Trước
Sau

Chương 16:

Một là mày nôn tiền ra, hai là tao sẽ treo cái mạng chó của mày lên, làm thú vui tiêu

khiển”

“Mày chọn đi!”

“Cái gì giải quyết được bằng tiền thì nó còn rẻ chán đấy!”

Lục Tranh sợ hãi, thằng nhóc ở trong này cũng ngót nghét hai năm, cùng khoảng thời gian với Thiệu Yến Đình.

Nhưng mà, nó vốn yếu ớt, nên hết lần này đến lần khác được anh ‘bảo lãnh’, chỉ làm những việc nhẹ nhàng như tuần tra, hoặc giám sát mấy con ₫iếm trong động, ngăn không cho chúng đánh nhau.

Thế nên, lương lậu được trả cũng chẳng đáng là bao.

Lục Tranh đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thiệu Yến Đình.

Mẹ nó, thằng báo con này!

Cũng may, khi ở Đại Lục, hoàn cảnh của Thiệu Yến Đình cũng rất khá giả.

Mà không, phải nói là rất giàu có.

Khi thâm nhập vào đây, lại được Lão Gia tin tưởng, nên cũng tích cóp được không ít tài sản.

Dù đó không phải tiền sạch, nhưng ít ra, sẽ giúp anh khẳng định vị trí, cũng như chi tiêu những thứ cần thiết.

Thiệu Yến Đình tính đi tính lại, hiện tại anh để dành được hơn hai triệu rupee.

Dù sao, cứu mạng thằng nhóc này vẫn quan trọng hơn.

Vì khi thoát khỏi đây, anh cũng chẳng cần dùng đến tiền tệ của Nepal làm gì nữa

“Để đó tao trả!”

Dứt lời, Thiệu Yến Đình xoay người, kéo theo cả Tuyết Sơ Nhi vào trong nhà.

Vài phút sau, anh quay ngược trở lại ra hiên trước, cầm một xấp tiền, ném cho Thẩm Tứ “Không thiếu một xu”

Thẩm Tứ tặc lưỡi, tiền đã về tay, hắn không có lý do gì nán lại đây nữa.

Nhưng khi vừa định xoay người bước đi, hắn nghe thấy câu hỏi của Thiệu Yến Đình “Rốt cuộc, mày mua Sơ Nhi về để làm gì?”

Thẩm Tứ nhếch môi “Đó không phải việc của mày”

“Mày chỉ cần biết, tao sẽ đến bắt con nhóc đó đi bất cứ lúc nào”

“Tốt nhất để Sơ Nhi tránh xa bọn điếm ở đây ra”

“Chúng nó dữ như quỷ cái, đặc tội với chúng nó, chúng nó cào rách mặt ra đấy” “Nhìn con Thanh Đào thì biết, nó không

phải dạng hiền lành gì cho cam đâu”

“Đứa nào vào đây mà chẳng là bị bán, chỉ có nó, tự nguyện chui đầu vào cái rọ này”

“Thế nên, máu liều nhiều hơn máu não, chẳng có gì để mất, đừng có dại”

Dứt lời, Thẩm Tứ xoay người bỏ đi.

Tuyết Sơ Nhi ngồi thẫn thờ trên giường,

được một lúc thì thấy Thiệu Yến Đình quay trở lại.

Trời đã tờ mờ sáng, Tuyết Sơ Nhi cũng chẳng thể ngủ lại được nữa.

Đến bây giờ, cô vẫn không biết vì sao, bản thân lại đi lang thang lúc nửa đêm.

Cả biểu hiện của Thiệu Yến Đình khi nãy, cô có cảm giác như, anh đang bài xích mình. Một suy nghĩ tủi thân khẽ len lỏi, khiến

Tuyết Sơ Nhi nức nở khóc lớn.

Nước mắt mặn chát nóng hổi chảy dài trên gương mặt nhỏ nhắn.

Thiệu Yến Đình vừa bước vào đã thấy cô khóc thảm, trong lòng anh cũng cảm thấy bứt rứt.

“Vừa nãy, Thanh Đào doạ em sợ rồi sao?” “Tôi đi cho cô ta một trận, xả giận cho em nhé, chịu không?”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau