Chương 14:
“Con me nó…lại cứng rồi!”
Thiệu Yến Đình khẽ liếc xuống, thấy cô gái nhỏ đang vùi đầu vào trong lồng ngực mình. Hơi thở cô đều đặn, giống như mọi chuyện
mà cô vừa trải qua, chỉ nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng đối với anh, lại nặng tựa ngàn cân. Bởi vì…
Tuyết Sơ Nhi trong lúc gác chân lên hông anh.
Đầu gối tròn trịa, mềm mại, trơn láng của cô lại vừa khéo chạm đúng vào nơi nhạy cảm nhất, chèn ép lên "bọc nước mía” của Thiệu Yến Đình.
“...”
Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến toàn thân Thiệu Yến Đình run lên bần bật. Anh muốn đưa tay gỡ chân cô ra, nhưng lại sợ làm cô thức giấc.
Nào ngờ, cô gái nhỏ tựa như cục nam châm dính vào thỏi sắt, anh càng muốn né tránh, cô lại càng bám chặt lấy anh không chịu buông.
Cọ quậy một hồi, đầu gối cô lại càng ép sát hơn.
Từng thớ cơ của Thiệu Yến Đình bị kích thích tới mức căng cứng.
Anh nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc như sa mạc
“...”
“Sơ Nhi, em cho tôi một con đường sống với…”
Tất nhiên cô không thể nghe thấy lời anh nói, nhưng bên tai anh thì tràn ngập tiếng thở đều đều của cô gái nhỏ.
Bàn tay anh khẽ luồn vào mái tóc đen nhánh mềm mại. Tuyết Sơ Nhi giống như cảm nhận được sự yên bình vốn có, lại càng vùi đầu vào lồng ngực anh.
“...”
Hạ thân đã cương cứng tới mức khó chịu, lý trí và dục vọng giằng co quyết liệt. Thiệu Yến Đình dứt khoát nhấc người về phía sau, đặt Tuyết Sơ Nhi nằm sang một bên, rồi bật dậy.
“Chết tiệt thật…”
Anh thở dài một tiếng, rồi sau đó mở cửa lao ra ngoài.
Thiệu Yến Đình vặn vòi nước lạnh, xối thẳng vào mặt.
Anh nhìn bản thân mình trong gương.
Suốt bao nhiêu năm nằm vùng ở đây, bao nhiêu con ₫iếm muốn lên giường với anh dù chỉ một đêm.
Kết cục, đều bị anh dí súng vào đầu đuổi đi không thương tiếc.
Vậy mà, chỉ tiếp xúc gần với Tuyết Sơ Nhi một chút, cả người lại hoàn toàn mất khống chế.
…
Sau khi ‘thằng em’ đã chịu ngóc đầu xuống, anh mới an tâm đi vào phòng.
Để tránh việc đụng chạm thân thể, Thiệu Yến Đình quyết định không nằm cạnh cô nữa.
Anh rải một chiếc chiếu cũ xuống đất, dùng tay phủi cho bớt bụi, kê cao đầu bằng chiếc áo khoác, rồi đặt lưng nằm xuống.
Một lúc sau, khi đã chợp mắt được một lát, Thiệu Yến Đình lại nghe thấy tiếng động.
Tuyết Sơ Nhi vẫn đang trong trạng thái ngủ sâu, nhưng cơ thể của cô, lại bỗng dưng chuyển động, ngồi dậy hệt như đang thức.
Cô không nói gì, chỉ ngồi yên đó khoảng năm phút.
Ngay sau đó, Tuyết Sơ Nhi bắt đầu đứng dậy.
Cô bước từ bước chậm rãi, hai mắt hé mở, cứ thế tiến về phía cánh cửa.
Thiệu Yến Đình cảm nhận được có người lướt qua phía dưới chân mình, phản xạ của
một đặc vụ nằm vùng đã khiến anh bật dậy ngay lập tức.
Anh nghĩ rằng có kẻ đột nhập muốn bắt cô đi, chính vì vậy luôn luôn nâng cao tinh thần cảnh giác.
Tay anh vồ lấy khẩu súng đặt dưới áo khoác, ngón cái gạt phắt chốt an toàn
Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, anh cảm nhận
được một bóng người đang bước chầm chậm về phía cửa ra vào.
Bóng dáng nhỏ nhắn này, sao có thể là lũ đàn ông trong khu tự trị được?
Anh liền khẽ gọi tên cô “Sơ Nhi?” “Sao em không ngủ? Ra đó làm gì?” “Mau quay lại đây”
Không rõ Tuyết Sơ Nhi có nghe thấy hay không, cô vẫn bước từng bước đều đặn.
Loáng một cái, Tuyết Sơ Nhi đã vặn được chốt cửa.
Một làn gió lạnh lẽo ùa vào trong phòng, khiến cho Thiệu Yến Đình như bừng tỉnh. Thiệu Yến Đình thấy lạ, liền ngồi dậy, đi về
phía cô.
“Sơ Nhi, em sao thế?”
“Đứng lại, nhanh lên”
Dù Thiệu Yến Đình có hỏi bao nhiêu lần,
Tuyết Sơ Nhi cũng không có phản ứng gì là đã nghe thấy.
Ánh mắt cô mơ màng, tựa như phủ một màn sương dày đặc, không ai biết được, cô đang nhìn thấy những gì.
Cả người Tuyết Sơ Nhi giống như một chú robot bị người ta điều khiển từ xa.
Cô bước từng bước xuống bậc thềm, chân trần chạm xuống nền bê tông phủ đầy rêu ẩm ướt.
Thiệu Yến Đình vốn đã định dọn dẹp, vì rất nhiều lần anh đã bị trượt chân do quá trơn.
Lạ thay, cô cứ lững thững bước, bước mãi, giống như chẳng thể nào xác định được
điểm đến.
Thiệu Yến Đình sợ cô chạy lung tung sẽ bị đám đàn ông trong khu tự trị bắt được, vội vã đuổi theo, muốn nắm lấy vai cô.
“Sơ Nhi…mau quay lại đây”
Chỉ có một mình Tuyết Sơ Nhi biết.
Trong đầu cô là hình ảnh ngay trước khi bị bán đến Nepal.
Lý Đại Tráng đang lăm le khẩu súng, chuẩn bị bắn vào đầu mẹ cô.
Hình ảnh đó lặp lại khiến tâm can Tuyết Sơ Nhi giống như bị giằng xé, bị băm nhỏ ra thành từng mảnh vụn vỡ, mãi mãi không thể chữa lành.
[Mẹ ơi]
[Mẹ cẩn thận…ông ta…ông ta…]
Tiếng súng lạnh lẽo của Lý Đại Tráng lại một lần nữa vang lên trong tâm trí cô.
Nước mắt Tuyết Sơ Nhi trào ra, chảy giàn dụa.
[Không…]
Trong tâm trí hình thành ý nghĩ mạnh mẽ muốn phản kháng.
Trong ảo giác, cô thấy mình cúi xuống, chộp lấy một khẩu súng ai đó vứt dưới chân. Cô nâng nó lên, chĩa thẳng họng súng đen ngòm về phía gã đàn ông tàn độc kia
[Thằng chó…tao…tao phải giết chết mày…] Bàn tay Tuyết Sơ Nhi run rẩy cầm chặt súng, nhưng không hiểu sao, cô không thể
bắn được.
Con Lý Đại Tráng, hắn ta cười hung dữ, tiến về phía cô
[Mày bắn đi? Tao thách mày đấy?]
Tuyết Sơ Nhi gào thét trong câm lặng, ngón tay cô cố sức siết cò, nhưng cơ thể cô như bị bóng đè, tê liệt hoàn toàn
[Không…ông đừng đến đây…ông cút đi…cút đi]
Thiệu Yến Đình lúc này đang đứng dối diện với Tuyết Sơ Nhi.
Anh thất thần, cả người cứng đờ khi thấy khuôn mặt cô đẫm nước mắt.
“Sơ Nhi…em sao thế?”
Anh khẽ chạm vào bờ vai mảnh khảnh, lay cô nhẹ nhàng.
Thế nhưng, cô khóc rất thảm.
Thiệu Yến Đình nhìn thấy cô như vậy, trái tim anh cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.
Anh biết, cô là đang bị mộng du.
Thế nên, ngoài cách để cô tự giác quay vào trong phòng, anh không được phép đánh
thức cô.
Thình lình, bàn tay mảnh mai của cô vươn tới, bóp chặt lấy hạ bộ anh
Trong đầu của Tuyết Sơ Nhi, chỉ thấy hình ảnh bản thân đang run rẩy cầm súng, chống trả quyết liệt
Còn trên thực tế…
Thiệu Yến Đình đau đớn nhăn mặt, rốt cuộc cô đang nhìn thấy cái gì vậy?
“Á…đau…em…em làm cái trò gì đấy?” “Buông ra…”
“Nát mẹ dai’ tôi bây giờ…”