Chương 4: Tốt nhất là có thể chết ở bên ngoài
Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn cũng lóe lên một suy đoán..... cô bé này, sẽ không phải là một đứa trẻ bị câm đấy chứ?
Nghĩ đến khả năng này, cô càng thương xót cô bé hơn, nhẹ giọng nói: "Đưa tay cho cô, được không?"
Nói rồi, cô đưa tay về phía trước một chút.
Cô bé rụt rè nhìn cô, nghe thấy giọng nói của cô, biểu cảm hơi mềm lại.
Giang Nguyễn Nguyễn cũng không vội, rất kiên nhẫn đợi cô bé, từ từ chấp nhận mình.
Cô bé chần chừ hồi lâu, mới thăm dò đưa tay về phía Giang Nguyễn Nguyễn.
Giang Nguyễn Nguyễn thấy vậy, liền lập tức nhẹ nhàng nắm lấy, mỉm cười đỡ người lên, thuận thế lại kiểm tra một lượt.
Khoảng cách giữa hai người, nhờ hành động này mà được kéo gần lại rất nhiều.
Cơ thể của cô bé mềm mại, còn tỏa ra mùi sữa.
Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn một mảnh mềm mại, bất giác không nhịn được mà nhớ đến đứa con đã chết yểu kia.
Nếu như con bé bình an lớn lên, cũng nên lớn chừng này rồi!
Nghĩ đến đây, dưới đáy mắt Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi lộ ra vài phần đau lòng và tiếc nuối.
Cô bé dường như cảm nhận được cảm xúc của cô, ngoan ngoãn đứng bất động, một đôi mắt to tròn vẫn luôn chằm chằm nhìn vào mặt cô.
Tuy biết không nên tiếp xúc với người lạ, nhưng người cô này thật sự rất xinh đẹp.....
Hơn nữa, không biết vì sao, lại mang đến cho bé một loại cảm giác, muốn được gần gũi.
Tịch Mộ Vi nhìn thấy cảnh này, ngược lại không nhịn được kinh ngạc cảm thán: "Cô bé này xinh xắn thật đấy, nhan sắc hoàn toàn không thua kém gì hai đại bảo bối nhà chúng ta đâu!"
Giang Nguyễn Nguyễn kiểm tra xong, nghe vậy, gật đầu: "Tớ thấy con bé chắc là bị lạc mất người nhà rồi, chúng ta đưa con bé đến đồn cảnh sát đi, xem có thể liên lạc được với người nhà không."
Vừa dứt lời, cô bé bên cạnh đột nhiên kéo cô một cái.
Giang Nguyễn Nguyễn khó hiểu rũ mắt xuống.
Chỉ thấy cô bé không ngừng lắc đầu, đôi mắt ươn ướt, hơi đỏ hoe, dường như rất sốt ruột, giây tiếp theo liền muốn khóc òa lên vậy.
Rõ ràng, cô bé rất bài xích đề nghị này của cô.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô bé, Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy trái tim mình như tan nát.
Nhưng cũng không có cách nào khác, cô bé còn nhỏ như vậy, nếu cô không kịp thời đưa
người đến đồn cảnh sát, e rằng sẽ bị buộc phải gánh tội danh bắt cóc trẻ em.
Giang Nguyễn Nguyễn vô cùng đau đầu. "Không đến đồn cảnh sát cũng được."
Cô ngồi xổm xuống thương lượng với cô bé: "Cháu có số điện thoại của ba mẹ không, cô bảo họ tới đón cháu cũng được."
Nghe vậy, cô bé ngược lại không lắc đầu nữa, chỉ là đôi mắt đẹp đẽ tối sầm lại.
Đợi nửa ngày không thấy cô bé phản hồi, Giang Nguyễn Nguyễn tưởng cô bé không biết, đang định nhẫn tâm đưa cô bé đến đồn cảnh sát thì cô bé lại có động tĩnh.
Giang Nguyễn Nguyễn nhìn thấy cô bé lấy từ trong túi ra một cây bút và một mẩu giấy ghi chú nhỏ, viết một dãy số lên đó, đằng sau ghi chữ Daddy, rồi đưa tờ giấy ghi chú đến trước mặt cô.
Giang Nguyễn Nguyễn đưa tay nhận lấy, chiếu theo những con số trên đó, bấm số của cha cô bé.
"Thật sự là một bé câm rồi."
Triều Triều, Mộ Mộ lẩm bẩm nhỏ tiếng.
Giang Nguyễn Nguyễn dừng động tác lại, liếc nhìn hai cậu con trai một cái, cảnh cáo nói: "Không được nói em gái như vậy."
Hai đứa nhỏ lập tức đứng ngay ngắn chỉnh tề, chột dạ mỉm cười với cô bé.
Cô bé nhìn hai người họ, vô thức dựa vào sát Giang Nguyễn Nguyễn một chút, bàn tay nhỏ bé còn nắm chặt vạt váy của cô.
Giang Nguyễn Nguyễn không chú ý tới, xác nhận lại dãy số một lần nữa, liền nhấn nút gọi đi.....
Trang viên nhà họ Lệ.
Lệ Bạc Thâm trầm mặt, bước vào cổng chính biệt thự: "Tiểu Tinh Tinh về chưa?"
Trên mặt quản gia tràn đầy vẻ lo lắng nghênh đón: "Chưa ạ, vẫn luôn chưa nhìn thấy tiểu thư."
Vừa dứt lời, ông đã cảm nhận được áp suất thấp tỏa ra từ xung quanh người thiếu gia nhà mình.
Đôi môi mỏng của Lệ Bạc Thâm mím lại thành một đường vòng cung lạnh lẽo, giữa hai hàng lông mày nhíu chặt.
Những nơi nên tìm, đều đã tìm cả rồi.
Cô bé đó, còn có thể đi đâu được chứ? Lẽ nào, thật sự xảy ra chuyện rồi?
Vừa nghĩ đến khả năng này, giữa hàng mày
của Lệ Bạc Thâm hội tụ một cỗ lệ khí, giống như muốn hủy diệt mọi thứ trên thế gian vậy.
Lúc này, một người phụ nữ trang điểm lộng lẫy, vội vã bước vào từ bên ngoài, giọng điệu rất lo lắng: "Bạc Thâm, nghe nói Tiểu Tinh Tinh bị mất tích rồi? Có phải là thật không?
Tìm thấy người chưa?"
Người đến chính là Phó Vi Ninh!
Người mà Lệ Bạc Thâm từng muốn cưới!
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy cô ta, nét mặt của Lệ Bạc Thâm lại không giận mà uy: "Chưa tìm thấy! Cô đến đúng lúc lắm, tôi lại muốn hỏi cô, chiều nay, cô đã nói gì với Tiểu Tinh Tinh? Nó đang yên đang lành, tại sao lại bỏ nhà ra đi?"
Phó Vi Ninh bị anh chất vấn đến sửng sốt, dường như rất kinh ngạc, sau đó kinh ngạc
nhìn anh: "Bạc Thâm, lời này của anh là có ý gì, lẽ nào anh nghi ngờ em đã làm gì Tiểu Tinh Tinh sao?"
Thần sắc của cô ta lập tức có chút tổn thương: "Em không có! Người khác không biết, anh còn không rõ sao? Những năm qua, em coi Tiểu Tinh Tinh như con ruột, dù cho Tiểu Tinh Tinh có lạnh nhạt với em thế nào, em vẫn trước sau như một đối xử tốt với nó, một câu
nói nặng cũng không nỡ nói, làm sao có thể làm ra chuyện khiến nó bỏ nhà ra đi chứ?"
Lúc nói những lời này, vẻ mặt của cô ta có mấy phần ấm ức, hốc mắt đỏ hoe, thoạt nhìn vô cùng vô tội.
Thế nhưng, ở nơi nội tâm mà người khác không nhìn thấy, cô ta lại hận không thể để cho con ranh câm đó mãi mãi đừng bao giờ trở về nữa!
Buổi chiều, cô ta quả thực đã nói với con ranh câm đó một số lời khó nghe, còn nói với nó, đợi cô ta và Lệ Bạc Thâm kết hôn, sẽ sinh ra những đứa em trai em gái đáng yêu hơn.
Đến lúc đó, Lệ Bạc Thâm sẽ không còn thích nó nữa!
Bởi vì đồ tạp chủng đó là một đứa câm, cô ta cũng không lo lắng nó sẽ mách lẻo với Lệ Bạc Thâm.
Chỉ là không ngờ, nó lại bỏ nhà ra đi!
Đi rất tốt!
Tốt nhất là có thể chết ở bên ngoài, cô ta cũng có thể mắt không thấy tâm không phiền!