đứa bé cất tiếng khóc chào đời, ba con đã tích góp chuẩn bị bao nhiêu là đồ đạc cho nó, chỉ mong có một ngày con dắt cháu về thăm để ông bù đắp lại những thiếu

thốn bấy lâu. Con muốn ly hôn, cả nhà đều một lòng ủng hộ con, nhưng đứa trẻ là do con đẻ ra,

người Tô gia chúng ta đâu phải không nuôi nổi, tại sao lại phải nhường quyền nuôi con cho nhà bọn họ chứ?”

Trần Mỹ Lâm nói tới đây liền đưa tay lau vội giọt nước mắt, vội vàng tiếp lời: “Cho dù không giành quyền nuôi con thì cũng phải cho con bé biết ai mới là ông ngoại bà ngoại chứ. Ba con và mẹ, chỉ ước muốn được nhìn mặt cháu một lần thôi mà...”

Tô Hiểu Đường gục đầu xuống, những đường vân gỗ gỗ đàn hương trên mặt bàn đan xen phức tạp.

Ánh mắt cô trở nên đờ đẫn hỗn loạn.

Cô giữ im lặng rất lâu, cuối cùng mới mệt mỏi cất lời: “Vâng, con sẽ cố gắng thử xem sao.”

Quyền nuôi con cô có thể không tranh chấp, nhưng lời thỉnh cầu dốc lòng của cha mẹ thì cô không thể trót ngó lơ.

Với tư cách là đấng sinh thành, họ cũng chỉ đơn thuần muốn gặp mặt đứa cháu ngoại của mình mà thôi.

...

Đêm, mười giờ.

Tô Hiểu Đường tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm, cô quấn chiếc khăn tắm đứng ngẩn người trước bàn trang điểm.

Trăn trở suy nghĩ hồi lâu, cô vẫn quyết định bấm số gọi điện cho Lục Trầm.

Nếu như là trước đây, chưa chắc Lục Trầm đã chịu bắt máy, nhưng tối nay Tô Hiểu Đường vừa mới bấm gọi một lượt, anh đã nhấc máy ngay lập tức.

“Có chuyện gì không?”

Khoảnh khắc giọng nói mà cô từng khát khao mong chờ vang lên từ đầu dây bên kia, Tô Hiểu Đường vẫn không khỏi khựng lại một nhịp.

Chỉ có điều hiện tại, cô đã chẳng còn sự hân hoan rạo rực như năm xưa nữa.

“Dao Dao có đó không?”

Giọng cô hờ hững thản nhiên, tựa như đang thảo luận chuyện công vụ với một người dưng nước dã.

Lục Trầm đáp lại: “Có.”

Tô Hiểu Đường cũng không hề chần chừ, đi thẳng vào vấn đề: “Anh đưa máy cho con nghe đi, tôi có chuyện muốn nói với con.”

Lục Trầm không lên tiếng trả lời cô, nhưng từ bên kia điện thoại vang vọng lại tiếng anh gọi con gái: “Dao Dao, là cuộc gọi của mẹ đấy, lại nghe máy đi con.”

Cả hai người dường như đang ở khá gần nhau. Tô Hiểu Đường nghe rõ mồn một giọng nói ngập tràn sự giận dỗi hờn trách của Lục Dao vang lên: “Không chịu đâu! Con mới không thèm nghe điện thoại của mẹ!”

Con bé đang tính ăn thua tới cùng với Tô Hiểu Đường.

Cô giáo từng dạy rồi, làm sai chuyện thì phải dũng cảm nhận lỗi, có như vậy mới xứng đáng nhận được hoa hồng đỏ.

Tô Hiểu Đường chẳng thể hiểu nổi trong cái đầu nhỏ của Lục Dao đang nghĩ ngợi điều gì, mà cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà suy đoán nữa.

Con bé đã không muốn nghe, Tô Hiểu Đường cũng chẳng thèm gượng ép.

Ngay lúc cô đang định dập máy thì Lục Trầm đột nhiên trầm giọng xuống: “Lục Dao.”

Cách gọi đầy đủ cả họ lẫn tên này báo hiệu anh lúc này đang thực sự nổi giận.

Lục Dao vốn rất sợ Lục Trầm, con bé theo bản năng rụt người lại một cái, nhưng vẫn hậm hực lầm bầm: “Ba ơi, người làm sai chuyện vốn dĩ là mẹ mà! Mẹ còn chưa chịu xin lỗi dì Sanh Sanh nữa,

con mới không thèm nghe điện thoại của mẹ đâu.”

Tô Hiểu Đường nghe thấy những lời đó của Lục Dao liền ngơ ngác không hiểu gì, theo phản xạ lên tiếng hỏi lại: “Nghĩa là làm sao?”

Lục Trầm thu lại ánh mắt đang đặt trên người Lục Dao, lạnh hờn cất tiếng hỏi ngược lại qua điện thoại: “Cô tự nghĩ xem?”

Tô Hiểu Đường còn chưa kịp suy ngẫm cho thấu đáo thì từ phía Lục Trầm đã truyền tới giọng nói dịu dàng êm ái của Diệp Nam Sanh: “Dao Dao ơi, đến giờ tắm rửa rồi nhé, ngày mai con còn phải đi học nữa đấy.”

Không thể chịu đựng nổi thêm một giây phút nào nữa, Tô Hiểu Đường lập tức thẳng tay cúp ngang điện thoại.

Cô đứng sững trước bàn trang điểm, chân run tới mức suýt chút nữa là đứng không vững. Cô phải

chống cả hai tay lên mặt bàn mới gượng gãi giữ được thăng bằng.

Nghĩ tới những lời Lục Dao vừa thốt ra, trái tim cô đau đớn như bị dao cứa từng khoảnh.

Cô rốt cuộc đã làm sai điều gì mà để Lục Dao khăng khăng cho rằng cô mới là kẻ có lỗi?

Mà Lục Trầm cùng Diệp Nam Sanh lại càng khiến cô cảm thấy buồn nôn kinh tởm. Cô vừa mới buông bỏ cái danh xưng Lục phu nhân, hai kẻ đó đã vội vã dọn về sống chung với nhau rồi.

Trên chiếc giường của Diệp Nam Sanh, chẳng biết Lục Trầm dốc sức hăng hái đến mức nào.

Còn đối với cô, anh chỉ ban phát cho vỏn vẹn ba phút qua quýt chiếu lệ.

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau