Chương 17:
“Vừa nãy, Thanh Đào doạ em sợ rồi sao?” “Tôi đi cho cô ta một trận, xả giận cho em nhé, chịu không?”
Vốn dĩ Tuyết Sơ Nhi không để ý đến Thanh Đào, bởi khi nãy, Thiệu Yến Đình đã che
chở cho cô rất tốt rồi.
Cái cô để ý là phản ứng của anh kìa.
Tuyết Sơ Nhi lắc đầu, đưa tay khẽ gạt nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy tủi thân.
Vì cô không thể nói được, thế nên Thiệu Yến Đình cũng rất bối rối, không biết mình đã làm gì sai.
“Hay là, em giận tôi chuyện gì à?”
“Nếu tôi lỡ làm điều gì không phải với em, tôi xin lỗi. Em đừng khóc nữa, có được
không?”
Thiệu Yến Đình khuỵu một chân xuống trước mặt cô, bàn tay to lớn thô ráp khẽ đặt lên khuôn mặt nhỏ nhắn, vụng về lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.
Tuyết Sơ Nhi cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, cơn tủi thân lại càng dâng lên. Cô nhoài người tới, ôm chầm lấy cổ anh.
Thiệu Yến Đình khựng lại một chút, rồi nhanh chóng vòng tay ôm lấy tấm lưng mỏng manh của cô, khẽ vỗ về an ủi
“Tôi sẽ không để ai đưa em đi hết, cho đến khi chính tay tôi cứu em ra khỏi cái nơi chết tiệt này.”
“Tôi cũng sẽ bảo vệ em bằng mọi giá, đảm bảo không có ai động được vào em dù chỉ là một sợi tóc.”
Tiếng thút thít của Tuyết Sơ Nhi cũng dần dần nhỏ lại, hơi thở của cô dần ổn định trong lồng ngực vững chãi của anh.
Được một lúc, Tuyết Sơ Nhi buông anh ra.
Cô chỉ tay vào hạ bộ của anh, ánh mắt vẫn còn đọng nước nhưng tràn đầy sự lo lắng,
rồi cô nghiêng đầu như muốn hỏi: “Còn đau không?”
Thiệu Yến Đình: “…”
Mặt anh thoáng chốc đỏ bừng lên, ho khan vài tiếng để che giấu sự ngượng ngùng “Khụ… không sao. Đã bảo là tôi khoẻ lắm
mà, em đừng lo.”
Tuyết Sơ Nhi vẫn chưa yên tâm, cô lại nhúng ngón tay vào cốc nước trên bàn, viết lên mặt bàn gỗ
[Thuốc?]
Thiệu Yến Đình dở khóc dở cười. Cô bé này ngây thơ quá mức rồi.
Chẳng lẽ bây giờ lại bảo cô bôi thuốc cho anh vào chỗ đó?
“Không cần thuốc đâu, ngủ một giấc là khỏi.”
“Thực ra, nếu em tình nguyện, tôi cũng không nỡ từ chối”
“...”
“Trời sắp sáng rồi, em ngủ thêm một chút đi. Tôi phải ra ngoài kiểm tra xung quanh xem bọn Thẩm Tứ có để lại tai mắt gì không.”
Tuyết Sơ Nhi ngoan ngoãn gật đầu, leo lên giường nằm.
Nhưng bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy vạt áo anh, không muốn buông.
Thiệu Yến Đình hiểu ý, anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô
“Tôi ngồi đây canh cho em, không đi đâu cả, ngủ đi.”
Được anh trấn an, Tuyết Sơ Nhi mới từ từ nhắm mắt lại. Cơn mộng du và cú sốc vừa rồi khiến cô kiệt sức, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Thiệu Yến Đình nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, nụ cười trên môi tắt dần, thay vào đó là
vẻ trầm tư lo lắng.
Số tiền tiết kiệm để lo liệu cho kế hoạch bỏ trốn đã đưa hết cho Thẩm Tứ để cứu Lục Tranh.
Mặc dù vẫn còn khoảng hơn một triệu rupee, nhưng anh không chắc có đủ để cầm cự hay không
Không có tiền, việc mua chuộc lính canh hay thuê xe để tẩu thoát sẽ khó khăn hơn gấp bội.
Hơn nữa, bọn chúng toàn đòi giá cao ngất ngưởng, không khéo, cộng thêm cả số tiền anh cứu Lục Tranh, cũng chẳng thể nào đủ được.
Nhưng anh không hối hận, mạng người quan trọng hơn tiền bạc.
Thằng nhóc đó đã đi theo anh lâu như vậy, Thiệu Yến Đình không thể trơ mắt nhìn nó bị Thẩm Tứ lấy mạng.
Anh hít sâu một hơi.
Cùng lắm, giúp lão Thẩm thêm mấy chuyến hàng nữa.
…
Sau khi Thẩm Tứ dẫn người rời đi, hắn quay trở về căn biệt thự, dẫn theo Thanh Đào.
Ả ta vui sướng, lần đầu tiên được hắn dẫn về nơi ở riêng, tỏ ra hết sức phấn khởi, ngỡ rằng bản thân đã một bước lên mây.
“Tứ Thiếu, hôm nay anh muốn đổi gió sao?” “Thấy ghét…cứ vậy mà dẫn người ta về, không sợ người làm dị nghị hả?”
“Em xuất thân thấp hèn, lại mang tiếng Thiếu phu nhân từng làm gái, không biết, em có bị khinh thường không nữa”
“Mà cũng chẳng sao, con nào dám láo, em cào rách mặt nó ra”
‘Chát’
Thình lình, Thẩm Tứ vung tay, tát một cú trời giáng vào má Thanh Đào khiến ả ngã dúi dụi xuống sofa
Cô ta sốc không nói nên lời.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng động chân động tay với ả, lúc nào cũng chiều chuộng, cưng nựng.
Huống hồ khi nãy còn vui vẻ, sao đột nhiên lại lên cơn điên rồi?
“Anh làm cái trò gì vậy?”
Á ta khẽ quệt đi vệt máu rỉ ra ở khoé môi, trợn tròn mắt
“Đ*t mẹ, sao anh mạnh tay với em thế?”
“Mặt mũi sưng phù như thế này thì mai tiếp khách cái kiểu gì?”
“Có chuyện gì thì từ từ nói chứ, cần gì động chân động tay?”
‘Chát’
Cú tát thứ hai giáng xuống, mạnh hơn cú trước.
Thẩm Tứ nghiến răng, túm lấy tóc Thanh Đào giật ngược ra sau, ép cô ta phải ngước nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của mình.
Con ả to gan này, hôm nay dám cãi lời hắn? Xem ra dạo gần đây hắn nhân từ quá nên nó quên mất mình là ai rồi.
“Từ nay trở về sau, không được phép lại gần Tuyết Sơ Nhi"
“Nếu tao còn thấy mày xúc phạm con nhóc đó một lần nữa, tao sẽ cắt lưỡi mày ném cho chó ăn”
Nghe đến đây, Thanh Đào sững sờ, cơn đau rát trên má cũng không bằng cơn ghen tuông đang bùng lên trong lòng.
"Tại sao?"
Ả ta gào lên, nước mắt giàn giụa làm nhòe nhoẹt lớp trang điểm dày cộp
"Anh thích nó sao? Anh coi trọng một con câm què quặt hơn em sao? Em hầu hạ anh bao lâu nay, kỹ năng giường chiếu của em ăn đứt nó! Tại sao anh lại bảo vệ nó?"
Thẩm Tứ buông tóc cô ta ra, lấy khăn tay lau tay như vừa chạm vào thứ gì bẩn thỉu.
Hắn ngồi xuống ghế đối diện, bắt chéo chân, nhìn Thanh Đào bằng ánh mắt khinh miệt “Thích à? Cũng một phần…”
"Nhưng có việc khác quan trọng hơn"
“Tao cũng tò mò, nó bị câm như vậy, thì lúc ch*ch sẽ có cảm giác gì?”
“Biết thừa là sẽ không rên được, nhưng tao lại muốn thử”
“Tao thích dáng vẻ sạch sẽ của con nhóc đó, thứ mà lũ điếm chúng mày có trát cả tấn son phấn lên người cũng chẳng thể so bì nổi”
Thẩm Tứ rít một hơi thuốc, nhả khói trắng mờ ảo vào khuôn mặt đang lem nhem nước mắt của Thanh Đào.
Hắn cúi người xuống, dùng điếu thuốc đang cháy dở dí vào ngực cô ta
“Mày lôi cái kĩ năng nằm ngửa cho người khác ch*ch của mày ra khoe à? Nực cười!”
“Mày chỉ là một món đồ chơi mà ai cũng có thể chạm vào, ai cũng có thể dùng tiền để
mua vui, thì lấy đâu ra tư cách để so sánh với một báu vật còn nguyên tem nguyên kiện?”
Thanh Đào lập tức cứng họng.
Quả thật, dù có là ‘điếm hạng sang’, nhưng dạo này, mấy lão khách VIP có vẻ không mặn mà với cô ta nữa.
Thậm chí, hôm qua còn có ông khách người Bồ Đào Nha, chỉ thẳng vào mặt cô ta, nói ‘con hàu’ nhăn lắm rồi, về tân trang lại đi, khiến cô ta xấu hổ muốn chết.
Phải chăng, đây chính là lý do mà Thẩm Tứ mua Tuyết Sơ Nhi về
Còn cả Thiệu Yến Đình, ra sức bảo vệ Tuyết Sơ Nhi như vậy
Muốn để cô ta soán ngôi sao?
Nghĩ đến đây, cơn ghen tức trong lòng ả ta lại càng bùng cháy dữ dội.
“Con mẹ nó”
“Em sẽ xé nát cái háng của nó ra”
"Anh Đình bảo vệ nó thì em không nói, vậy
thì tại sao, tại sao đến anh cũng...?"
Thẩm Tứ rít lên một tiếng "Câm miệng"
"Mày còn lải nhải thêm câu nữa, tao thay vì lấy gan của con nhóc đó bán cho khách VIP, thì tao sẽ lấy cái lá gan của mày đấy!"