Trước
Sau

Chương 18:

“Câm miệng!”

“Mày còn lải nhải thêm câu nữa, tao thay vì lấy gan của con nhóc đó bán cho khách VIP, thì tao sẽ lấy cái lá gan của mày đấy!”

Nét mặt của ả Thanh Đào tái đi trông thấy. Cô ta biết, Thẩm Tứ nổi tiếng độc ác, nhưng không ngờ lại độc ác đến mức này.

“Quy tắc của khu tự trị này từ trước đến giờ, một là kinh doanh sòng bài, hai là dịch vụ… gái điếm như tụi em thôi mà?

“Mày thì biết cái gì?”

Thẩm Tứ cười khẩy, dí mạnh tàn thuốc vào gạt tàn

“Chúng mày nằm ngửa rên la thì được mấy đồng?”

“Mày tưởng mở cái sòng bài là hốt bạc à? Mày nghĩ tiền khách thua đều chảy vào túi nhà họ Thẩm sao?”

“Hàng tháng đều phải cống nạp cho đám tướng lĩnh biên phòng để tụi nó làm ngơ, coi cái khu này như không tồn tại trên bản đồ.”

“Chi phí ‘bôi trơn’ cho hải quan và đường dây đưa đón khách VIP từ Đại Lục sang đây đánh bạc”

“Chưa kể tiền nuôi mấy trăm thằng lính đánh thuê, tiền vũ khí”

“Còn cái loại gái điếm rẻ tiền như tụi mày?”

Hắn nhếch mép, giọng đầy cay nghiệt “Nằm ngửa rên la cả đêm được vài đồng bạc lẻ, rồi lại tốn cơm tốn gạo”

Thẩm Tứ rút từ bên hông ra một khẩu súng, họng súng mân mê trên khuôn mặt trắng sứ của Thanh Đào

“Mày bắt nạt hay gây hấn với đứa nào cũng được, tránh xa con bé đó ra”

“Tao mà biết mày giở trò, đừng trách tao ác”

Sau khi đuổi Thanh Đào về, cảm giác bứt

rứt trong lòng Thẩm Tứ vẫn không thể nguôi ngoai nổi.

Hắn gạt những suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu, rồi ung dung bước về toà nhà chính.

Thẩm Tứ không gõ cửa, mà trực tiếp bước vào thư phòng.

Lão Thẩm đang ngồi trên chiếc ghế bành

bọc da hổ, tay thong thả lau chùi một thanh đoản đao sắc lẹm.

Dù tuổi đã cao, nhưng lưng ông ta vẫn thẳng tắp, ánh mắt như diều hâu, không hề có chút dấu hiệu nào của sự lẩm cẩm.

Thấy con trai tự tiện đi vào, Lão Thẩm không ngẩng đầu lên, chỉ nhàn nhạt hỏi

“Tao dạy mày cái phép tắc tối thiểu là gõ cửa rồi cơ mà?”

Thẩm Tứ không hề sợ sệt, hắn kéo một

chiếc ghế đối diện cha mình, ngồi xuống, gác chân lên một cách ngỗ ngược

“Thời gian gấp rút, hơi đâu mà để ý mấy cái tiểu tiết đó hả ba?”

“Mày…” Lão Thẩm trừng mắt.

Nhưng rồi, ông ta nhớ ra rằng có việc quan trọng hơn

“Con bé kia thế nào?”

“Vẫn đang ở chỗ Thiệu Yến Đình”

Lão ta nhíu mày, buông thanh kiếm trên tay xuống

“Sao còn chưa bắt nó về?”

“Bên phía Vargas vừa gọi cho ta, nói rằng

ông ta sẽ không thể cầm cự thêm nữa đâu”

“Phải ghép gan càng sớm càng tốt, mày biết, nếu Vargas chết, cái khu này cũng sẽ không được yên ổn”

Thẩm Tứ rít một hơi thuốc, nhả khói chậm rãi, ánh mắt hiện lên vẻ toan tính

“Con biết, nhưng thằng Đình đang giữ con bé khư khư như giữ mả tổ. Manh động bây giờ, lỡ nó làm liều, chó cùng rứt giậu bắn chết con bé thì mất cả chì lẫn chài.”

“Hừ!”

Lão Thẩm đã rất sốt ruột, lại còn nghe con trai nói như vậy, lửa giận bốc lên ngùn ngụt “Có mỗi một con đàn bà mà cũng không

cướp về được?”

“Chần chừ thêm phút nào, cơ hội sống của lão Vargas lại ít đi thêm một chút”

“Cha yên tâm, con sẽ sớm bắt con nhóc đó về”

“Nhưng mà trước hết, cha phải cử người lo liệu cho chuyến hàng sắp tới đi đã”

“Đợt trước đã thất bại, cũng may con nhanh trí nhét tiền vào miệng mấy tên hải quan,

đám Cảnh sát quốc tế mới không lần ra được tung tích”

“Nếu lần này lại không thành, con e rằng, mấy tên chó săn sẽ không để yên nữa đâu”

Lão Thẩm gõ ngón tay gầy guộc lên mặt bàn, âm thanh khô khốc vang lên

“Vậy thì giao cho thằng Đình đi” “Nhân tiện, ta muốn kiểm tra một chút”

“Chính vì hành động chần chừ của nó khi ta ra lệnh xử con trinh sát hôm trước”

“Ta e rằng, nó là kẻ phản bội, hoặc, là người của cảnh sát cài cắm vào”

“Theo dõi nó cho sát sao, nếu có gì bất thường, lập tức bắn chết”

Bên này, Thiệu Yến Đình đang ở trong phòng.

Ánh đèn vàng vọt hắt lên những mảng tường bong tróc, nhưng không gian bên trong lại

ấm áp lạ thường.

Thiệu Yến Đình tranh thủ dạy ngôn ngữ kí hiệu cho Tuyết Sơ Nhi, giúp cô thuận tiện hơn trong giao tiếp.

Vốn có trí thông minh trời phú, cùng với tinh thần ham học hỏi, chỉ trong một buổi

sáng, Tuyết Sơ Nhi gần như đã nhớ hết mọi kí hiệu.

Đến Thiệu Yến Đình cũng không ngờ cô có thể học nhanh tới vậy, mỉm cười, xoa đầu cô

“Em giỏi lắm” [Cảm ơn anh]

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau