Chương 8: Không Còn Người Nhà Nữa
“Sao không lái xe đi?”
Bạch Khuynh lạnh lùng hỏi: “Chẳng phải Vân Thất Thất đang đợi anh sao?”
Mặc Kiêu vốn định bảo cô lên ghế trước ngồi.
Nhưng cô vừa nói thế, Mặc Kiêu liền trực tiếp nổ máy khởi động xe.
Trên đường trở về, hai người họ không ai nói với ai nửa lời.
Bầu không khí cứng nhắc căng thẳng chưa từng thấy.
Mà Mặc Kiêu lại cho rằng tất cả những điều này đều là lỗi của Bạch Khuynh.
Nếu cô cứ ngoan ngoãn như trước kia thì hai người đã chẳng cãi nhau.
Giữa đường, điện thoại của Mặc Kiêu lại vang lên lần nữa.
Vẫn là Vân Thất Thất gọi tới.
“Em nói sao, anh qua đó ngay!”
Mặc Kiêu đột ngột phanh gấp dừng xe lại, quay sang nói với Bạch Khuynh: “Xuống xe, lát nữa anh bảo Triệu Đằng tới đón em về.”
Bạch Khuynh không hề nhúc nhích.
“Xuống xe.”
Mặc Kiêu lạnh giọng.
“Bây giờ là mười một giờ rưỡi đêm, anh muốn vứt một người phụ nữ như tôi ở lại ven đường sao?”
Lồng ngực Bạch Khuynh đau thắt lại.
“Triệu Đằng năm phút nữa là tới.”
Mặc Kiêu lạnh nhạt nói.
Trái tim Bạch Khuynh nhói buốt, sắc mặt tái nhợt.
Cô cắn chặt môi rồi bước xuống xe.
“Năm phút nữa Triệu Đằng sẽ đến, em ngoan ngoãn đứng đây đợi.”
Mặc Kiêu dặn dò.
Bạch Khuynh cúi gằm mặt không nói một lời.
Đến nước này rồi, cô thực sự chẳng còn gì để nói nữa.
Dù cho hắn không có lấy nửa phần tình cảm với cô.
Nhưng xét về mặt an toàn, hắn cũng nên hiểu rõ việc vứt bỏ một người con gái trên đường lớn nguy hiểm đến mức nào.
Thế nhưng hắn lại thật sự cứ thế bỏ mặc cô lại.
Mặc Kiêu nhìn cô một cái, chẳng hiểu vì sao dáng vẻ cô cúi đầu lại khiến lòng hắn có chút khó chịu dằn vặt.
Nhưng chuông điện thoại lại reo lên lần nữa.
Vân Thất Thất đang cần hắn.
Hắn không thèm nghĩ ngợi thêm mà lập tức đạp ga phóng xe đi.
Từng giọt nước mắt của Bạch Khuynh lộp độp rơi xuống.
Nhỏ tí tách trên nền đất.
Năm phút sau.
Triệu Đằng tới đón người.
Thế nhưng trên đường lớn lại chẳng có lấy một bóng người.
Thiếu phu nhân đâu rồi?!
Triệu Đằng có số điện thoại của Bạch Khuynh, gã liền gọi cho cô.
Tuy nhiên điện thoại của Bạch Khuynh lại không thể kết nối.
Triệu Đằng lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành, vội vàng gọi điện cho Mặc Kiêu.
“Đón được người chưa?”
Giọng Mặc Kiêu trầm thấp: “Đưa cô ấy về nhà an toàn, nếu cô ấy đói thì bảo...”
“Tổng tài, Thiếu phu nhân không thấy đâu nữa rồi.”
Giọng Triệu Đằng run rẩy.
“Không thấy đâu?”
Mặc Kiêu nhíu chặt mày.
“Vâng ạ.”
Triệu Đằng có chút hoảng loạn: “Trên đường lớn không có ai cả, tôi gọi điện cho cô ấy nhưng không liên lạc được.”
“Phái thêm người đi tìm.”
Mặc Kiêu trầm giọng: “Bằng mọi giá phải tìm được!”
Nếu Bạch Khuynh xảy ra chuyện gì, hắn biết phải làm sao đây?!
“Vâng ạ.”
Triệu Đằng cúp máy, lập tức gọi thêm mấy người nữa cùng hỗ trợ tìm kiếm.
Thế nhưng trong phạm vi mười cây số, bọn họ đã lục tung lên tìm kiếm mà vẫn không thấy người.
Triệu Đằng cho kiểm tra camera giám sát.
Không kiểm tra thì không biết, vừa kiểm tra đã giật nảy mình hoảng hốt.
Bạch Khuynh quả thực đã gặp phải kẻ xấu.
Có một gã đàn ông say khướt đã kéo cô vào một con ngõ nhỏ.
Mặt Triệu Đằng tái mét gọi điện thoại cho Mặc Kiêu.
Mặc Kiêu chấn động: “Tôi qua đó ngay!”
Dứt lời, hắn đứng phắt dậy định rời đi.
Vân Thất Thất nắm lấy vạt áo hắn: “Mặc Kiêu, có chuyện gì vậy?”
“Bạch Khuynh gặp chuyện rồi.”
Mặc Kiêu trầm giọng.
“Gặp chuyện sao?”
Vân Thất Thất mím môi: “Liệu có phải vì cô ấy không muốn ly hôn nên mới cố ý bày trò ra không anh?”
“Không thể nào.”
Mặc Kiêu cực kỳ chắc chắn.
Bạch Khuynh rất đơn thuần, cô không nghĩ ra được loại thủ đoạn này.
“Vậy được rồi, anh đi sớm về sớm nhé, em đợi anh.”
Vân Thất Thất nhỏ nhẹ nói.
Mặc Kiêu gật đầu một cái rồi xoay người sải bước ra ngoài.
Vân Thất Thất cắn môi, Bạch Khuynh, thủ đoạn của cô đúng là không ít đâu nhỉ!
Nhưng vô ích thôi.
Mặc Kiêu là của cô ta.
Mặc Kiêu chạy đến hiện trường nơi Bạch Khuynh gặp nạn.
Triệu Đằng đưa cho hắn một chiếc điện thoại: “Tổng tài, là của Thiếu phu nhân, bên trên có vết máu.”
Toàn thân Mặc Kiêu lạnh buốt: “Tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
“Vâng!”
Triệu Đằng gật đầu, sau đó lập tức chỉ huy những người khác tìm kiếm kỹ càng lại một lượt.
Mặc Kiêu siết chặt chiếc điện thoại của Bạch Khuynh, các đốt ngón tay trắng bệch, cô tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì đấy.
—— “Trời đất ơi!”
Uất Kỳ mở cửa, nhìn thấy Uất Quân đang bế một người phụ nữ toàn thân đầy máu thì giật nảy mình.
“Đừng nói nhảm nữa, tránh ra!”
Uất Quân trầm giọng.
Uất Kỳ vội tránh đường.
Uất Quân bế Bạch Khuynh đặt cô nằm lên ghế sofa.
Uất Kỳ bước tới: “Đây là... Bạch Khuynh?!”
“Ừ.”
Uất Quân nhìn cô: “Lấy cái khăn mặt lại đây.”
“Được!”
Uất Kỳ chạy vào nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn ướt đưa cho Uất Quân: “Anh, chuyện này là sao thế?”
“Anh đến tìm em, nửa đường nhìn thấy cô ấy bị một tên sâu rượu bắt nạt nên đã cứu lại, cứu xong mới nhận ra là Bạch Khuynh.”
Uất Quân lau mặt cho Bạch Khuynh.
“Vết máu này?”
Uất Kỳ nhíu mày.
“Là của tên ma men kia, cô ấy không bị thương.”
Uất Quân trầm giọng.
Uất Kỳ khoanh tay trước ngực: “Anh, chẳng phải anh nên đưa cô ấy vào bệnh viện sao?”
“Trước khi hôn mê, cô ấy đã cầu xin anh đừng đưa cô ấy đến bệnh viện.”
Uất Quân đáp.
“Tại sao chứ?”
Uất Kỳ không hiểu.
“Làm sao anh biết được?”
Uất Quân cạn lời: “Anh giao người cho em đấy, anh đi trước đây.”
“Anh, anh đi đâu đấy, cả người đầy máu thế này người ta nhìn thấy lại chẳng báo cảnh sát à?”
Uất Kỳ lo lắng nói.
“Anh chính là cảnh sát thì báo cảnh sát cái gì?”
Uất Quân lạnh nhạt: “Anh đến đồn cảnh sát tra cứu một chút, gọi điện cho người nhà Bạch Khuynh.”
Ánh mắt Uất Kỳ tối sầm lại: “Cô ấy còn người nhà sao? Cô ấy cũng giống chúng ta, đều đã mất cả cha lẫn mẹ rồi.”
Uất Quân trầm ngâm: “Thế thì cũng phải tra thử xem.”
Bởi vì lúc nãy khi Bạch Khuynh hôn mê, cô cứ liên tục gọi “A Kiêu”.
Người tên A Kiêu này chắc hẳn là “người thân” của cô, hoặc có lẽ là bạn trai.
Cũng đúng thôi, bao nhiêu năm không gặp, cô có bạn trai cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng gã lại cảm thấy có chút buồn bã chua xót.
Uất Quân rời đi.
Lúc gã đi có dặn: “Nếu Bạch Khuynh tỉnh lại, em hỏi xem gia đình cô ấy còn ai nữa không, sau đó gọi điện bảo người nhà đến đón, nếu cô ấy không chịu nói thì cũng đừng ép buộc.”
Uất Kỳ nhìn gương mặt Bạch Khuynh, khẽ thở dài một tiếng.
Cô cầm khăn lau mặt cho Bạch Khuynh, không ngờ Bạch Khuynh lại mở mắt ra.
“Cậu tỉnh rồi à?!”
Uất Kỳ vui mừng.
Bạch Khuynh ngẩn người một lát, cô ngơ ngác nhìn gương mặt Uất Kỳ: “Tiểu Kỳ?”
“A, vẫn còn nhớ tôi cơ đấy à?”
Uất Kỳ trêu chọc: “Cứ tưởng sau khi cậu được Mặc gia nhận nuôi thì đã không thèm quen biết đứa thường dân như tôi nữa rồi chứ.”
Bạch Khuynh khựng lại: “Tôi không được Mặc gia nhận nuôi.”
“Sao cũng được, cậu tỉnh lại rồi, có thấy chỗ nào khó chịu không?”
Uất Kỳ quan sát cô.
Mấy năm không gặp, Bạch Khuynh vẫn xinh đẹp đến thế.
“Tôi không sao.”
Bạch Khuynh mím môi: “Đây là đâu vậy?”
“Nhà tôi.”
Uất Kỳ giải thích: “Cậu được anh trai tôi cứu đấy. Đúng rồi, anh ấy bảo cậu tỉnh lại thì gọi điện cho người nhà đi, kẻo người nhà lại lo lắng.”
Nét mặt Bạch Khuynh ngơ ngẩn thẫn thờ: “Tôi không còn người nhà nữa rồi.”
Đợi sau khi ly hôn với Mặc Kiêu, cô sẽ chẳng còn lại bất cứ thứ gì nữa.
Uất Kỳ sững lại, vẻ mặt ủ rũ: “Ừ đúng thế, chúng ta đều không còn người nhà nữa rồi.”
“Cậu vẫn còn có Uất Quân mà.”
Bạch Khuynh nói.
Uất Kỳ thở dài: “Nói thật nhé, cậu có muốn gọi điện cho Mặc gia không?”
Gọi điện cho Mặc gia sao?
Thế thì Mặc Kiêu có tha cho cô không?
Bị Mặc lão phu nhân và Thẩm Vãn biết chuyện đêm hôm khuya khoắt hắn vứt bỏ cô ngoài đường lớn, rồi suýt chút nữa bị tên say rượu làm nhục.
Như vậy thì Mặc lão phu nhân sẽ biết Mặc Kiêu đi ở bên chăm sóc Vân Thất Thất.
Mặc Kiêu sợ rằng lại càng thêm bất mãn với cô.