Trước
Sau

Chương 17: Anh Sẽ Không Để Hắn Làm Tổn Thương Em

Thực ra kể từ ngày cô mất đi bố mẹ.

Cô đã là một ngọn cỏ dại vô định.

Trôi dạt về phương xa mới là túc mệnh của cô.

Cô và Mặc Kiêu căn bản sẽ không có kết quả, tất cả đều là do cô cưỡng cầu.

“Hôm qua con lại đi kiểm tra, phiếu xét nghiệm con đều đưa cho Mặc Kiêu xem rồi.”

Bạch Khuynh né tránh món ăn khiến mình ốm nghén, bắt đầu ăn những món khác.

An Mật Nhi nhíu mày.

Nếu Mặc Kiêu biết Bạch Khuynh mang thai, đáng lẽ sẽ không bình tĩnh như vậy.

Lẽ nào thực sự là họ hiểu lầm rồi?

“Khuynh Bảo, tóm lại cứ yên tâm đi, chúng ta đều đứng về phía con.”

Thẩm Vãn xoa xoa đầu Bạch Khuynh: “Không còn sớm nữa, mẹ và dì An của con về đây, ngày mai mẹ sẽ đến đón con xuất viện.”

“Mẹ, không cần đâu, ngày mai con tự xuất viện là được rồi.”

Bạch Khuynh không muốn làm phiền Thẩm Vãn.

“Không sao, mẹ đón con về nhà chính ở vài ngày, giúp con bồi bổ lại dạ dày.”

Thẩm Vãn liền nói: “Lát nữa, mẹ sẽ gọi điện cho dì giúp việc ở nhà, bảo dì ấy thu dọn đồ đạc rồi mang qua đó.”

Bạch Khuynh mím môi, mang dáng vẻ hết cách.

Lần này Mặc Kiêu lại càng giận cô hơn rồi.

Thẩm Vãn và An Mật Nhi rời đi không bao lâu.

Mặc Kiêu liền đến.

Hắn xách theo một phần ăn đêm.

Nhìn thấy trên bàn Bạch Khuynh bày biện nhiều đồ ăn như vậy, hắn nhíu mày: “Đây là dì An làm sao?”

Bạch Khuynh gật đầu.

“Sao dì ấy biết cô nhập viện?”

Mặc Kiêu không vui.

“Không chỉ dì An biết, ngay cả mẹ cũng biết.”

Sắc mặt Bạch Khuynh nhàn nhạt: “Mẹ còn nói muốn đón tôi về nhà chính ở một thời gian.”

Cô vốn tưởng Mặc Kiêu sẽ nổi trận lôi đình.

Không ngờ Mặc Kiêu lại lạnh nhạt đáp: “Ừ.”

Bạch Khuynh mím môi, “Anh sẽ về đó ở chứ?”

“Nhà chính cách công ty hơi xa, có lẽ tôi sẽ không về đó ở.”

Mặc Kiêu nhạt nhẽo nói.

Bạch Khuynh nở nụ cười nhợt nhạt: “Anh cứ nói thẳng là dọn về nhà chính sẽ cản trở anh đi chăm sóc Vân Thất Thất không phải tốt hơn sao, tại sao phải tìm cái cớ này? Lúc anh và tôi chưa kết hôn, chẳng phải anh cũng từ nhà chính xuất phát đến công ty sao?”

Mặc Kiêu biết cô đang mỉa mai mình: “Cô biết là tốt rồi.”

Trái tim Bạch Khuynh khẽ nhói đau.

“Tôi đã điều tra rồi, người tấn công cô không phải do Thất Thất phái tới.”

Mặc Kiêu giải thích: “Là Uất Quân đắc tội với người ta, đối phương tưởng cô là bạn gái của Uất Quân, nên mới ra tay với cô.”

Bạch Khuynh hoàn toàn không tin lời giải thích này.

Cô và Uất Quân trùng phùng, còn chưa đầy hai mươi tư giờ.

Giữa hai người họ cũng không có bất kỳ hành động mờ ám hay thân mật nào.

Đối phương không thể nào khẳng định, cô chính là bạn gái của gã.

Những lời này, chẳng qua chỉ là cái cớ và lý do để Mặc Kiêu bào chữa cho Vân Thất Thất mà thôi.

“Cô đã liên lạc với cậu của cô chưa?”

Mặc Kiêu lạnh lùng hỏi.

“Mặc Kiêu, tôi đã nói rồi, anh lấy cậu tôi ra đe dọa tôi cũng vô dụng thôi.”

Giọng nói mềm mại của Bạch Khuynh vô cùng lạnh lẽo: “Tôi còn suýt bị người ta hại chết, tôi còn có thể bảo vệ được ai chứ? Nếu Uất Quân chết, tôi càng khó chối bỏ trách nhiệm. Tôi chẳng qua cũng chỉ là một người phàm, không quyết định được sống chết của người khác. Anh muốn thế nào thì tùy anh, giết cậu tôi để đe dọa tôi hay là ép chết tôi, anh cứ tự nhiên.”

Mặc Kiêu đen mặt: “Cô nghĩ tôi đang đe dọa cô sao?”

“Nếu không thì sao, lẽ nào anh đang quan tâm tôi?”

Bạch Khuynh mỉa mai: “Không ngờ cách quan tâm người khác của Mặc tổng lại đặc biệt như vậy, xin lĩnh giáo.”

“Bạch Khuynh, cô bớt nói cái giọng âm dương quái khí đó đi.”

Mặc Kiêu rất không thích.

“Tôi có sao?”

Bạch Khuynh nhìn hắn không chút độ ấm.

Trước kia ánh mắt cô luôn lấp lánh, trong veo như một dòng suối mát.

Bây giờ ánh sáng trong mắt cô đã biến mất không còn tăm hơi.

Mặc Kiêu vô cùng bực bội.

“Mặc Kiêu, anh đừng ép tôi.”

Hàng mi thon dài rậm rạp của Bạch Khuynh che khuất tia sáng nơi đáy mắt: “Tôi thực sự sẽ cá chết lưới rách đấy, cho nên chúng ta vẫn là nên ly hôn càng sớm càng tốt đi.”

Mặc Kiêu lạnh lùng: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

“Lẽ nào anh yêu tôi rồi sao?”

Bạch Khuynh nhạt nhẽo nhìn hắn: “Nếu anh thừa nhận, tôi sẽ cân nhắc một chút, không ly hôn nữa.”

Mặc Kiêu lạnh như băng nói: “Tôi không thích cô, bây giờ không, sau này càng không.”

Sắc mặt Bạch Khuynh trắng bệch.

Mặc Kiêu xoay người rời đi.

Tí tách!

Nước mắt Bạch Khuynh rơi xuống mặt bàn.

Cô dùng tay lau đi.

Tí tách tí tách.

Thế nhưng nước mắt càng rơi càng nhiều.

Cô lau thế nào cũng không xuể.

Cuối cùng, Bạch Khuynh gục xuống bàn, khẽ khàng nức nở.

Vị trí trái tim truyền đến từng cơn đau nhói.

Cô thực sự rất muốn hỏi Mặc Kiêu, rốt cuộc hắn muốn cái gì?

Ly hôn, cô đã đồng ý rồi.

Tại sao hắn lại không đồng ý!

Còn Mặc Kiêu cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa.

Bạch Khuynh đồng ý ly hôn, nhưng trong lòng hắn lại không cam tâm.

Hắn biết cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng biết cô yêu mình sâu đậm.

Cho nên hắn cứ tưởng Bạch Khuynh sẽ giãy giụa, sẽ điên cuồng gào thét.

Nhưng cuối cùng, sự điên cuồng của cô không phải là cầu xin hắn đừng ly hôn.

Mà là hy vọng hắn mau chóng ly hôn.

Tại sao lại như vậy?

Hắn không hiểu.

—— Hôm sau.

Bạch Khuynh chuẩn bị xuất viện.

Cô đợi một lúc, không đợi được Thẩm Vãn, lại đợi được Lâm Mạch.

Lâm Mạch rất dịu dàng nhìn cô: “Dì nhỏ đột nhiên có việc gấp, cho nên bảo anh tới.”

“Thực ra một mình em cũng được mà.”

Bạch Khuynh rất ngại ngùng: “Anh họ, cảm ơn anh nhé.”

Lâm Mạch do dự một chút: “Bạch Khuynh, anh có thể đưa ra một yêu cầu không?”

“Được ạ.”

Bạch Khuynh chần chừ một chút: “Chỉ cần không quá đáng.”

Lâm Mạch khẽ cười: “Thực ra anh cũng không biết yêu cầu này của anh có quá đáng hay không, anh hy vọng em có thể đừng gọi anh là anh họ được không?”

Bạch Khuynh kinh ngạc: “Vậy em gọi anh là gì?”

“Em xem anh và Mặc Kiêu, bọn anh là anh em họ thực sự, cậu ta còn gọi thẳng tên anh đấy thôi, em cứ gọi Lâm Mạch là được rồi.”

“Nhưng như vậy thì vô lễ quá.”

Bạch Khuynh không đồng ý.

“Vậy em gọi anh là anh Lâm Mạch, được không?”

Lâm Mạch đầy ẩn ý hỏi: “Em thấy yêu cầu này có quá đáng không?”

“Không quá đáng ạ.”

Bạch Khuynh lắc đầu: “Vậy sau này em sẽ gọi anh là anh Lâm Mạch.”

“Ừ.”

Lâm Mạch rất hài lòng.

“Anh Lâm Mạch, trước khi xuất viện, em muốn đi thăm Uất Quân.”

Bạch Khuynh liền nói.

“Nên mà, dù sao cậu ta cũng đã cứu em.”

Lâm Mạch giải thích: “Dì nhỏ còn bảo anh nói với bệnh viện một tiếng, viện phí của Uất Quân, sẽ do Mặc gia chi trả.”

Bạch Khuynh gật đầu: “Sau này em sẽ nghĩ cách trả lại cho Mặc gia.”

Lâm Mạch sửng sốt: “Em nói gì vậy, của Mặc gia lẽ nào không phải là của em sao?”

Bạch Khuynh lắc đầu: “Của Mặc gia rốt cuộc vẫn là của Mặc gia.”

Lâm Mạch nghiêm túc nhìn cô: “Bạch Khuynh, cuộc hôn nhân của em và Mặc Kiêu có phải xảy ra vấn đề rồi không?”

Bạch Khuynh cảm thấy ánh mắt của Lâm Mạch rất sắc bén.

“Thực ra hôm đó trên bàn ăn, anh đã có cảm giác này rồi.”

Giọng Lâm Mạch trầm thấp: “Hai người cãi nhau, hay là xảy ra hiểu lầm gì rồi? Có thể nói cho anh nghe được không?”

Bạch Khuynh mím môi: “Thực ra giữa em và anh ấy chỉ có một vấn đề duy nhất, anh biết mà.”

Lâm Mạch trầm giọng: “Vân Thất Thất?”

Bạch Khuynh gật đầu: “Cô ta quay lại rồi, đang nằm ngay trong bệnh viện này, hơn nữa cô ta còn bị bệnh máu trắng.”

Lâm Mạch nhíu mày: “Bệnh máu trắng?”

“Đúng vậy, càng máu chó hơn là, tủy của em và cô ta lại tương thích.”

Đôi môi anh đào của Bạch Khuynh run rẩy: “Mặc Kiêu vừa muốn ly hôn với em, lại vừa muốn bắt em hiến tủy cho cô ta.”

“Cái gì?!”

Sắc mặt Lâm Mạch biến đổi, đôi mắt ôn nhuận trở nên sắc bén: “Anh sẽ không để cậu ta làm tổn thương em đâu!”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau