Chương 20:
Lồng ngực rắn chắc của anh áp chặt vào bộ ngực mềm mại đang phập phồng của cô, truyền qua lớp áo mỏng manh sức nóng hừng hực.
Anh tách nhẹ hàm răng cô ra, đầu lưỡi ranh mãnh luồn vào, cuốn lấy chiếc lưỡi rụt rè đang trốn chạy của cô, quấn quýt, trêu đùa, ép cô phải hoà nhịp cùng anh.
Nụ hôn trở nên sâu hơn, ướt át hơn, cuồng nhiệt và nóng bỏng như muốn thiêu đốt cả căn phòng ẩm thấp.
Tuyết Sơ Nhi từ trạng thái kinh ngạc chuyển sang mơ màng.
Đôi mắt cô từ từ khép lại, hai tay vốn đang chống trên sàn nhà bỗng trở nên yếu ớt, vô thức bám víu vào bả vai vững chãi của anh như người chết đuối vớ được cọc.
Mãi cho đến khi trong khoang miệng hết sạch không khí, Tuyết Sơ Nhi khẽ đập vào ngực anh.
Nhưng Thiệu Yến Đình nào có chịu buông tha cho cô dễ dàng như vậy.
Anh khẽ hé môi một chút cho cô thở, rồi lại hung hăng gặm cắn.
“...”
‘Cạch’
Cánh cửa gỗ được đẩy ra.
Lục Tranh hớn hở bước vào.
Nhưng nụ cười trên môi cậu ta tắt ngấm ngay lập tức khi nhìn thấy cảnh tượng trước
mắt
"Đại ca! Em ngửi thấy mùi gà luộc... Á đù!" Cả hai giật bắn mình, vội vã tách nhau ra, nhưng Tuyết Sơ Nhi hậu đậu, vừa chống
được một tay lên lại trượt xuống, ngã nhào
vào lòng anh thêm lần nữa
Ngay sau đó, Tuyết Sơ Nhi mặt đỏ bừng như quả cà chua chín, vội vàng lồm cồm bò dậy, chạy biến vào trong góc giường, trùm chăn kín mít không dám ló đầu ra.
Thiệu Yến Đình cũng bật dậy, ho khan sù sụ, cố gắng chỉnh lại quần áo xộc xệch để che giấu cái ‘đùm’ giữa hai chân kia.
Anh quay sang lườm Lục Tranh cháy mặt "Mày vào mà không biết gõ cửa à?"
Lục Tranh đứng chôn chân tại chỗ, miệng há hốc, sau đó cười toe toét đầy gian manh
"Ơ hay, cửa không khoá mà đại ca? Với lại, ai mà biết đại ca đang cưỡng hôn con người ta giữa ban ngày ban mặt?”
“Hay em ra ngoài đợi anh nhé? 15 phút đủ không?”
“Ôi thôi chết, phải 2 tiếng mới đã cái nư” “Thế nhé, em té trước đây”
Thiệu Yến Đình quát, tai vẫn còn đỏ ửng
"Cút vào đây!"
"Đầu óc mày chỉ toàn bã đậu thôi, tao bị ngã! Là ngã! Hiểu chưa?"
"Vâng vâng, ngã, ngã mà môi sưng tều cả lên thế kia."
Lục Tranh lầm bầm, đặt chai rượu lên bàn. "Hôm nay sinh nhật mày, tao nấu bữa cơm, ăn nhanh rồi biến."
Thiệu Yến Đình hất hàm về phía nồi gà đang sôi sùng sục.
Lục Tranh nghe vậy, mắt sáng rực lên, nỗi sợ hãi ban nãy bay biến đâu mất.
"Đại ca nhớ sinh nhật em á? Ôi trời ơi, em xúc động muốn khóc quá!"
Thằng nhóc lao đến ôm chầm lấy Thiệu Yến Đình, nhưng bị anh ghét bỏ đẩy ra.
“Hai mươi mốt tuổi rồi, sửa cái tật mồm mép tép nhảy đi”
Không khí trong phòng trở nên vui vẻ, ấm cúng.
Tuyết Sơ Nhi lúc này mới dám he hé chăn ra nhìn.
Thấy Lục Tranh không trêu chọc mình nữa, cô mới rón rén bước xuống giường, giúp Thiệu Yến Đình dọn bát đũa.
