Trước
Sau

Chương 14: Người Đàn Ông Đó Quan Trọng Với Em Đến Thế Sao?

“Bạch Khuynh?”

Mặc Kiêu nhíu mày.

Sao người cô lại đầy máu thế kia?

“Em bị thương sao?”

Mặc Kiêu bước tới bên cạnh cô, đưa tay định chạm vào cô.

“Cút đi!”

Bạch Khuynh hất mạnh tay hắn ra: “Đừng dùng bàn tay đã từng chạm vào ả tiểu tam này để chạm vào tôi!”

Vẻ mặt Mặc Kiêu âm trầm: “Bạch Khuynh, em muốn làm gì?”

Mặt Vân Thất Thất trắng bệch: “Bạch Khuynh, tôi biết cô không cam lòng ly hôn với Mặc Kiêu, nhưng Mặc Kiêu đã đồng ý bồi thường cho cô rồi, làm người không nên tham lam vô đáy như vậy.”

Bạch Khuynh bước tới, cô cầm lấy con dao gọt hoa quả, dí thẳng vào ngực Vân Thất Thất.

“Bạch Khuynh, em làm cái gì đấy!”

Mặc Kiêu sải bước tới.

“Đứng lại!”

Bạch Khuynh nghiến răng, cô kề thẳng lưỡi dao ngang cổ Vân Thất Thất: “Mặc Kiêu, anh dám bước thêm một bước nữa, thì cứ chờ nhặt xác cho ả đi!”

Mặc Kiêu khựng lại, sắc mặt tối sầm: “Bỏ dao xuống!”

“Anh không có tư cách ra lệnh cho tôi!”

Bạch Khuynh đỏ mắt gắt lên: “Anh không biết tôi vừa trải qua những gì đâu!”

Mặc Kiêu nhíu mày.

“Uất Quân vì cứu tôi mà bị người ta đánh trọng thương, bây giờ đang hôn mê bất tỉnh nằm trong phòng bệnh kia kìa.”

Môi răng Bạch Khuynh run rẩy: “Kẻ muốn hãm hại tôi, không phải anh thì chính là do ả phái người tới. Nhưng Mặc Kiêu à, tôi đã đồng ý ly hôn với anh rồi, không thể nào là anh được, cho nên chỉ có thể là ả ta!”

“Cô nói bậy!”

Vân Thất Thất mặt mày cắt không còn giọt máu: “Tại sao tôi phải làm như vậy?”

“Bởi vì cô muốn giết tôi, tôi chết rồi Mặc Kiêu sẽ không còn vợ nữa, cô mới có thể đường đường chính chính gả cho anh ta.”

Bạch Khuynh nghiến răng nói.

“Cô không có bằng chứng! Hơn nữa, dựa vào đâu mà cô cho rằng là tôi, biết đâu là kẻ thù của cô thì sao!”

Vân Thất Thất biện bạch.

“Hahaha.”

Bạch Khuynh cười lạnh lùng, đáy mắt ngưng tụ những tia sáng sắc buốt: “Vân Thất Thất, từ sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã được Mặc Kiêu nuôi nhốt trong lồng kính bảo vệ mà anh ta dựng lên, tôi không tiếp xúc với người ngoài, thế giới của tôi ngoài anh ta ra thì chỉ có bà nội và mẹ chồng bọn họ, một đứa trẻ mồ côi như tôi lấy đâu ra kẻ thù?”

Vân Thất Thất mím môi, hóa ra Mặc Kiêu lại bảo bọc cô ta đến mức đó sao?

“Hơn nữa, nếu cứ khăng khăng nói là kẻ thù của Mặc Kiêu, nhưng chuyện tôi và Mặc Kiêu kết hôn căn bản chẳng có mấy ai biết. Trái lại gần đây, anh ta thường xuyên quang minh chính đại tới bệnh viện thăm cô, đám kẻ thù của anh ta dù có muốn trả thù thì cũng nên tìm tới cô chứ không phải tôi.”

Ánh mắt Bạch Khuynh không mang theo chút độ ấm nào: “Vân Thất Thất, trên cõi đời này, chỉ có cô là hận tôi thấu xương thấu tủy, chỉ có cô là muốn tôi chết thôi!”

“Không, không phải tôi!”

Vân Thất Thất sợ hãi đến mức mặt không còn chút huyết sắc: “A Kiêu, cứu em!”

Mặc Kiêu nhìn sâu vào mắt Bạch Khuynh: “Bỏ dao xuống.”

“Mặc Kiêu, chúng ta ly hôn.”

Bạch Khuynh thê lương nhìn hắn: “Tôi tác thành cho hai người.”

Cô từ từ hạ tay xuống.

Sau đó vứt con dao gọt hoa quả trong tay đi, rồi cất bước đi ra ngoài.

Mặc Kiêu lo lắng nhìn cô.

Cô vừa nói Uất Quân vì cứu cô mà bị thương.

Trên người cô dính nhiều máu như vậy, chắc chắn đều là của Uất Quân.

Nếu đó là máu của cô thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Mặc Kiêu đuổi theo ra ngoài: “Bạch Khuynh!”

Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay Bạch Khuynh.

Nào ngờ Bạch Khuynh bỗng nhiên ngất lịm đi.

“Bạch Khuynh?!”

Mặc Kiêu bế bổng cô lên, lập tức xông thẳng vào phòng làm việc của bác sĩ.

—— Lúc Bạch Khuynh tỉnh lại thì trời đã tối mịt.

“Em tỉnh rồi à?”

Giọng Mặc Kiêu trầm thấp mà lạnh lùng: “Có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?”

“Tôi không sao.”

Bạch Khuynh nắm chặt góc chăn.

“Bác sĩ nói em bị kích động mạnh, cảm xúc dao động quá lớn mới ngất đi, nghỉ ngơi một đêm là không sao nữa.”

Giọng điệu Mặc Kiêu lãnh đạm.

“Anh không nên ở đây.”

Bạch Khuynh mím môi.

“Tôi không ở đây thì nên ở đâu?”

Mặc Kiêu nhíu mày: “Bạch Khuynh, tôi không có máu lạnh như em nghĩ đâu, cho dù tôi không yêu em thì em vẫn là ân nhân cứu mạng của bà nội, tôi cũng có trách nhiệm phải chăm sóc em.”

Bạch Khuynh tự giễu đầy thê lương: “Hóa ra anh chỉ coi tôi là ân nhân cứu mạng của bà nội.”

Chưa từng coi cô là vợ của hắn.

“Hôm nay tại sao anh không tới Cục Dân chính?”

Giọng Bạch Khuynh run rẩy: “Tôi đã đồng ý ly hôn rồi mà.”

“Chuyện này để sau hẵng nói.”

Mặc Kiêu dường như muốn né tránh vấn đề này.

“Anh vẫn muốn ép tôi hiến tủy cho Vân Thất Thất đúng không?”

Bạch Khuynh lạnh lùng hỏi.

Mặc Kiêu không tỏ thái độ gì.

“Tôi sẽ không hiến đâu.”

Bạch Khuynh sẽ không bao giờ đồng ý.

Cô thà chết chứ không bao giờ!

Tên sát thủ kia nhất định là do Vân Thất Thất an bài.

Vân Thất Thất muốn lấy mạng cô.

Nếu không có Uất Quân thì cô và bảo bảo đã chẳng còn sống trên cõi đời này nữa rồi.

Làm sao cô có thể hiến tủy cho Vân Thất Thất được chứ?

Cô tuyệt đối không đồng ý.

“Nếu chúng ta không ly hôn, có phải em sẽ hiến tủy cho cô ấy không?”

Mặc Kiêu bỗng nhiên hỏi.

“Không, chúng ta nhất định phải ly hôn.”

Bạch Khuynh nhắm mắt lại: “Tôi đã không muốn tiếp tục sống cùng anh nữa rồi. Cho dù không ly hôn thì trái tim anh cũng hướng về người phụ nữ khác, cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này, tôi giữ lại làm gì?”

Cô đã tỉnh táo rồi.

Cũng đã hiểu thấu rồi.

Không yêu chính là không yêu.

Có dây dưa thế nào cũng vô ích.

Mặc Kiêu lạnh lùng nói: “Bạch Khuynh, tốt nhất em nên suy nghĩ cho kỹ.”

“Sao nào, lại muốn lấy cậu tôi ra để uy hiếp tôi nữa à?”

Bạch Khuynh cười không chút hơi ấm: “Không hổ danh là Mặc tổng tàn nhẫn độc ác như trong lời đồn nhỉ.”

“Bạch Khuynh!”

Mặc Kiêu nghiến răng: “Tôi đã nói rồi, chúng ta có thể không ly hôn, chỉ cần em hiến tủy cho Thất Thất là được.”

“Mặc Kiêu, sao anh lại tự cho mình là đúng đến thế hả? Có phải anh thực sự nghĩ rằng tôi đã yêu anh tha thiết không oán không hối suốt bao nhiêu năm qua, thì chuyện gì tôi cũng có thể nhẫn nhịn được đúng không?”

Bạch Khuynh ngồi dậy, trong mắt chẳng còn lấy một tia sáng: “Nếu Vân Thất Thất không trở về, anh bảo tôi hiến tủy cho ai tôi cũng cam tâm tình nguyện, nhưng duy chỉ có ả là không được.”

Mặc Kiêu đứng bật dậy: “Bạch Khuynh, nếu không có em thì tôi và Thất Thất đã sớm ở bên nhau rồi, chính em là người đã đánh cắp ba năm của chúng tôi.”

Trái tim Bạch Khuynh nhói đau, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhưng lại bật cười một tiếng: “Đánh cắp? Mặc Kiêu, anh thật sự khiến người ta cạn lời đấy. Nếu năm đó anh phản kháng một chút, có lẽ anh và ả đã sớm đến với nhau rồi, sao đến cuối cùng tất cả lại thành trách nhiệm của tôi chứ?”

Cô nhìn thấu rồi.

Trong mắt Mặc Kiêu, tất cả đều là lỗi của cô.

Cô là kẻ xấu tội ác tày trời, cô là đầu sỏ tội đồ chia rẽ bọn họ.

“Tôi đã nói không hiến là không hiến.”

Lòng Bạch Khuynh nguội lạnh: “Nếu anh dám lấy cậu tôi ra để uy hiếp tôi, vậy thì tôi cũng có thể nói cho anh biết, anh sẽ không lấy được tủy đâu, thứ cuối cùng anh nhận được sẽ chỉ là một cái xác lạnh ngắt mà thôi.”

Mặc Kiêu chấn động kinh ngạc.

Trong suy nghĩ của hắn, Bạch Khuynh luôn dịu dàng, mềm mỏng.

Cô không có cá tính, không có tính khí.

Những gì cô có luôn là sự ngoan ngoãn, phục tùng tuyệt đối.

Cô coi hắn như một vị thần để sùng bái, bất kể hắn nói gì, cô đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hắn, ngắm nhìn hắn.

Hắn cũng rất hưởng thụ sự ngưỡng mộ ấy.

Nhưng hôm nay hắn mới phát hiện ra Bạch Khuynh không phải không có cá tính, không phải không có tính khí.

Chỉ là cô đã che giấu quá kỹ mà thôi.

“Tôi không muốn nhìn thấy anh.”

Bạch Khuynh quay đầu sang chỗ khác.

Đôi mắt Mặc Kiêu đen thẫm đến rợn người: “Bạch Khuynh, người đàn ông đó đối với em quan trọng đến thế sao, em vậy mà lại vì hắn suýt chút nữa giết người.”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau