Chương 1
“Dm, sao chúng mày ngu thế?”
“Đ*o biết check ‘hàng’ trước khi dẫn về đây à?”
“Nó bị câm như thế này, đi khach’ không ren được, rồi mấy lão đó lại đè cái đầu tao ra mà chửi!”
“Chưa kể, cái gã họ Thiệu kia đánh cho tao với mày què chân đấy!”
Tuyết Sơ Nhi nhìn hai gã đàn ông xăm trổ bặm trợn trước mặt mình, nước mắt cứ thế ứa ra.
Bị câm sao? Chúng đang nói ai thế?
Tuyết Sơ Nhi bị trói chặt chân tay, định mở miệng kêu cứu, nhưng cổ họng không tài nào phát ra tiếng được.
Dù có cố gắng đến cách mấy, cô cũng không thốt ra nổi một từ.
Có lẽ, vì chứng kiến cảnh Sở Kiều Khanh bị bắn chết ngay trước mắt mình, Tuyết Sơ Nhi đã bị sốc tới mức mất khả năng nói chuyện
rồi.
Gã đàn ông thấy cô đã tỉnh, liền thích thú mà tiến tới, bóp chặt lấy cằm cô
“Dậy rồi à?”
“Chào mừng cô em đến với khu tự trị N€pal"
“Xem ra thằng Lý Đại Tráng nói rất đúng, ng0n, trẻ, khỏe, rất thích hợp cho mấy lão khách vip nghiện cờ bạc giải đen”
Tuyết Sơ Nhi tròn mắt, dường như cảm nhận được tương lai tăm tối hiện rõ mồn một trong tâm trí.
N€pal…đúng là địa điểm mà Sở Kiều Khanh muốn dẫn cô tới.
Nhưng…khu tự trị…
Vậy là…cô đã thực sự bị cha dượng bán cho bọn buon nguoi rồi sao?
Tuyết Sơ Nhi vùng vẫy muốn chạy trốn, liền cắn mạnh một nhát vào tay của gã xăm trổ, mạnh đến mức tia mau' phun ra.
“Á…con đàn bà chết tiệt này!” “Mày là điem' hay là chó thế hả?”
Hắn đau đớn gầm lên, nổi cơn điên, liền xe toac chiếc quan mà cô đang mặc trên người, muốn lao đến c.hip cô.
“Này này…mày làm cái trò gì thế?”
“Chưa đến tay các khách vip, sao mày dám chơi?”
Tuyết Sơ Nhi hoảng sợ, nước mắt trào ra thành từng đợt, tiếng kêu cứu bị kẹt lại trong cổ họng, không sao phát ra được.
Ngay lúc này, cô chỉ muốn chet đi ngay lập tức, chet đi để không phải chịu nỗi tủi nhục này.
[Mười tiếng trước]
“Bọn chủ nợ của thằng bố mày tìm đến đây rồi…”
“Bây giờ mà không chạy, chúng giet cả tao với mày đấy…”
Tuyết Sơ Nhi trơ mắt nhìn mẹ mình, vậy còn tương lai của cô thì sao?
Vất vả lắm cô mới có thể học đến lớp 12,
ước mơ trở thành bác sĩ, gieo thêm hy vọng sự sống cho mọi người vẫn còn đang dang dở kia mà?
Trong một lần đi tham quan trường Đại học, Tuyết Sơ Nhi đã được nghe qua về chương trình tuyển sinh của Đại học Y.
Chỉ cần cô chăm chỉ, học thật giỏi, mức học bổng vô cùng lớn, hơn nữa Nhà nước cũng sẽ đài thọ thêm chi phí ăn ở đi lại cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Tương lai của cô có thể rộng mở như vậy, cô không đành lòng bị ai cướp mất.
Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và gỗ mục, xộc lên nồng nặc.
Tuyết Sơ Nhi cắn chặt môi, dù mẹ có giục đến khản cả cổ, cô vẫn không chịu nhúc nhích
“Mẹ…con muốn ở lại…”
“Con còn phải thi Đại học…con phải trở thành bác sĩ…”
Sở Kiều Khanh tức đến run cả người, ném phắt túi quần áo trên tay vào người cô “Sao mày ngu thế hả con?”
“Bây giờ không trốn, chúng nó tìm được mày, thì cái mạng của mày cũng chẳng giữ nổi đâu”
“Lúc nào rồi còn ước với chả mơ, có mài ra ăn được không, có trả nợ được cho tao
không?”
Ngày trước, bố cô vì ham mê cờ bạc, giấu
gia đình vay nặng lãi, không trả được nên bị chủ nợ truy sat'.
Vì chúng đuổi quá rát, chiếc xe ô tô mất phanh, lao thẳng xuống vực.
Thế nhưng, dù bố cô qua đời, nhưng món nợ khổng lồ không theo đó mà mất đi, chuyển sang đầu hai mẹ con họ.
Không còn cách nào, Sở Kiều Khanh chỉ đành kéo Tuyết Sơ Nhi đi chạy trốn hết lần này đến lần khác.
Mỗi lần chạy trốn, khoảng cách đến trường học cũng vì thế mà ngày một tăng lên.
Thế nhưng, Tuyết Sơ Nhi không nản lòng. Chỉ cần cô còn được đi học, có xa đến mấy cô cũng cố được.
“Đi…đi đâu vậy ạ?” “Sang N€p@l” “N…N€p@l?"
Sở Kiều Khanh nắm chặt lấy tay cô, run rẩy nói, ánh mắt loé lên một tia hy vọng mong manh.
“Dượng mày đã chờ sẵn ở bien giới rồi…” “Chúng ta chỉ cần chạy được đến đó…dượng mày sẽ giúp chúng ta vuot biên”
“An ninh ở đó hiện giờ đang rất lỏng lẻo, vì Quân đội đang bận áp chế những cuộc bao. loan. do công dân trẻ gây ra”
Dù Sở Kiều Khanh không hay nói lời ngon ý ngọt, nhưng sâu trong thâm tâm, bà vẫn luôn yêu thương đứa con gái này nhất.
Chỉ là, hoàn cảnh cơ cực đã mài giũa bà từ một người phụ nữ dịu dàng trở nên gai góc, cay độc hơn.
“Vuot biên…?”
“Mẹ, như vậy là phạm pháp…cảnh sát sẽ bắt chúng ta đó!?”
“Hơn thế nữa…bên đó nhiều khung bo như vậy…chắc gì mẹ con chúng ta sẽ sống yên được?”
“Mẹ…để con đi làm…con sẽ đi làm kiếm tiền trả nợ”
Sở Kiều Khanh bật cười, nụ cười méo xệch trên khuôn mặt đã chằng chịt những nếp nhăn
Bà túm lấy vai con gái, móng tay lẫn bùn đất bám chặt vào da thịt, như muốn cho Tuyết
Sơ Nhi tỉnh ngộ
“Trả nợ? Mày định trả bằng cách nào?”
"Một trăm triệu tệ! Là một trăm triệu đấy con ơi! Mày có bán cả xương lẫn mau', có bán cái màng trink của mày đi thì cũng không trả nổi đâu”
“Mẹ!!!?”
Sở Kiều Khanh ngồi thụp xuống nền đất ẩm mốc, ánh mắt đờ đẫn nhìn quanh bốn bức tường đã nứt toác.
Mà không, đây đâu thể gọi là nhà, gọi là một cái chuồng lợn thì vẫn còn sang quá.
Những mảng vôi vữa trên tường đã bong tróc gần hết, loang lổ những vết ố đen sì
Ánh sáng lọt qua kẽ hở trên mái ngói vỡ, rọi xuống sàn nhà những vệt sáng nhờ nhợ, làm nổi bật lên lớp bụi dày đã phủ kín
Tia nắng duy nhất cũng chẳng thể chiếu đến mẹ con họ.
Sở Kiều Khanh biết mình đã lỡ lời, dùng bàn tay chai sạn nắm chặt lấy tay con gái. “Sơ Nhi…coi như mẹ xin con…”
“Chúng ta chỉ cần qua được Nep@l…dượng con hứa sẽ cho con ăn học đầy đủ…” “Không phải con rất giỏi tiếng Anh sao?
Đúng rồi, sang bên đó con sẽ có cơ
hội…thậm chí còn hơn ở Trung Quốc nữa…”
“Dượng con tốt lắm…ông ấy biết mẹ có một đời chồng, có một đứa con, vẫn sẵn lòng che chở cho mẹ…”
“Sơ Nhi…con vì mẹ…à không…vì chính tương lai của con…con hãy đi cùng mẹ” “Nếu ở lại, chúng ta sẽ chỉ có đường chet
thôi con…”
“Qua bên đó, cuộc sống của mẹ con mình sẽ khấm khá hơn, ít nhất sẽ không bị đuổi cùng giết tận như thế này nữa…”
Tuyết Sơ Nhi nhìn được nỗi tuyệt vọng trong đôi đồng tử kia, trái tim giống như vỡ ra hàng trăm mảnh.
Người mà cô phải gọi là cha dượng kia, cô mới chỉ được gặp duy nhất một lần.
Những điều mà Sở Kiều Khanh nói, cô đều hiểu hết.
Chỉ là, việc chạy trốn sang một đất nước hoàn toàn xa lạ, cách biệt văn hóa, phong
tục, Tuyết Sơ Nhi nhất thời chưa thể chấp nhận nổi.
Cô sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc, dù ký ức tuổi thơ không mấy vui vẻ.
Những bữa ăn rau cháo cho qua ngày.
Những mảnh quần áo rách thành mảng lớn, vá chằng vá đụp.
Mẹ con cô được người dân trên bản này cưu mang, mới có chốn dung thân suốt mười
năm qua.
Tuyết Sơ Nhi từ một đứa trẻ được bảo bọc, lại trở nên đáng thương lúc nào không hay. Bây giờ, nơi ẩn náu cuối cùng cũng bị bọn
chúng phát hiện.
Đại hoạ không phải do mẹ con cô gây ra, nhưng nghiệp quả lại do mẹ con cô gánh lấy.
Sở Kiều Khanh nắm lấy bàn tay gầy gò trắng bệch của Tuyết Sơ Nhi, nước mắt lăn dài trên gương mặt đã chi chít nếp nhăn.
“Nhi Nhi, mẹ con mình đi thôi…” “Chúng ta ra chào tạm biệt Trưởng bản
trước…cảm ơn ông ấy…mười năm dài đằng
đẵng đã cưu mang hai mẹ con mình…” Đến giờ phút này, Tuyết Sơ Nhi cũng phải ngậm ngùi chấp nhận.
Cô biết, nếu không chạy trốn, cả bản làng này cũng có thể bị liên luỵ.
“Vâng…con hiểu rồi”
Sở Kiều Khanh và Tuyết Sơ Nhi nhanh chóng xuống núi. Dưới chân núi đã có một chiếc xe bán tải do Lý Đại Tráng chuẩn bị sẵn.
Sở Kiều Khanh nhanh nhanh chóng chóng đặt hành lí vào phía sau xe, cùng con gái chui tọt vào bên trong.
Bà không thấy Lý Đại Tráng trên xe, bèn hỏi tài xế “Này chú ơi…Đại Tráng đâu? Anh ấy không đi cùng mẹ con tôi sao?”
“Lão Lý đã chờ sẵn ở biên gioi rồi, mẹ con chị cứ yên tâm”
“Ngồi chắc vào nhé, tôi lái đây”
Chiếc xe bán tải băng băng lao qua từng khúc cua ngặt nghèo, mang theo hi vọng của hai mẹ con họ về một tương lai tươi sáng hơn.
Sở Kiều Khanh ôm lấy Tuyết Sơ Nhi, khẽ xoa đầu cô “Nhi Nhi, mẹ xin lỗi con…cũng tại mẹ…”
Tuyết Sơ Nhi lắc đầu. Từ trước đến nay, cô chưa từng đổ lỗi hay trách móc bà một câu nào.
Bởi cô biết, lâm vào hoàn cảnh này cũng là do người cha ham mê cờ bạc, rượu chè be bét mà thôi.
Sau khoảng hai tiếng, chiếc xe bán tải cuối cùng cũng dừng lại, đỗ cách vị trí biên giới không xa.
Lý Đại Tráng đã chờ hai mẹ con họ rất lâu đến sốt ruột, vứt điếu thuốc đang cầm trên tay xuống đất.
“Làm cái gì mà lề mà lề mề thế?” “Mau lên, sắp đến giờ rồi”