“Đại Ca, em nghe nói, Lão Gia sắp cử anh đi giám sát chuyến hàng”
“Hình như là, chuyến hàng lần này rất quan trọng, giao cho ông trùm buôn vũ khí
Vargas”
Thằng nhóc cắn một miếng thịt gà, xúc thêm mấy thìa cơm, nhồm nhoàm nói
“Em còn nghe được tin, lão Vargas đó ăn chơi sa đoạ, bây giờ tim gan phèo phổi gần như hỏng tới nơi rồi”
“Lão ta đang tìm người phù hợp để ghép tạng đấy”
“Mà nói trắng ra, lão ta nhiều tiền như vậy, lại chẳng có con cái gì. Lão mà chết đi, tài sản lại chạy vào túi của cấp dưới, rồi bị
người ta xâu xé từng đồng một”
“Bảo sao, lão ta không muốn chết là phải, muốn sống để giữ khư khư đống tiền đó bên mình cơ”
Thiệu Yến Đình nhíu mày, thông tin quan trọng như vậy, mà anh lại chưa từng nghe Lão Thẩm đề cập tới, vậy mà tên nhóc Lục Tranh này lại biết.
“Mày nghe ai nói?”
Thằng nhóc hồn nhiên trả lời “Tứ Thiếu đó Đại Ca”
“Em gặp anh ấy trên đường tới đây, nhờ em chuyển lời cho anh”
“À, anh ấy còn nói, xong vụ này anh sẽ
được cất nhắc lên vị trí cao hơn, chuyển về cạnh biệt thự của Lão Gia mà sống, không cần ở trong cái nhà trọ tồi tàn này nữa”
“Đại Ca, Lão Gia đã rộng lượng, tin tưởng anh như vậy, nhất định phải hoàn thành tốt đấy nhé”
“Anh mà lên vị trí cao hơn, sẽ không ai dám bắt nạt em nữa”
Lục Tranh suy nghĩ rất đơn giản, lại hề mảy may nghi ngờ gì.
Trái lại, Thiệu Yến Đình đã nhận ra sự bất thường.
Trong tất cả các chuyến hàng lần trước, dù có thu về lợi nhuận khủng cỡ nào, Lão Thẩm chưa từng đề cập tới chuyện ‘thăng chức’
Căn bản, ở trong khu tự trị, làm gì có cái gọi là ‘thăng chức’
Thằng nào nhiều tiền hơn thì thằng đó đứng đầu, ít tiền hơn thì chịu cảnh làm chân sai vặt.
Dù Thiệu Yến Đình được Lão Thẩm tin tưởng, nhưng miếng mồi béo bở này, chẳng lẽ lại để anh ‘đớp’ dễ vậy sao?
Thiệu Yến Đình ngừng đũa, ánh mắt trở nên thâm trầm khó đoán.
Anh gắp một miếng thịt gà nạc nhất bỏ vào bát của Tuyết Sơ Nhi, rồi mới quay sang nhìn Lục Tranh, giọng điệu như đang nói chuyện phiếm nhưng thực chất là đang thăm dò
“Tứ Thiếu nói với mày như thế thật à? Hắn còn nói gì nữa không?”
Lục Tranh ngây thơ gật đầu lia lịa
“Thật mà đại ca. Anh ấy bảo chuyến này đi đường rừng, nguy hiểm lắm, nhưng chỉ cần giao hàng tận tay người của Vargas là coi như xong việc lớn. Lão Gia đang muốn mở
rộng địa bàn, cần người tin cẩn như anh nắm giữ quyền lực.”
Thiệu Yến Đình cười nhạt, nhấp một ngụm rượu cay xè.
Lão Thẩm là con cáo già, cả đời đa nghi như Tào Tháo.
Đến con trai ruột là Thẩm Tứ mà lão còn đề phòng, huống hồ là một kẻ "người dưng
nước lã" như anh.
Hai năm nay, anh lập biết bao nhiêu công trạng, lão cũng chỉ thưởng tiền, chưa bao giờ đề cập đến việc chia sẻ quyền lực.
Tại sao Thẩm Tứ lại "vô tình" tiết lộ cho
một thằng nhóc không có số má gì như Lục Tranh biết?
Rõ ràng là hắn muốn mượn miệng Lục Tranh để bắn tiếng cho anh.
Là để dụ anh vào tròng, khiến anh mờ mắt vì lợi ích mà nhận nhiệm vụ sao?
Đúng lúc đó, Tuyết Sơ Nhi bỗng nhiên buông bát xuống, cô đưa tay ra hiệu
[Em thấy hơi lo]
Thiệu Yến Đình nhìn cô: “Sao thế?”
[Em cứ cảm thấy...ánh mắt của hắn ta nhìn em rất đáng sợ]
Thiệu Yến Đình không nói gì, chỉ đứng phắt dậy, nhanh chóng dọn dẹp toàn bộ đồ ăn trên bàn.
“Đại ca?”
Lục Tranh giật mình, miếng thịt gà rơi khỏi miệng.
“Lục Tranh, mày ăn xong rồi thì về đi, tao có việc cần bàn với Sơ Nhi.”
Lục Tranh nghệch mặt ra “Ơ kìa đại ca, em còn chưa ăn hết cái đùi...”
“Tao bảo về!”