Chương 2: Không Muốn Sống Cùng Anh Nữa
Tô Hiểu Đường giấu kỹ tờ giấy khám thai rồi bước vào phòng khách, tiếng trò chuyện giữa Lâm Tú Châu và Lục Trầm liền lắng xuống.
Khác hẳn thái độ thường ngày, Tô Hiểu Đường thậm chí không thèm chào hỏi lấy một tiếng.
Trước kia cô luôn ngây thơ nghĩ rằng, chăm sóc tốt cho cha mẹ chồng, làm một người vợ ngoan
ngoãn, chu đáo thì sẽ có ngày được người chồng nhìn nhận.
Thế nhưng thực tế lại tát cho cô một cú tát đau đớn.
Cho dù cô có móc tim ra dâng trước mặt người Lục gia thì người Lục gia cũng chưa chắc liếc nhìn lấy một cái.
Năm năm đơn phương hy sinh, đã đến lúc phải thu hồi lại rồi.
Lục Trầm biết rõ hôm nay mình về nhà là để giải quyết công việc, thế là nhìn Vương thẩm rồi dặn dò: “Vương thẩm, tiễn phu nhân ra ngoài.”
Từ đầu đến cuối, Tô Hiểu Đường đứng một bên không nói lời nào, nhưng trong mắt cô lại vô tình thêm một tầng lạnh lẽo.
Lục Trầm nắm quyền quản lý sản nghiệp Lục gia, chèo lái công ty rất tốt, tính tình anh cũng không tệ, đối với bề trên thì hiếu thảo ôn hòa, đối với bạn bè thì hữu tình hữu nghĩa, đối với cấp dưới thì thưởng phạt phân minh, đối với nhân viên thì quan tâm hết mực…
Tất cả những người từng tiếp xúc với anh đều dành cho anh những lời khen ngợi đồng nhất, không ít bạn chung nói Tô Hiểu Đường gả được cho Lục Trầm là do kiếp trước cô đã cứu cả dải Ngân Hà.
Thế nhưng sự tốt đẹp của Lục Trầm lại duy chỉ không dành cho Tô Hiểu Đường.
Kết hôn năm năm, đắng cay ngọt bùi tự mình biết rõ, cuộc hôn nhân vô nghĩa này, Tô Hiểu Đường không muốn tiếp tục nữa.
Khi đi qua người Tô Hiểu Đường, Lâm Tú Châu đột nhiên dừng lại, giọng trách móc: “Còn không mau mang thai con trai, tôi xem cô lấy mặt mũi nào đối diện với tổ tiên Lục gia?”
Nếu là trước đây, Tô Hiểu Đường nín thinh nhẫn nhịn cho xong.
Nhưng bây giờ, cô thấy chẳng còn lý do gì để nhẫn nhịn nữa.
Nhìn về phía Lâm Tú Châu, ánh mắt Tô Hiểu Đường không còn sự nịnh hót và lấy lòng, cô đanh thép hỏi ngược lại: “Mẹ, mẹ và con đều là phụ nữ, việc sinh con trai hay con gái là trách nhiệm của một mình con sao?”
Trong ấn tượng, Tô Hiểu Đường lúc nào cũng khúm núm nhút nhát, Lâm Tú Châu tự cho rằng nắm thóp cô con dâu này dễ như trở bàn tay, nào ngờ hôm nay cô lại hoàn toàn khác biệt.
Nhưng Lâm Tú Châu cũng chẳng thèm nhường nhịn, giơ tay lên tát thẳng vào mặt cô một cái:
“Nói chuyện với bề trên thế đấy à? Quỳ xuống xin lỗi tôi ngay.”
Dáng vẻ dữ tợn của bà ta như muốn nuốt sống người khác, lại vô cùng chắc chắn rằng Tô Hiểu Đường sẽ bị cái uy của mình làm cho khiếp sợ.
Tô Hiểu Đường yêu Lục Trầm đến mức nào, Lâm Tú Châu biết rõ hơn ai hết.
Vì Lục Trầm, Tô Hiểu Đường có thể không cần tôn nghiêm, không cần sĩ diện, thậm chí sẵn lòng làm chó cho Lục gia.
Thế nhưng bây giờ, cô không còn muốn cam chịu nhẫn nhịn nữa.
Ánh mắt Tô Hiểu Đường nhìn Lâm Tú Châu tối sầm lại, cô không nói gì, chỉ bước lên giơ tay định tát trả lại.
Thế nhưng cái tát còn chưa kịp giáng xuống người Lâm Tú Châu thì đã bị một bàn tay đến lớn chộp lại giữa chừng.
Cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng gầm gừ trách móc: “Tô Hiểu Đường, cô quậy đủ chưa?”
Tô Hiểu Đường ngước mặt lên, khuôn mặt góc cạnh tuấn tú của Lục Trầm đập vào mắt, ánh mắt anh u uất lạnh lẽo, rơi trên người Tô Hiểu Đường ghim chặt như gai nhọn.
Trước đây khuôn mặt này từng khiến Tô Hiểu Đường si mê điên cuồng, nhưng lúc này nhìn kỹ lại, cô chợt cảm thấy trỗi dậy một sự chán ghét.
Con người sao có thể độc ác đến mức này chứ?
Không yêu, ngoại tình, bạo lực lạnh... những chuyện đó thì thôi đi, nhưng sao có thể độc ác đến mức coi cô là công cụ sinh đẻ cơ chứ?
Lại còn bất chấp nguy cơ thuyên tắc ối ở đứa đầu để đòi sinh đứa thứ hai, đây chẳng phải là muốn lấy mạng cô sao?
Nghĩ đến những điều này, Tô Hiểu Đường không khỏi dâng lên một luồng buồn nôn.
Đang định nói gì đó thì Lục Trầm bỗng hất mạnh tay cô ra, đồng thời lạnh giọng nói: “Hôm nay tôi không có hứng, chuyện sinh con thứ hai sang tháng rồi tính.”
Lời vừa dứt, anh đỡ lấy tay Lâm Tú Châu đi ra ngoài.
Lâm Tú Châu quay đầu lại, nét mặt hớn hở đắc ý, như thể muốn nói: Con trai tôi sinh ra dĩ nhiên phải hướng về tôi rồi, cô chỉ là người ngoài, tự biết mình nặng nhẹ bao nhiêu cân chưa?
Nếu là trước đây, trước hành động không hề bảo vệ mình của Lục Trầm, Tô Hiểu Đường chắc chắn sẽ đau lòng rơi lệ, thế nhưng bây giờ, cô dường như đã quen rồi, thậm chí không dâng lên một chút hụt hẫng nào.
Thấy Lục Trầm sắp bước ra khỏi phòng khách, Tô Hiểu Đường vội cất tiếng gọi anh một câu: “Lục Trầm.”
Tô Hiểu Đường là người nói một là một, hai là hai, một khi cô đã đưa ra quyết định ly hôn thì nhất định sẽ kiên trì đi theo hướng đó.
Cũng giống như khi thích Lục Trầm, dẫu cho người nhà có phản đối đến mức nào, cô vẫn sẵn lòng đâm đầu vào vũng bùn lầy này.
Yêu Lục Trầm tám năm, Tô Hiểu Đường đã sớm mệt mỏi rồi.
Anh không nhìn thấy điểm tốt của cô, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện cùng cô vun vén cho cuộc hôn nhân này, anh đồng ý cưới cô chẳng qua là vì cô mang thai trước khi kết hôn, anh phải chịu trách nhiệm mà thôi.
Cuộc hôn nhân của họ là một ngôi mộ, nhưng người bị nhốt lại chỉ có một mình Tô Hiểu Đường.
Cô thực ra nên tỉnh ngộ từ sớm mới phải.
Lục Trầm dừng bước trước cửa, Tô Hiểu Đường tưởng anh đang lắng nghe mình nói, thế là sau khi
hít một hơi sâu, cô mới cất lời: “Tôi không muốn sống cùng anh nữa, chúng ta ly hôn đi.”
Lời vừa thốt ra, Tô Hiểu Đường cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Nhưng lúc này, Lục Trầm đột nhiên áp điện thoại lên tai, không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe thấy giọng nói sốt sắng của anh đáp lại: “Được, anh qua ngay đây.”
Ngắt kết nối, Lục Trầm dìu Lâm Tú Châu biến mất về phía cổng Cẩm Viên.
Còn những lời cô vừa thốt ra mà bản thân tưởng là sự giải thoát lại chẳng có lấy một ai để tâm.
Mãi đến khi bóng dáng Lục Trầm hoàn toàn biến mất ở cửa, Tô Hiểu Đường mới xót xa cười khổ một tiếng.
Vương thẩm tiễn người xong quay lại, thấy Tô Hiểu Đường vẫn đứng ngẩn ngơ thất thần trong phòng khách, bà ngạc nhiên gọi một tiếng: “Phu nhân?”
Setup Tô Hiểu Đường hồi phục tinh thần, quay người đi đến sofa ngồi xuống, đồng thời dặn dò Vương thẩm: “Vương thẩm, làm giúp tôi một suất bữa tối.”
Trước kia, chuyện gì cô cũng tự tay làm vì muốn tranh thủ sự phụ thuộc của Lục Trầm.
Cho dù một năm chỉ gặp mặt vài lần, cô vẫn vui vẻ không biết mệt, nhưng thực tế Lục Trầm chưa từng đặt tấm chân tình của cô vào mắt.
Bây giờ cô mệt mỏi rồi, mới nhớ ra mình cũng từng là đứa con cưng không phải đụng tay vào việc nhà, được cha mẹ anh trai nâng niu chiều chuộng.
Dùng xong bữa tối, Tô Hiểu Đường lên phòng đọc sách trên tầng chuẩn bị một bản thỏa thuận ly hôn.
Sơ gia không phải gia đình nhỏ bé, Tô Hiểu Đường lại là bác sĩ phẫu thuật nhi khoa, cô thực ra không thiếu tiền, thừa sức cho Dao Dao một tương lai tốt đẹp.
Thế nhưng sự không tranh không giành, không quậy phá suốt năm năm qua lại đổi lấy sự lạnh lùng, tuyệt tình của người chồng đối với cô.
Cho nên, cô ghi rất rõ ràng trong thỏa thuận, thu nhập sau khi kết hôn của Lục Trầm phải chia cho cô một nửa, mỗi tháng còn phải chi trả thêm hai triệu tiền cấp dưỡng cho Dao Dao.
Thế nhưng nhắc đến Dao Dao, Tô Hiểu Đường cũng không biết con bé muốn đi theo ai?
Thỏa thuận ly hôn mới soạn xong một nửa, Tô Hiểu Đường thấy vẫn cần phải hỏi qua nguyện vọng của Dao Dao, nên đã cầm bản thỏa thuận dở dang rời khỏi Cẩm Viên.
Sau khi Dao Dao ra đời, Lục Trầm đã mua một căn biệt thự cho con gái, Tô Hiểu Đường ở nhà toàn thời gian chăm sóc con suốt bốn năm, sau đó mới đi làm lại ở một bệnh viện.
Cùng với sự thay đổi trong công việc, thời gian Tô Hiểu Đường ở bên con cũng dần ít đi.
Mấy tháng gần đây, cô liên tục sang tu nghiệp ở bệnh viện tuyến tỉnh của tỉnh lân cận.
Hai lần gặp Lục Trầm vừa rồi cũng là do đầu óc yêu đương của cô bộc phát, lại muốn dùng đứa con thứ hai để níu giữ trái tim người chồng không chịu về nhà.
Rõ ràng không có thời gian, cô vẫn cố gượng đổi ca với đồng nghiệp, trực đêm liên tục ba ngày mới đổi được một hai ngày rảnh rỗi.
Thế nhưng cô lại chưa từng nghĩ rằng, việc sinh con thứ hai đâu phải một mình cô nỗ lực là xong, cô không rảnh rỗi thì Lục Trầm hoàn toàn có thể sang tìm cô cơ mà.
Chỉ là phần lớn thời gian của Lục Trầm đều dành trọn cho Diệp Nam Sanh.
Bắt xe đến Duyệt Viên thì đã hơn chín giờ tối.
Vừa bước xuống xe, ứng dụng video nọ liền giới thiệu một nội dung: Người bạn thường xem “Tiểu Diệp” đã đăng video mới.