Trước
Sau

Chương 20: Người đàn ông đó có quan hệ gì với cô ấy

Giang Nguyễn Nguyễn sau khi từ trong phòng chạy ra, không biết đi đâu, đành phải trốn vào trong buồng thang bộ.

Cô tựa vào tường, thở hổn hển từng ngụm lớn, không quên giơ tay lên, chạm vào đôi môi bị hôn đến đau rát, trên đó dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ của người đàn ông.

Lát sau, Giang Nguyễn Nguyễn tự giễu rũ mắt xuống.

Bao nhiêu năm qua, cô cứ nghĩ bản thân đã không còn cảm giác gì với Lệ Bạc Thâm nữa, lại không ngờ tới, chỉ mới gặp lại một lần, mặt hồ trong lòng cô, đã bị người đàn ông khuấy động một cách dễ dàng.

Bình tĩnh lại một lúc, đợi cho đến khi cảm xúc ổn định lại, Giang Nguyễn Nguyễn mới quay trở lại phòng riêng.

Các nhân viên bên trong vẫn đang náo nhiệt, nhìn thấy cô đi vào, cũng chỉ hơi thu liễm lại một chút.

Cố Vân Xuyên nhìn cô dường như không giống với trạng thái lúc rời đi, mi tâm khẽ nhíu lại: "Sao đi lâu vậy? Xảy ra chuyện gì sao? Em..... trông có vẻ hơi không ổn?"

Giang Nguyễn Nguyễn vờ như không có chuyện gì mỉm cười lắc đầu: "Không có gì, em gọi điện thoại cho con trai em thôi."

Nói xong, liền tự nhiên ngồi xuống, không để cho Cố Vân Xuyên cơ hội gặng hỏi nữa.

Cô quả thực đã đi khá lâu, sau khi cô quay lại một lúc, mọi người cũng đã ăn uống hòm hòm rồi.

Giang Nguyễn Nguyễn cũng không còn tâm trạng nào, dứt khoát giải tán mọi người.

Tất cả cùng nhau đi xuống lầu, các nhân viên thi nhau chào tạm biệt Giang Nguyễn Nguyễn và Cố Vân Xuyên.

Sau khi bọn họ rời đi, chỉ còn lại hai người.

Cố Vân Xuyên dịu giọng đề nghị: "Nếu không phiền, để anh đưa em về nhé. Tối nay em uống cũng không ít, anh cũng không yên tâm."

Giang Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu, không từ chối: "Làm phiền anh rồi."

Sau khi về nước, cô vẫn chưa kịp mua cho mình một chiếc xe để đi lại.

Xem ra, việc này phải đưa vào lịch trình rồi.

"Vinh hạnh của anh."

Cố Vân Xuyên tiến lên mở cửa xe cho cô.

Giang Nguyễn Nguyễn lại nói tiếng cảm ơn, rồi trực tiếp lên xe.

Cùng lúc đó, trước cửa nhà hàng, Lộ Khiêm kinh hồn bạt vía nhìn bóng lưng của gia nhà mình.

Chuyện này..... sao lại trùng hợp đến vậy?

Vừa hay lại để cho bọn họ nhìn thấy Giang Nguyễn Nguyễn, bước lên xe của người đàn ông khác.

Mắt thấy chiếc xe đó chậm rãi lăn bánh rời đi, Lộ Khiêm dè dặt ngước mắt, liếc nhìn sắc mặt của gia nhà mình.

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm âm u, ánh mắt khóa chặt vào chiếc xe đó.

Hồi lâu, mới thu hồi ánh mắt, nghiến răng nghiến lợi phân phó Lộ Khiêm: "Đi tra xem, gã đàn ông đó là ai! Có quan hệ gì với cô ấy!"

Lộ Khiêm vội vàng nhận lệnh.

Trang viên nhà họ Lệ.

Lúc Lệ Bạc Thâm về đến nhà, đã là chín giờ, liếc nhìn phòng khách, không thấy bóng dáng của Tiểu Tinh Tinh, anh hơi nhíu mày: "Tiểu Tinh Tinh đâu?"

thím Trương, người phụ trách chăm sóc Tiểu Tinh Tinh, đang từ trên lầu đi xuống: "Thiếu gia, tiểu thư đã tắm xong, đang ở trong phòng rồi, ngài có muốn lên xem con bé không?"

Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu, đi lên lầu.

"Thiếu gia, còn một chuyện nữa "

thím Trương chần chừ lên tiếng: "Tối nay lúc tiểu thư về, ở cổ tay có một vết bầm tím rất nặng, tôi có hỏi con bé, con bé không chịu nói với tôi. Không biết có phải là bị bắt nạt ở trường mẫu giáo hay không, chuyện này, tôi thấy vẫn nên xem xét cẩn thận một chút."

Sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: "Biết rồi, tôi lên xem sao."

Nói xong, anh rảo bước đi đến trước cửa phòng Tiểu Tinh Tinh, giơ tay gõ cửa.

Rất nhanh, Tiểu Tinh Tinh ra mở cửa cho anh, nhìn thấy anh đến, cũng không có phản ứng gì, mở cửa xong, liền quay người đi vào.

Lệ Bạc Thâm đi theo sau cô bé, nhìn thấy tiểu nha đầu trở về bên bàn, cầm cọ vẽ không biết đang vẽ gì.

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô bé, anh cũng không làm phiền, đứng đợi ở một bên một lúc, thấy cô bé đặt cọ xuống, mới trầm giọng lên tiếng: "thím Trương nói con bị thương rồi, để daddy xem thử."

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau