Chương 19: Cùng Trở Về Lão Trạch
Sáng sớm hôm sau, khi Lục Trầm thức dậy bước xuống lầu thì Lục Dao đã ngồi ở nhà ăn dùng bữa sáng.
Ghế ngồi trước bàn ăn, Lục Trầm không hề ngó ngàng tới Lục Dao.
Lục Dao cúi gầm cái đầu nhỏ, biết rõ ba đang giận dỗi mình.
Đêm qua con bé cố tình không nghe điện thoại của mẹ, ba tuy không mắng mỏ hay đánh đòn, nhưng thái độ lạnh nhạt thấu xương của anh đã đủ nói lên tất cả sự giận dữ trong lòng.
Từ lúc cúp điện thoại đêm qua, ba thậm chí còn chẳng buồn chúc con bé ngủ ngon.
Con bé biết anh đã giận, mà lại còn giận rất nghiêm trọng nữa.
“Ba ơi...”
Lục Dao cẩn trọng nghiêng đầu, cất giọng nũng nịu khe khẽ gọi một tiếng.
Điện thoại của Lục Trầm đúng lúc này chợt vang lên, anh không buồn bận tâm tới Lục Dao mà nhấc máy nghe.
Là cuộc gọi tới từ phía lão trạch.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói chứa đầy sự bất bình của ông nội vang lên: “Anh với Hiểu Đường đã hơn nửa năm trời không dẫn Dao Dao về thăm cái thân già này rồi đấy! Hôm sinh nhật ba anh thì tôi lại vướng hẹn gặp bạn cũ, sao hả? Tôi mà không chủ động gọi cuộc điện thoại này thì các người định coi cái lão già này chết rồi chắc? Đến cả quyền được gặp cháu cố với cháu dâu mà anh cũng muốn tước đoạt luôn à?”
Ông nội vốn tính tình nóng nảy, nhưng lại sở hữu địa vị tối cao trong gia tộc. Tập đoàn Lục thị do một tay ông gây dựng, không có ông đặt nền móng
vững chắc thì Lục gia cũng chẳng thể vươn lên thành hào môn quyền lực nhất xứ Giang Châu này.
Mà Lục Trầm từ nhỏ cũng lớn lên bên cạnh ông nội nên tình cảm giữa hai người vô cùng khăng khít.
Nếu không vì mối quan hệ thân thiết này, dẫu cho Tô Hiểu Đường có kề dao vào cổ bắt ép anh cưới cô thì chưa chắc anh đã chịu mảy may xao động.
Mãi đến khi ông nội đích thân lên tiếng mở lời, anh mới không còn cách nào khác, đành phải ngậm ngùi chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Nghe thấy lời trách móc xót xa của ông nội, Lục Trầm chỉ nhếch nhẹ khóe môi đáp: “Khi nào rảnh con sẽ về ạ.”
Ông nội nghe xong câu đó liền gắt lên: “Rảnh? Khi nào anh mới rảnh? Lục Trầm, anh bớt đánh trống lảng với tôi đi! Tôi muốn một thời gian cụ thể. Anh
mà không dẫn cháu cố với cháu dâu về cho tôi nhìn mặt thì đừng mong gặp lại cái lão già sắp về chầu ông bà này nữa!”
Lục Trầm đã quá quen thuộc với chiêu bài này của ông nội, nhưng anh vẫn chau mày bảo: “Vậy trong vòng hai ngày tới đi ạ.”
Ông nội hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới lời anh nói, trực tiếp ra quân lệnh chết: “Ngay tối nay!”
Lục Trầm do dự một chút: “Tối nay e rằng...”
Chưa đợi anh nói dứt câu, ông nội đã đay nghiến gay gắt hơn: “Anh muốn tôi cô đơn chết rũ ở cái lão trạch này thì cứ coi mấy lời tôi vừa nói như trò đùa đi!”
Nói xong, ông nội liền tức giận cúp rụp điện thoại.
Nghe tiếng tút tút kéo dài, Lục Trầm chìm vào im lặng.
Đặt điện thoại xuống, Lục Dao vội xáp lại gần: “Ba ơi, là cố nội gọi ạ?”
Dù sao cũng là tình cha con, làm gì có thù hận qua đêm. Lục Trầm không còn ngó lơ Lục Dao nữa, anh trả lời con bé: “Ừm, cố nội muốn gặp con.”
Nghe thấy thế, Lục Dao vui sướng đung đưa hai cái chân nhỏ: “Thích quá, lâu lắm rồi con không được gặp cố nội, con nhớ cố lắm luôn ấy.”
Ông nội vô cùng nuông chiều Lục Dao, bất kể món ăn ngon hay đồ chơi đẹp, chỉ cần Lục Dao đòi là ông đều đáp ứng bằng hết.
Lục Trầm cảm thấy ông nội quá dung túng nuông chiều Lục Dao nên anh rất ít khi dắt con gái trở về.
Thấy Lục Dao đang hân hoan, Lục Trầm vẫn thật thà thông báo: “Mẹ cũng sẽ cùng về nữa đấy.”
Nghe vậy, Lục Dao liền xịu má bĩu môi: “Thế thì con không muốn về nữa đâu.”
Lục Trầm cũng chẳng muốn gượng ép con bé, thế là lấy ông nội ra làm cớ: “Con mà không về thì cố nội sẽ buồn lắm đấy.”
Nghe câu này, lòng Lục Dao mềm lại ngay: “Vậy được rồi, con theo ba về.”
Lục Trầm nhếch môi mỉm cười, không nói thêm điều gì khác.
Ăn cơm được một nửa, Lục Trầm liền lấy máy gọi cho Tô Hiểu Đường.
Bình thường anh rất ít khi chủ động liên lạc với cô, số điện thoại cũng chẳng buồn lưu tên danh bạ, anh chỉ dựa vào mấy số đuôi để tìm ra số của cô.
Cuộc gọi phát đi, chỉ chốc lát sau Tô Hiểu Đường đã nhấc máy.
“Có chuyện gì?”
Giọng điệu của cô tiềm ẩn sự thiếu kiên nhẫn.
Lục Trầm sững người nửa giây, sau đó mới cất lời: “Ông nội bảo tối nay về lão trạch một chuyến, nói là nhớ Dao Dao và cô rồi.”
Tô Hiểu Đường lúc này đang lái xe. Nghe thấy lời Lục Trầm nói, cô ngẩn người ra một lúc, tới khi cất tiếng trở lại, giọng cô đã khàn đi: “Tôi biết rồi.”
Không vì điều gì khác, chỉ riêng sự quan tâm yêu thương của ông nội dành cho cô bấy lâu nay cũng đủ để cô nên quay về thăm ông một chuyến.
Ông nội là người đối xử tốt với cô nhất ở Lục gia, tấm chân tình này cô luôn khắc ghi trong lòng.
Nghe thấy Tô Hiểu Đường nhận lời, Lục Trầm cũng không thấy có gì bất ngờ, chỉ bảo cô: “Vậy chiều nay tôi qua đón cô.”
Tô Hiểu Đường chẳng cần suy nghĩ liền thẳng thừng từ chối: “Không cần đâu, tôi tự lái xe qua đó là được rồi.”
Phản ứng của cô khiến Lục Trầm cảm thấy khá bất ngờ.
Nếu là trước kia, nghe thấy anh ngỏ lời tới đón, cô chắc hẳn đã vui sướng tới mức rơi lệ rồi.
Nhưng hiện tại, cô chỉ có sự thản nhiên lạnh lùng.
Lục Trầm không gặng hỏi thêm, lại tiếp tục: “Vậy tiện đường cô ghé đón Dao Dao luôn đi.”
Tô Hiểu Đường thản nhiên: “Tôi không tiện đường lắm, anh tự đi mà đón.”
Cô biết thừa, Lục Trầm thậm chí còn chẳng biết rõ cô đang làm việc ở đâu.
Bệnh viện và trường mầm non của Lục Dao nằm ở hai hướng hoàn toàn ngược nhau. Nếu chạy sang đón Lục Dao rồi mới vòng về lão trạch thì thời gian sẽ bị kéo dài rất lâu.
Tất nhiên, việc không tiện đường chỉ là cái cớ. Tô Hiểu Đường giờ đây thực sự không còn muốn dây dưa tiếp xúc quá nhiều với Lục Dao nữa.
Đứa con gái do cô dùng cả tính mạng đẻ ra, giờ đây trong lòng trong mắt chỉ toàn là hình bóng tốt đẹp của Diệp Nam Sanh.
Đến con gái cũng chẳng hề bận tâm tới mình, cô việc gì phải mặt dày lao vào để rồi chuốc lấy tủi hờn?
Huống hồ chi, chưa chắc Lục Dao đã bằng lòng để cô tới đón.
Lục Trầm lâm vào im lặng trong chốc lát, thế nhưng phía Tô Hiểu Đường thì đã cúp máy từ lúc nào.
Tài xế đã đứng đợi sẵn ở ngoài cổng, nhưng Lục Dao lại chưa chịu bước ra mà vẫn nán lại chờ Lục Trầm gọi xong điện thoại.
Dù vẫn đang giận dỗi Tô Hiểu Đường, nhưng Lục Dao vẫn không khỏi cảm thấy bất mãn vì mẹ chẳng thèm dỗ dành mình nữa.
Đã vậy mẹ còn nói trong điện thoại với ba rằng sẽ không tới đón con bé.
Lục Dao càng thêm tức giận. Con bé có đồng ý cho mẹ tới đón hay không còn là một chuyện, vậy mà Tô Hiểu Đường lại dám lên tiếng chối từ trước.
Lục Trầm cất điện thoại đi, thấy Lục Dao vẫn chưa chịu đi học liền thắc mắc hỏi: “Sao còn chưa đi nữa?”
Lục Dao bĩu môi hậm hực: “Mẹ đều là do ba nuông chiều đến hư hỏng rồi.”
Nuông chiều?
Anh chưa từng nuông chiều Tô Hiểu Đường dù chỉ một lần.
Mặc dù vậy, anh cũng chẳng buồn giải thích thêm với Lục Dao làm gì.
Lục Trầm bảo: “Con đi học đi, chiều nay ba sẽ tới đón.”
Lời vừa dứt, anh xoay người rảo bước đi thẳng lên tầng.
Lục Dao ngồi nán lại trước bàn ăn thêm một chút, cuối cùng khi nhảy tót xuống ghế, con bé không kìm được lầm bầm một câu: “Hừ, con mới không cần người mẹ tồi tệ như vậy đâu!”
...
Sáu giờ chiều, khi Tô Hiểu Đường đang sửa soạn tan làm thì khoa cấp cứu bất ngờ tiếp nhận một đứa trẻ bị gãy chân.
Thấy vết thương của đứa trẻ khá nghiêm trọng, cô liền ở lại cùng bác sĩ trực ca xử lý xong xuôi mọi chuyện rồi mới tan ca.
Nhưng vừa quay cuồng một hồi, đến khi nhìn lại đồng hồ thì đã hơn bảy giờ tối mất rồi.
Cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, Tô Hiểu Đường xuống lầu lập tức vội vã lái xe lao nhanh về phía lão trạch.
Dù đã cuống cuồng vội vã hết sức, tới khi về đến lão trạch thì đồng hồ cũng đã điểm qua tám giờ.
Người hầu thấy cô trở về liền đồng loạt vội vã ra đón chào.
Khi tiến tới sát sảnh chính, Tô Hiểu Đường còn chưa kịp bước chân vào đã nghe thấy tiếng ông nội giận dữ hạch hỏi: “Cháu dâu tôi vẫn chưa sang tới,
anh cũng không biết đường mà gọi điện hỏi thăm một tiếng! Có người con gái nào lại không muốn một người bạn đời biết quan tâm chu đáo chứ?
Đến một lời hỏi han anh cũng chẳng làm nổi, cắm mặt như cái cọc gỗ thế kia thì còn ai mà thèm thích anh nữa?”
Lục Trầm ngồi trên ghế sofa, anh cúi đầu dán mắt vào điện thoại. Trên màn hình đang phát bản tin thời sự kinh tế trực tuyến.
Còn về những lời ông nội gắt gỏng, chẳng biết anh có lọt tai câu nào không, nhưng tóm lại anh không hề tỏ ra chút phản ứng nào đáng kể.
Lục Dao đang ngồi bên bàn nhỏ chơi thẻ bài, nghe thấy lời trách móc của cố nội, con bé liền xoay mặt lại, vô cùng nghiêm túc bảo với ông: “Cố nội ơi, là tại mẹ không đúng giờ nên mới về muộn đấy ạ,
chứ không phải tại ba không quan tâm mẹ đâu.”
Tô Hiểu Đường đứng ở ngoài cửa nghe rõ từng chữ của Lục Dao, trong lòng cô lúc này đã chẳng còn chút gợn sóng hay phản ứng mãnh liệt nào nữa rồi.
Con gái hành xử như thế này, cô dường như đã quá đỗi quen thuộc rồi.
Áo bông nhỏ ấm áp cái gì chứ, cô thấy rõ ràng chỉ là một con sói mắt trắng vô ơn mà thôi.