Trước
Sau

Chương 9: Lần đầu tiên dám phản kháng lại cô ta

Hai mươi phút sau.

Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước trang viên nhà họ Lệ.

Tiểu Tinh Tinh cũng không để ai bế, tự chống tay lên ghế, chậm rãi tụt xuống xe, im hơi lặng tiếng đi lên phía trước.

Lệ Bạc Thâm âm thầm đi theo phía sau.

Hai cha con vừa vào cửa, liền nghe thấy một tiếng gọi.....

"Tiểu Tinh Tinh!"

Phó Vi Ninh đang ở phòng khách, thong thả lướt điện thoại, nghe thấy có người đi vào mới ngước mắt liếc nhìn một cái.

Sau khi thấy rõ là Tiểu Tinh Tinh, cô ta lập tức giả nhân giả nghĩa chạy tới, ôm chầm lấy cô bé vào lòng: "Cuối cùng con cũng về rồi! Sao không nói tiếng nào mà đã chạy đi thế?

Làm dì sợ muốn chết! Con không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?"

Nói rồi, cô ta còn bày ra vẻ mặt căng thẳng kiểm tra cơ thể cô bé.

Tiểu Tinh Tinh không kịp đề phòng bị cô ta ôm lấy, nhất thời có chút ngẩn người.

Giọng nói đạo đức giả của Phó Vi Ninh vang lên bên tai, dưới đáy mắt cô bé dần dần khôi phục sự lạnh nhạt.

Cô bé vì sao lại bỏ nhà ra đi, người phụ nữ này thật sự không biết sao?

Nếu không phải buổi sáng cô ta nói với cô bé rằng, daddy sau này sẽ không thích cô bé nữa, lại còn dọa dẫm cô bé, thì cô bé cũng sẽ không lén lút bỏ chạy.

Nghĩ đến bộ mặt giả tạo của người trước mắt, lại nhớ đến người cô xinh đẹp gặp được hôm nay.....

Hai người so sánh, người cô kia đối xử với mình là quan tâm thật sự.

Nhưng Phó Vi Ninh trước mắt đây, lại làm bộ làm tịch, cô bé lập tức cảm thấy cực kỳ chán ghét.

Cô bé không nhịn được vùng vẫy.

"Tiểu Tinh Tinh, con sao vậy? Đừng cử động, để dì xem con có bị thương không nào."

Phó Vi Ninh nhận ra sự kháng cự của cô bé, bất động thanh sắc tăng thêm lực đạo, giọng điệu tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Tiểu Tinh Tinh bị cô ta bóp đau, vùng vẫy càng mạnh hơn, sự kháng cự càng lộ rõ.

Dưới đáy mắt Phó Vi Ninh xẹt qua một tia mất kiên nhẫn gần như không thể nhận ra.

Con ranh câm này, bình thường những lúc bị cô ta dạy dỗ riêng, cả người đều co rúm lại, không rên một tiếng.

Đây lại là lần đầu tiên dám phản kháng cô ta!

Nếu không phải vì có mặt Lệ Bạc Thâm ở đây, Phó Vi Ninh mới không để nó được làm càn như vậy!

Phó Vi Ninh sợ bị Lệ Bạc Thâm phát hiện ra điểm bất thường, trong mắt xẹt qua một tia tinh ranh, lực đạo trên tay nới lỏng, cả người men theo lực đẩy của Tiểu Tinh Tinh ngã ngồi bệt xuống đất.

Cô ta kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh, nói: "Tinh Tinh..... Dì biết, con vẫn luôn không thích dì, nhưng dì thật sự rất lo cho con, sao con lại "

Đang nói, giọng điệu có chút nghẹn lại, khóe mắt cũng đỏ hoe.

Lệ Bạc Thâm cởi áo khoác ra, vừa quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy cảnh này, anh nhíu mày kéo cô bé tới bên cạnh: "Tinh Tinh, daddy biết trong lòng con không vui, nhưng mà, con xả giận lên người daddy thì không sao, đối với người khác thì không được như vậy, bởi vì, rất mất lịch sự, biết chưa?"

Tiểu Tinh Tinh nghe thấy lời này, vừa bướng bỉnh, vừa tủi thân.

Lần nào daddy cũng nói giúp cho người phụ nữ xấu xa này!

Cô bé hờn dỗi, vùng vằng hất văng bàn tay lớn của Lệ Bạc Thâm ra, ôm khư khư búp bê trong lòng, quay người chạy tót lên lầu.

Nhìn thấy con ranh câm vướng bận đó đi rồi, Phó Vi Ninh mới chậm chạp từ dưới đất bò dậy, nhẹ giọng nói: "Tinh Tinh vừa mới tìm được về, chắc là bị dọa sợ ở bên ngoài rồi, đừng trách con bé "

Lệ Bạc Thâm không bận tâm lắm cắt ngang lời cô ta: "Cô về đi, Tinh Tinh vẫn đang trong cơn tức giận, chắc là không muốn nhìn thấy cô đâu."

Biểu cảm trên mặt Phó Vi Ninh cứng đờ, một lúc sau mới gượng cười: "Được, vậy hôm khác em lại đến thăm con bé."

Nói xong, liền cúi đầu rảo bước rời đi.

Ra khỏi trang viên nhà họ Lệ, biểu cảm của Phó Vi Ninh đột ngột thay đổi.

Đồ tạp chủng đó thế mà lại được tìm về rồi! Còn dám tỏ thái độ với cô ta nữa!

Sao không chết quách ở bên ngoài cho xong! Thật là đáng tiếc!

.....

Bên phía Túy Tiên Cư.

Tịch Mộ Vi sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, còn cố ý nán lại thêm một lúc lâu.

Đợi thời gian hòm hòm rồi mới đi ra. Cô rảo bước tới trước xe.

"Không sao chứ?"

Giang Nguyễn Nguyễn vừa thấy cô tới, lập tức mở cửa xe cho cô: "Người đi rồi sao?"

Tịch Mộ Vi ngồi lên xe, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài: "Đi rồi, cậu không thấy đâu, ánh mắt anh ta nhìn tớ cứ như có thể nhìn thấu mọi thứ vậy..... Tớ suýt nữa thì không chịu nổi áp lực mà khai cậu ra luôn rồi."

Giang Nguyễn Nguyễn cảm kích mỉm cười: "Làm khó cậu rồi, chúng ta đổi chỗ khác ăn nhé? Tớ mời."

Tịch Mộ Vi xua xua tay: "Không cần đâu, tớ đã gói hết phần còn lại mang về rồi, nhà hàng khó đặt bàn như vậy, vất vả lắm mới được ăn một lần, phải thưởng thức cho đàng hoàng chứ."

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau