Trước
Sau

Chương 6:

“Người đâu?”

Thẩm Tứ ném một cái nhìn đầy chết chóc về phía Thiệu Yến Đình.

Trước giờ, anh luôn là cái gai trong mắt hắn. Chưa kể đến việc anh tự ý bắn chết thuộc hạ của hắn, mà sự tin cậy tuyệt đối của cha hắn

dành cho anh, từ lâu đã khiến hắn khó chịu.

Thiệu Yến Đình rít một hơi thuốc dài, đốm lửa đỏ rực lên trong bóng tối soi rõ gương mặt bình thản đến mức dửng dưng.

“Người nào?”

“Chẳng hiểu mày nói cái đ gì!?” “Mày đừng có mà giả ngu với tao!”

Thẩm Tứ nheo mắt, sao mà hắn muốn lột da cái thằng chó này thế?

“Con bé bị câm mày vừa cướp từ tay tao về chứ ai?”

Thiệu Yến Đình nhếch mép, rũ tàn thuốc

xuống nền đất lạnh lẽo, thản nhiên đáp

“À, con nhóc đó hả?”

Anh cũng biết chắc chắn rằng sẽ không thể qua nổi mắt Thẩm Tứ.

Và anh cũng biết, việc anh tự ý bắn chết

thuộc hạ của hắn, cũng khiến cho Thẩm Tứ tức giận.

“Mấy thằng đệ của mày tính hi*p nó, tao thấy bẩn mắt quá nên mang về thôi” “Bẩn mắt?”

Thẩm Tứ nhíu mày

“Đứa nào bị bán vào đây, trước sau gì chẳng phải banh chân ra tiếp khách?”

“Còn chưa kể, sao mày dám tự ý giết đàn em của tao?”

“Tao nể mày là chó cưng của ông già, tao mới tha mạng cho thằng Lục Tranh khi nó dám hấp tấp làm hỏng chuyến hàng lần trước.”

“Mày có tin, sáng ngày mai, đầu thằng nhóc đó treo lủng lẳng trước cửa phòng mày

không?”

“Giao người ra đây?!”

Thẩm Tứ bước thêm một bước, áp sát Thiệu Yến Đình, bàn tay hắn đặt lên báng súng

giắt bên hông.

“Tại sao tao phải giao?”

Thiệu Yến Đình đứng thẳng người, khí thế áp bức đối phương, một chút thua kém cũng không có.

Anh vất vả nằm vùng lâu như vậy, bây giờ với thân phận của anh, là dưới một người, trên vạn người.

Đến cả Thẩm Tứ, cũng chỉ ngang hàng với anh thôi, không có tư cách ra lệnh.

“Trong cái đất này, mạnh được yếu thua”

“Tao là người cứu con nhỏ đó về, thì coi như đó là chiến lợi phẩm của tao”

“Mày muốn đòi người? E là phải bước qua xác tao trước đã!”

Thẩm Tứ nghiến răng ken két. Ngay lúc này, hắn thực sự rất muốn rút súng ra, bắn nát sọ Thiệu Yến Đình.

Nhưng hắn biết, việc này là không thể.

Cha hắn coi Thiệu Yến Đình như cánh tay

phải đắc lực, giết anh bây giờ, chắc chắn hắn cũng sẽ không yên ổn mà sống tiếp.

Hít một hơi sâu để kiềm chế cơn giận, Thẩm Tứ bất ngờ buông tay khỏi báng súng, nhếch mép cười gằn

“Tuỳ mày”

“Muốn giữ thì cứ giữ đi”

Nói rồi, hắn dứt khoát lách qua người anh, rồi đi thẳng về phía sòng bài.

Thiệu Yến Đình nhíu mày, không lý nào hắn lại bỏ qua một cách dễ dàng như thế này.

Thẩm Tứ nổi tiếng là một kẻ chuyên nhả xương chứ chẳng bao giờ chịu nhả thịt.

Lợi ích của hắn luôn luôn phải đặt lên hàng đầu, sẵn sàng đạp người khác xuống dưới chân.

Hắn đồng ý để anh giữ Tuyết Sơ Nhi, có

nghĩa là hắn tin chắc chắn anh sẽ không thể mang cô đi đâu được

Hoặc, hắn đang chờ thời điểm thích hợp, cướp cô về theo cách khác.

Thiệu Yến Đình vứt mẩu thuốc xuống đất, dùng gót giày nghiền nát cho đến khi đốm lửa tắt hẳn.

Anh quay người, mở chốt cửa bước nhanh vào phòng.

Trên chiếc giường đơn ọp ẹp, Tuyết Sơ Nhi vẫn đang ngủ say.

Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của cô.

Hàng mi dài cong vút khẽ rung rung theo nhịp thở, trông cô bình yên đến lạ lùng, hoàn toàn đối lập với cơn sóng ngầm dữ dội đang

cuộn trào ngoài kia vì sự hiện diện của mình.

Thiệu Yến Đình kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt trầm ngâm nhìn cô gái nhỏ. Năm mươi triệu tệ.

“Rốt cuộc em là ai?”

“Tại sao hắn lại khao khát có được em đến thế?”

Bàn tay thô ráp của anh vô thức đưa lên, định vén lọn tóc lòa xòa trên trán cô, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

Anh hít sâu một hơi, quyết định thu tay về. Thiệu Yến Đình biết, Thẩm Tứ nói như vậy, nhất định là thời gian còn lại không nhiều.

Phải tìm cách đưa cô đi càng sớm càng tốt.

Anh rút điện thoại ra, ngón tay cái lướt nhanh trên màn hình, soạn một tin nhắn mã hóa gửi đi.

Dù biết rủi ro bị lộ sóng là rất cao, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.

Tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ “Cần gấp”

Vừa gửi xong, anh lập tức tháo sim, bẻ gãy làm đôi rồi ném vào thùng rác.

Sớm ngày mai, khi Tuyết Sơ Nhi thức dậy, đã không thấy Thiệu Yến Đình đâu.

Cô dụi dụi mắt, đi về phía cửa sổ, muốn kéo tấm rèm chớp lên, cho căn phòng sáng sủa một chút.

Nào ngờ, qua khung cửa, Tuyết Sơ Nhi lại nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Một cô gái trẻ, trên người chỉ quấn độc một mảnh vải rách nát, đang cố sức chạy trốn về phía cổng rào thép gai.

Nhưng chưa chạy được bao xa, cô ấy đã bị hai gã đàn ông to lớn túm tóc lôi ngược trở lại.

"Con điếm này! Mày chạy đi đâu?"

Tiếng chửi rủa thô tục vang lên, kèm theo đó là tiếng báng súng nện thùm thụp vào người cô gái.

Cô gái kia bị đánh đến mức nằm im bất động, rồi bị chúng lôi xềnh xệch trên mặt đất đầy sỏi đá như lôi một bao rác, ném thẳng lên một chiếc xe bán tải đậu gần đó.

Tuyết Sơ Nhi vội vàng bịt chặt miệng, ngăn không cho bản thân phát ra bất kỳ tiếng động nào, dù cô vốn dĩ chẳng thể nói được.

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau