Trước
Sau

Chương 19:

Chợt, anh nhận ra bản thân ngoài việc biết tên cô ra, cũng chưa từng hỏi hoàn cảnh của cô như thế nào.

“Em có thể nói cho tôi, vì sao em bị bán vào đây được không?”

Khoé mắt Tuyết Sơ Nhi khẽ rưng rưng, từng ngón tay linh hoạt uyển chuyển kèm theo biểu cảm trên gương mặt, khiến Thiệu Yến Đình dù không nghe thấy tiếng, nhưng cũng đủ để anh hình dung nỗi ấm ức trong cô đang cuộn trào.

[Em và mẹ bị cha dượng lừa…vì để trốn chủ nợ của bố em, nên em và mẹ quyết định

nghe lời ông ta, chạy sang Nepal]

[Nhưng không ngờ, ông ta lại bắn chết mẹ em, sau đó đánh ngất em]

[Khi tỉnh lại đã thấy bản thân nằm trong đây rồi…]

[Em còn tưởng, em sẽ cứ như vậy mà chết, hoặc bị đem làm trò tiêu khiển]

[Nhưng không ngờ, anh lại cứu em]

Dù ngôn ngữ ký hiệu không thể diễn đạt chính xác từng câu từng chữ mà Tuyết Sơ Nhi đang nhẩm trong đầu.

Thế nhưng, Thiệu Yến Đình chỉ cần nhìn động tác tay của cô thôi, một cảm giác xót xa đã cuộn trào trong lòng anh.

Anh khẽ xoa xoa an ủi tấm lưng nhỏ bé, vỗ về cô

“Tôi hiểu rồi”

“Nhất định tôi sẽ đưa em ra khỏi đây” “Em đói chưa, tôi đi nấu cơm nhé?”

“Hôm nay là sinh nhật của thằng nhóc Lục Tranh”

“Chắc là nó cũng chẳng nhớ đâu, ở trong này khắc nghiệt như vậy, làm gì mà có thời gian để tâm tới ngày sinh nhật”

[Vậy anh mau gọi Lục Tranh tới đi]

“Không cần, thằng chó con này kiểu gì lát nữa cũng tự mò đến”

Anh bật cười, đặt Tuyết Sơ Nhi ngồi ngay ngắn trên giường, rồi lững thững đi về phía bếp ở góc phòng.

Thiệu Yến Đình xắn tay áo, nhanh chóng sơ chế nguyên liệu, rồi thả nửa con gà vào nồi nước nóng đang sôi sùng sục.

“Sơ Nhi, em giúp tôi cắm cơm nhé”

“Chỉ cần vo gạo, đổ nước, rồi nhấn nút này là xong, biết chưa?”

Tuyết Sơ Nhi gật gật đầu, lon ton chạy lại.

Dù sao, cô cũng vẫn là một đứa trẻ, còn chưa kịp trưởng thành.

Trước giờ, mẹ cô là Sở Kiều Khanh nấu

cơm đều là dùng bếp củi, sơ ý một lát là cả nồi cơm liền bị khê.

Thế nhưng, Tuyết Sơ Nhi vội vội vàng vàng, chân nọ đá chân kia.

Kết cục, cả người cô bổ nhào về phía Thiệu Yến Đình.

Rất may, anh đã nhanh chóng đỡ lấy sau eo cô, xoay người đặt bản thân nằm dưới.

Và rồi

Khuôn mặt trắng trẻo, xinh xắn lập tức phóng to trước mắt anh.

Môi chạm môi.

Bốn mắt nhìn nhau, vô cùng ngượng ngùng. “...”

Hai tay của Thiệu Yến Đình đơ cứng trong chốc lát.

Hôn rồi…

Anh hôn cô rồi…

Đôi môi cô mềm mại, ngọt ngào như kẹo bông, mang theo hơi thở thơm tho phả vào mặt anh.

Hàng mi dài cong vút của cô khẽ run rẩy, quét nhẹ qua gò má anh, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy dễ chịu len lỏi thẳng vào tim.

Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, đánh thức bản năng đàn ông vốn bị kìm nén bấy lâu nay.

Chẳng hiểu vì lý do gì, bàn tay to lớn đang đặt ở eo thon của cô không những không đẩy ra, mà lại vô thức siết chặt hơn.

Hai thân thể áp sát vào nhau, nhịp tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực

Tuyết Sơ Nhi mở to mắt, đồng tử giãn ra vì kinh ngạc

Nụ hôn đầu tiên trong đời cô đến theo cách vô cùng bất ngờ, nhưng lại không hề mang lại cảm giác bài xích hay sợ hãi như cô từng tưởng tượng.

Ngược lại, hơi ấm từ môi anh, mùi hương nam tính pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt lại khiến cô cảm thấy đê mê, lạ lẫm.

Thiệu Yến Đình nhìn vào đôi mắt trong veo đang bối rối của cô, lý trí của anh bắt đầu lung lay dữ dội.

“...”

Cả người anh cứng đờ, lý trí của một đặc vụ nằm vùng gào thét trong đầu anh

“Đẩy cô ấy ra! Mày đang làm cái quái gì thế?”

Nhưng cơ thể anh lại phản bội mệnh lệnh đó.

Hơi thở của cô, thơm tho mùi sữa và mùi nắng, phả nhẹ vào mũi anh

Anh muốn nếm thử vị ngọt này thêm một chút nữa.

Thiệu Yến Đình khẽ hé môi, lưỡi anh vụng về chạm nhẹ vào môi cô thăm dò.

Tuyết Sơ Nhi rùng mình, một tiếng kêu không rõ chữ khẽ vô thức thoát ra từ cổ họng: "Ưm..."

Cảm nhận được sự thay đổi của người đàn ông dưới thân, Tuyết Sơ Nhi hoảng hốt định chống tay ngồi dậy.

Tiếng kêu nhỏ xíu như tiếng mèo con ấy lại trở thành liều thuốc kích thích cực mạnh đối với Thiệu Yến Đình.

Anh không kìm được nữa, đưa tay luồn vào mái tóc dài của cô, ấn nhẹ gáy cô xuống để nụ hôn thêm sâu hơn.

Đôi môi anh mút nhẹ lấy cánh môi dưới mọng nước của cô, day day, mang theo sự

kìm nén, nâng niu pha lẫn chút tham lam của một kẻ khát nước gặp được dòng suối mát.

Đầu óc của Tuyết Sơ Nhi dần dần trở nên trắng xoá.

Bàn tay ở eo cô trượt dọc lên sống lưng, ấn mạnh cô xuống sát vào người mình hơn, xóa bỏ mọi khoảng cách.

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau