Chương 10:
“Nghe cái lz!” “Biến!”
“Một cái lỗ mà thằng nào cũng đút vào được thì mày nghĩ thử xem có bao nhiêu thứ
bệnh?”
Thiệu Yến Đình lớn tiếng, chợt nhận ra
Tuyết Sơ Nhi vẫn còn đang ngồi bên cạnh. Cô bị câm chứ không có bị điếc, thế nên tất nhiên vẫn nghe rõ mồn một những lời anh
nói.
Nhưng cũng chỉ biết cúi đầu, ăn nốt suất cơm mà anh mua cho, vờ như không quan tâm đến cuộc nói chuyện giữa hai anh em họ.
“Đại Ca, dạo này Tứ Thiếu cứ vùi đầu trong cái sòng casino đó suốt”
“Em thấy lạ lắm, trước giờ hắn đâu phải người nghiện cờ bạc”
“Vả lại, em còn thấy hắn ngày nào cũng dẫn mấy cô em xinh tươi bốc lửa vào đó, trở ra
lại chẳng thấy người nào”
Thiệu Yến Đình tỏ vẻ không quan tâm Còn Lục Tranh thì tiếp tục uống một ngụm rượu.
Đến khi thằng nhóc đã ngà ngà say, mới chịu đứng dậy.
Chân nọ đá chân kia, rời khỏi phòng của anh.
“Tạm biệt Đại Ca, em đi trước đây”
“Trả lại không gian riêng tư cho hai người”
Thiệu Yến Đình rít nhẹ một tiếng “Thằng ranh con này…”
Cửa phòng đóng sầm, bên trong chỉ còn lại anh và Tuyết Sơ Nhi.
“Em có muốn tắm rửa chút không?”
Thiệu Yến Đình hỏi cô, cũng bởi anh nghĩ con gái luôn muốn giữ thân thể của mình cho sạch sẽ.
Tuyết Sơ Nhi e ngại nhìn anh, rồi khẽ gật đầu.
Hôm qua mặc dù đã thay quần áo, nhưng trên người cô vẫn còn dính đầy bùn đất đã khô.
Nếu không tắm rửa, để lâu sẽ bị viêm da đến ngứa ngáy.
Nhưng mà, nếu để cô tắm ở nhà vệ sinh chung ngoài kia cũng không ổn.
Lũ đực rựa của khu tự trị lượn như cá cảnh, bên trong lại chẳng có vách ngăn hay cửa nẻo.
Nhỡ cô đang tắm mà có người bước vào, khéo chúng lại đè cô ra mà cưỡng hiếp mất.
Nghĩ đến đây, anh liền đứng dậy, bê từ bên ngoài một chiếc thùng gỗ.
Chiếc thùng hình tròn, khá rộng đối với Tuyết Sơ Nhi, cô có thể dễ dàng chui lọt.
Tuyết Sơ Nhi chưa hiểu ý đồ của anh, thì đã thấy Thiệu Yến Đình xách một ấm nước nóng đi tới, xả hết vào chiếc thùng gỗ.
Sau đó, anh đi múc nước giếng, đổ thêm để pha nước ấm, chạm khẽ ngón tay, cảm nhận
được nhiệt độ vừa phải, mới ngoắc ngón trỏ gọi cô lại.
“Đến đây”
Tuyết Sơ Nhi cũng ngoan ngoãn nghe theo, chân trần bước đi trên nền đất.
“Em tắm ở trong này” “...”
Cô chớp chớp mắt, nhìn thẳng vào anh như
muốn hỏi lại lần nữa.
“Em tắm ở trong này”
Dứt lời, Thiệu Yến Đình còn chạy ra vườn, ngắt một bông hoa hồng, rải cánh hoa vào trong thùng nước cho thơm.
Anh đưa cho cô một dây sữa tắm, khi nãy anh mới chạy đi mua, vì thường thường, Thiệu Yến Đình chỉ tắm bằng xà phòng bánh.
Sợ cô không thích, nên mới cất công đem thứ này về.
Tiếp theo đó, anh còn dựng thêm một hai
tấm bình phong, thực chất là từ ván cửa gỗ cũ kĩ.
Cốt là để cô không cảm thấy ngại ngùng, mà vẫn có thể ở bên cạnh cô 24/24.
“Em tắm đi”
“Yên tâm, tôi là nam nhân đàng hoàng, sẽ không nhìn trộm”
Khi Thiệu Yến Đình nói ra lời này, anh cảm thấy mũi mình giống như pinocchio, dài ra
thêm một chút sau mỗi lần nói xạo.
Không nhìn trộm cô tắm, những cũng nhìn trộm cô thay quần áo rồi, khác gì nhau đâu! Thế mà, Tuyết Sơ Nhi vẫn cứ ngây thơ tin
rằng, anh là chính nhân quân tử.
Thế nên cũng chẳng mảy may nghi ngờ gì, ôm quần áo, chui tọt vào trong thau gỗ.
Thính lực của Thiệu Yến Đình vô cùng tốt, cộng thêm không khí trong phòng yên lặng đến đáng sợ.
Vì vậy, tiếng sột soạt lúc cô cởi quần áo, cũng lọt thẳng vào tai anh.
Đến cả tiếng cởi khuy áo ngực ‘pạch’ một cái, anh cũng nhận biết được.
Thiệu Yến Đình khẽ nuốt nước bọt, cảm nhận hạ thân mình ngứa ngáy không thôi. Anh nhìn xuống, thì đã thấy ‘thằng em’
ngóc đầu dậy từ lúc nào.
Đũng quần căng phồng một mảng lớn, dựng lên thành túp lều hình tam giác.
Anh vội vã lấy tay che lại, cảm thấy xấu hổ, vì chỉ nghe tiếng cô cởi quần áo thôi mà cũng ‘cửng’ cho được.
“Chết tiệt…”
Trong đầu Thiệu Yến Đình bỗng nảy ra một suy nghĩ hết sức đê tiện.
Nếu anh ‘tự xử’ ở đây, liệu cô có thấy không?
Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu, ngay lập tức đã bị bác bỏ.
“Thiệu Yến Đình ơi là Thiệu Yến Đình, mày bị điên rồi à?”
“Con nhóc đó mới mười bảy, mười bảy đấy!”
“Còn thiếu hẳn tám tháng, mày muốn chỉ vì thế mà mày ngồi tù chục năm hả?”
“Đường đường là Đặc vụ ưu tú, mà dám có suy nghĩ đen tối đó với người dân sao?” Thiệu Yến Đình khổ sở nhìn con koo đang
dựng đứng mà chỉ muốn cắt phăng mẹ đi.
Thế là, anh quyết định lẩm nhẩm lời thề danh dự và mười điều kỉ luật để tắt cơn n*ng.
“Một…tuyệt đối trung thành…với Tổ quốc” “Hai…”
“Ba…”
Thế nhưng, đọc đến cả chục lần, cô vẫn
chưa tắm xong, còn cái thứ giữa háng, cứng vẫn hoàn cứng.
Thiệu Yến Đình cười khổ, rốt cuộc là hôm nay anh bị cái gì thế?
‘Tõm’
Cả người Thiệu Yến Đình như có dòng điện chạy xoẹt qua.
Anh nuốt nước bọt, khẽ đưa mắt về hướng nơi mà Tuyết Sơ Nhi đang tắm.
Cô bước vào rồi.
Nước ấm sóng sánh vì cử động của cô mà trào ra ngoài, lan trên nền đất.
Thiệu Yến Đình bắt đầu ngửi thấy mùi hương của sữa tắm chạy dọc vào mũi anh. Thơm thật.
Lỗ tai của Thiệu Yến Đình đỏ bừng. Con me no, phát điên mất thôi!
Quần áo của Tuyết Sơ Nhi vứt dưới nền đất, Thiệu Yến Đình còn thấy, lấp ló trong đó là
chiếc quần lót màu xanh da trời nhạt, cùng chiếc áo ngực màu trắng tinh khôi.
“...”
Yết hầu anh lăn lộn vài vòng.
Đột nhiên nảy lên một suy nghĩ xấu xa. Nhìn một chút…chắc là…không sao đâu nhỉ?
“...”
Cả người Thiệu Yến Đình giống như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường.
Đôi chân vững chãi lập tức đứng bật dậy, chầm chậm tiến về phía Tuyết Sơ Nhi, không gây ra bất kì tiếng động nào.
Vì một phần của cánh cửa dùng làm bình phong là ô xếp, thế nên từ trên cao nhìn xuống, anh dễ dàng trông thấy, Tuyết Sơ Nhi đang nằm gọn trong thau gỗ.
Bàn tay mịn màng khẽ xoa xoa tạo bọt, rồi chà lên bộ ngực lớn căng nảy.
Cả chiếc cổ trắng ngần dính đầy bụi đất, qua một lúc lại trở nên sạch sẽ mịn màng.
Thiệu Yến Đình say mê nhìn lén Tuyết Sơ Nhi qua khe cửa, ‘thằng em’ thì như muốn chọc thủng đũng quần mà xuyên ra tới nơi.
Anh tặc lưỡi một cái, thành tâm sám hối
“Con cầu xin Đức Phật, xin Ngài xá tội cho con lần này”