Chương 13: Anh Ấy Không Nỡ Rời Xa Em “Bởi vì không yêu.”
Đáy mắt Bạch Khuynh thoáng qua vẻ lạnh lẽo. Bởi vì không yêu sao?
Nhưng gã lại cảm thấy Bạch Khuynh yêu Mặc Kiêu.
Tối hôm qua, nghe cô gào thét mất kiểm soát với Mặc Kiêu.
Gã liền biết, nếu không yêu thì đã sớm từ bỏ việc tranh cãi rồi.
Chỉ có yêu thì mới cảm thấy đau lòng, rơi lệ.
“Nhất định là do anh ta chưa nhận ra những điểm tốt của em.”
Giọng Uất Quân khàn khàn trầm thấp.
“Tôi có tốt đến mấy cũng vô dụng thôi, anh ấy không yêu tôi.”
Bạch Khuynh hít sâu một hơi: “Chúng ta đừng nói về anh ấy nữa. Đúng rồi, hồi nhỏ anh bảo muốn làm cảnh sát, thật không ngờ anh lại làm cảnh sát thật.”
Uất Quân khẽ cười.
Thật ra không phải gã thích, mà là Bạch Khuynh thích.
Có một lần, cô nói chuyện phiếm với Uất Kỳ.
Nhắc tới chuyện sức hút của những người mặc cảnh phục.
Gã liền ghi tạc vào lòng.
Gã biết Bạch Khuynh thích cảnh sát, cho nên gã mới đi làm cảnh sát.
Dù cho sau khi cô được Mặc gia nhận nuôi, gã và Uất Kỳ cũng được hai gia đình khác nhau nhận nuôi nên ít liên lạc lại.
Nhưng những lời Bạch Khuynh từng nói, gã đều âm thầm ghi nhớ trong tim.
“Thật ra cảnh sát cũng chỉ là một nghề nghiệp mà thôi.”
Uất Quân trả lời.
“Tôi ngưỡng mộ anh và Uất Kỳ, có thể làm những điều mình thích.”
Bạch Khuynh buồn bã nói: “Nhưng Mặc Kiêu không cho tôi ra ngoài đi làm, nếu không tôi đã sớm nổi tiếng rồi.”
Uất Quân cười: “Em mới hai mươi ba tuổi, bây giờ xuất đạo vẫn còn kịp mà.”
“Cũng đúng ha.”
Khóe mắt Bạch Khuynh cong cong.
Nhưng có lẽ cô không thể xuất đạo được nữa rồi.
Cô phải sinh con, làm gì có thời gian để bước chân vào giới giải trí.
Sau này cũng đừng mong nghĩ tới nữa.
Nếu bị người ta đào bới ra việc cô có con riêng, nhất định Mặc Kiêu sẽ biết.
Vì bảo bảo, cô tuyệt đối không thể để lộ mặt ra ngoài.
Tuyệt đối không thể.
Sau khi ăn xong, Bạch Khuynh đi thanh toán.
Cô quẹt thẻ, nhưng lại phát hiện không quẹt được.
Đây là có chuyện gì?
Uất Quân thấy vậy liền lấy thẻ của mình ra quẹt.
“Thật ngại quá.”
Bạch Khuynh bất đắc dĩ lại ngượng ngùng.
Uất Quân nhìn chằm chằm vào chiếc Thẻ Đen trong tay cô, trầm giọng nói: “Bạch Khuynh, tiêu tiền của người khác đồng nghĩa với việc bị người ta khống chế.”
Bạch Khuynh mím môi.
Cô thấy Uất Quân nói rất có lý.
Chiếc Thẻ Đen này là do Mặc Kiêu đưa cho cô.
Vậy thì Mặc Kiêu muốn khóa lúc nào là khóa lúc đó.
Người đàn ông này quả thực ngày càng quá đáng.
Cũng chẳng biết rốt cuộc hắn muốn làm cái gì nữa.
“Đi thôi.”
Uất Quân nói với cô: “Tôi đưa em về nhà.”
“Uất Quân, anh cứ đi làm việc của mình đi, tôi còn phải đi xử lý vài chuyện khác nữa.”
Bạch Khuynh nhẹ nhàng nói.
“Một mình em thật sự ổn chứ?”
Uất Quân nhíu mày.
“Ổn mà.”
Bạch Khuynh gật đầu.
“Vậy được rồi.”
Uất Quân không miễn cưỡng nữa.
Bạch Khuynh cùng gã bước ra khỏi nhà hàng Trung.
Cả hai đi tới bên lề đường.
“Bạch Khuynh, tôi vẫn chưa có phương thức liên lạc của em.”
Uất Quân lấy hết can đảm nói.
Bạch Khuynh chớp chớp mắt.
“Thật ra là Uất Kỳ muốn xin.”
Uất Quân lôi em gái ruột ra làm lá chắn.
“Được chứ.”
Bạch Khuynh thò tay lấy điện thoại.
Đúng lúc này, một chiếc mô tô màu đen lao vút về phía họ.
Người đàn ông lái mô tô bỗng rút ra một cây gậy bóng chày từ sau lưng.
“Cẩn thận!”
Uất Quân biết người đàn ông này nhắm vào Bạch Khuynh.
Gã vội vàng che chở Bạch Khuynh vào lòng.
Bốp!
Gậy bóng chày giáng mạnh một cú trời giáng vào sau gáy Uất Quân.
“Uất Quân!”
Bạch Khuynh kinh hoàng thất sắc.
Uất Quân vẫn ôm chặt lấy Bạch Khuynh.
Sợ kẻ kia lại tiếp tục làm tổn thương cô.
Thế nhưng người đàn ông kia không ra tay thêm lần nào nữa.
Gã ta vốn định một gậy đánh chết Bạch Khuynh.
Nhưng không ngờ người đàn ông này lại liều mạng bảo vệ cô.
Nếu còn tiếp tục ra tay thì sẽ bị tóm mất.
Cho nên gã đàn ông liền rồ ga phóng xe bỏ chạy.
Bạch Khuynh ôm lấy Uất Quân đang lảo đảo đứng không vững, cả hai cùng ngã quỵ xuống đất.
Bạch Khuynh lập tức rút điện thoại gọi 120 cấp cứu và báo cảnh sát.
Rất nhanh sau đó xe cấp cứu 120 đã đến, các nhân viên y tế khiêng Uất Quân lên xe.
Cảnh sát đi cùng Bạch Khuynh đến một bệnh viện gần đó.
Bệnh viện này chính là bệnh viện Nhân Ái.
Cảnh sát lấy lời khai của Bạch Khuynh.
Suốt cả quá trình Bạch Khuynh đều ngơ ngác đờ đẫn.
Cô chưa bao giờ trải qua chuyện kinh hoàng thế này, cả người đều hoảng loạn mất hồn.
Cảnh sát thấy cảm xúc của cô không ổn định liền nói: “Bạch tiểu thư, có cần thông báo cho người nhà của cô không?”
“Tôi không có người nhà, ba mẹ tôi đều mất cả rồi.”
Bạch Khuynh ngẩng đầu lên, tròng mắt đỏ ngầu: “Xin các anh nhất định phải bắt được tên hung thủ đó.”
“Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ làm, người bị thương là đồng nghiệp của chúng tôi, chúng tôi sẽ dốc toàn lực.”
Cảnh sát nói.
“Cảm ơn các anh.”
Nước mắt Bạch Khuynh rơi xuống.
Nếu Uất Quân vì cô mà chết.
Thì cô biết ăn nói thế nào với Uất Kỳ đây?
“Bạch Khuynh!”
Giọng nói của Uất Kỳ vang lên.
Bạch Khuynh ngẩng đầu, nhìn thấy Uất Kỳ mặc đồng phục y tá hớt hải chạy tới.
“Các cô quen nhau sao?”
Cảnh sát ngạc nhiên.
“Người bị thương là anh trai tôi, đây là bạn tôi, tôi là y tá ở đây.”
Uất Kỳ nói.
Cảnh sát hiểu ra: “Hiện giờ chúng tôi phải về điều tra, có chuyện gì sẽ thông báo lại cho hai cô.”
“Vâng, vất vả cho các anh rồi.”
Uất Kỳ rất bình tĩnh.
Cảnh sát gật đầu rồi rời đi.
Uất Kỳ nhìn vết máu trên người Bạch Khuynh liền biết tình trạng của Uất Quân nghiêm trọng đến mức nào.
Thật ra cô ấy cũng đang run rẩy.
Chỉ là bao năm qua, cô ấy đã đối mặt với vô số lằn ranh sinh tử, buộc bản thân phải giữ bình tĩnh và tỉnh táo.
“Bạch Khuynh.”
Uất Kỳ đưa tay khẽ chạm vào mặt Bạch Khuynh.
Những giọt nước mắt mà Bạch Khuynh cố kìm nén bỗng chốc vỡ òa tuôn rơi.
“Uất Kỳ, xin lỗi cậu.”
Bạch Khuynh ôm mặt bật khóc nức nở: “Uất Quân là vì cứu tớ, nếu không thì người nằm trong đó đáng lẽ phải là tớ.”
Nếu cô khiến Uất Kỳ mất đi người thân duy nhất này, thì cô có chết một ngàn lần, một vạn lần cũng không chuộc hết tội.
“Bạch Khuynh đừng như vậy.”
Uất Kỳ giữ chặt lấy vai cô: “Cậu đừng tự trách mình, anh trai tớ chắc chắn cũng không muốn thấy cậu thế này đâu, đối với anh ấy, có thể bảo vệ được cậu mới là điều quan trọng nhất.”
Bạch Khuynh sững sờ.
“Không sao đâu, anh trai tớ sẽ vượt qua được kiếp nạn này.”
Giọng Uất Kỳ khàn đặc: “Anh ấy không nỡ rời xa cậu, cũng không nỡ rời bỏ thế giới này đâu.”
Bạch Khuynh đau đớn khóc nghẹn.
Cô không muốn liên lụy đến bất kỳ ai cả.
Vậy mà cô vẫn hại Uất Quân rồi.
Uất Kỳ cũng không nhịn được mà rơi nước mắt.
Cô ấy ngồi thụp xuống, tựa trán vào trán Bạch Khuynh: “Không sao đâu, Bạch Khuynh, chúng ta rồi sẽ ổn cả thôi, mọi chuyện rồi sẽ qua.”
Đúng lúc này, đèn phòng phẫu thuật tắt ngấm.
Bác sĩ từ bên trong bước ra.
Bạch Khuynh và Uất Kỳ vội vàng bước tới.
“Bác sĩ Triệu, anh trai tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ mổ chính Uất Kỳ có quen biết.
“Phần đầu của bệnh nhân bị tổn thương rất nặng, nếu có thể gắng gượng qua được ba ngày này thì sẽ không sao, còn nếu không thể thì...”
Bác sĩ Triệu nhìn Uất Kỳ với ánh mắt đầy ẩn ý: “Cô cũng là nhân viên y tế, cô hiểu mà.”
Sắc mặt Uất Kỳ trắng bệch: “Cảm ơn bác sĩ Triệu.”
“Không cần khách sáo.”
Bác sĩ Triệu an ủi: “Cô yên tâm, chúng tôi sẽ dốc hết sức giúp cô.”
“Vâng.”
Uất Kỳ nghẹn ngào mang theo tiếng khóc.
Hai mắt Bạch Khuynh đỏ rực.
Cô xoay người rời đi.
“Bạch Khuynh, cậu đi đâu đấy?”
Uất Kỳ kinh ngạc hỏi.
“Tớ đi một lát rồi về ngay.”
Bạch Khuynh nghiến răng nghiến lợi.
Cô bước vào thang máy đi lên lầu.
Những người trong thang máy đều dùng ánh mắt quái dị nhìn cô.
Bởi vì trên người cô toàn là vết máu.
“Cô gái, cháu không sao chứ?”
Một người phụ nữ lớn tuổi quan tâm hỏi.
Bạch Khuynh ngơ ngác lắc đầu: “Cháu không sao.”
Lúc này thang máy đã tới tầng.
Bạch Khuynh bước ra khỏi thang máy.
Cô đi tới trước cửa một phòng bệnh, sau đó dùng sức đẩy mạnh cửa ra.