Trước
Sau

Chương 9:

Tuyết Sơ Nhi bất ngờ, ú ớ muốn giãy ra.

“Nằm ngoan, cho tôi ôm em một chút thôi” Giọng anh khàn đặc, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy mùi hương dịu nhẹ, sạch sẽ của cô để

xua đi mùi tử khí ám ảnh.

"Tôi mệt quá, Sơ Nhi à..."

Suốt hai năm nằm vùng, anh chưa một lần gục ngã.

Thế nhưng đến hôm nay, chứng kiến đồng đội chết trước mặt mình.

Dù có sắt đá đến mức nào, bức tường vững chãi trong anh cũng đến lúc phải sụp đổ rồi. Tuyết Sơ Nhi cứng đờ người trong vòng tay

rắn chắc của anh.

Cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra bên

ngoài cánh cửa kia, cũng không biết người đàn ông này vừa trải qua những gì.

Cô chỉ cảm nhận được sự bi thương tột cùng đang lan toả từ cơ thể lạnh lẽo của anh sang mình.

Sự chống cự yếu ớt ban đầu dần tan biến.

Đôi tay nhỏ bé của Tuyết Sơ Nhi ngập ngừng giữa không trung một lúc, rồi từ từ hạ

xuống, vụng về vỗ nhẹ lên tấm lưng ướt đẫm nước mưa của anh.

Từng cái vỗ nhẹ nhàng, chậm rãi, như cách người ta dỗ dành một đứa trẻ

Thiệu Yến Đình nhắm mắt lại, một giọt

nước nóng hổi không biết là nước mưa hay nước mắt, trượt ra khỏi khoé mi, thấm vào vai áo cô.

Khoảnh khắc yếu lòng ấy chỉ kéo dài trong vài phút.

Thiệu Yến Đình hít sâu một hơi.

Anh buông cô ra, nhìn vào đôi mắt to tròn đang lo lắng của Tuyết Sơ Nhi, gượng gạo nhếch môi cười

"Làm ướt áo em rồi."

Tuyết Sơ Nhi lắc đầu, cô chỉ tay vào vết thương trên tay anh, rồi lại chỉ vào hộp cơm, ý bảo anh băng bó xong thì ăn chút gì đó.

"Được, tôi biết rồi."

Sau khi Tuyết Sơ Nhi dán miếng băng cuối cùng, anh đứng dậy, đi về phía góc phòng nơi anh giấu một chiếc máy tính bảng chuyên dụng, được ngụy trang dưới vỏ bọc một cái bảng mạch điện tử cũ nát.

"Em ăn cơm đi, tôi có việc một chút." Thiệu Yến Đình quay lưng lại với cô, cắm chiếc USB vào máy.

Màn hình nhấp nháy vài giây, rồi một dòng mã hóa hiện ra. Anh nhanh chóng nhập mật mã khẩn cấp của đội.

Màn hình hết xanh rồi đỏ một mảng, sau cùng hiện lên một tấm bản đồ địa hình chi

tiết của khu hầm mỏ bỏ hoang phía sau núi.

Không ít lần, Thiệu Yến Đình đã soi xét đến vị trí này.

Khu hầm mỏ này vốn đã bị đóng cửa từ mười năm trước do sập hầm, Thiệu Yến

Đình trong một lần tình cờ đã đi tuần tra qua đó.

Lính canh không ai dám đến gần, một phần vì bỏ hoang đã lâu, nhiều người chết trong đó vẫn chưa được đưa ra.

Một phần vì khí độc trong hầm vẫn còn tồn tại nhiều.

‘Cộc cộc’

Tiếng gõ cửa lạnh lùng vang lên.

Thiệu Yến Đình vội vã rút USB ra, giấu vào trong giày, ném chiếc máy tính bảng vào ngăn bàn, khoá lại cẩn thận.

Anh nhanh chóng rảo bước ra ngoài cửa, hít sâu một hơi, rồi mới vặn khoá

“Hì hì, Đại Ca!” Là Lục Tranh. “Chuyện gì?” Anh nhíu mày.

Từ phía sau lưng, thằng nhóc Lục Tranh rút ra một chai rượu mạnh.

“Em vừa chôm được chỗ mấy lão khách VIP”

“Hàng xịn đấy nhé, ủ mười hai năm lận”

“Anh em mình nhậu một trận đã đời đi!” “...”

Thiệu Yến Đình nhìn chai rượu trên tay Lục Tranh, rồi lại nhìn khuôn mặt cười cợt nhả, vô lo vô nghĩ của thằng đàn em.

Trong lòng anh bỗng nhiên dâng lên một cảm giác day dứt.

Từ khi Lục Tranh đi theo mình, anh luôn hạn chế để tay thằng nhóc nhuốm máu nhất có thể.

Nhìn mặt nó già như vậy, chứ thực ra mới hai mươi tuổi đầu.

Trong trường hợp anh phá được chuyên án này, ít ra thằng nhóc vẫn có cơ hội làm lại cuộc đời.

Thế nhưng, nếu anh trốn thoát giữa chừng, rất có thể cái đầu của nó sẽ bị Thẩm Tứ treo lên thật.

“Cút về phòng, tao không có hứng” “Ấy ấy, Đại Ca!”

Thiệu Yến Đình lạnh lùng toan đóng cửa lại, nhưng Lục Tranh đã nhanh chân chen một

chiếc giày vào khe cửa, cười hề hề

“Thôi mà Đại ca! Em biết hôm nay anh đi gặp Lão Gia về tâm trạng không tốt. Nghe đồn anh phải xử con bé trinh sát nào đấy hả?”

Lục Tranh lách người qua khe cửa, tự nhiên như ruồi chui vào phòng, mặc kệ sự ngăn cản của Thiệu Yến Đình.

“Uống một ly thôi! Rượu này uống vào quên sầu đấy.”

Vừa bước vào, ánh mắt Lục Tranh đã va phải Tuyết Sơ Nhi đang ngồi co ro trên giường, đôi mắt to tròn nhìn cậu nhóc đầy cảnh giác.

Thiệu Yến Đình đóng sầm cửa lại, bước nhanh tới giật lấy chai rượu trên tay Lục Tranh, dằn mạnh xuống bàn:

“Mày muốn chết à? Giờ này còn dám đi ăn trộm rượu? Thẩm Tứ mà biết thì mày nát

thây.”

“Ôi dào, Tứ thiếu đang bận ‘phê pha’ bên khu sòng bài rồi, hơi đâu mà để ý.”

Lục Tranh phẩy tay, tự đi tìm cốc rót rượu. “Mà anh lạ thật đấy, mọi hôm anh còn liều hơn em, sao nay nhát thế?”

Thằng nhóc ngửa cổ tu cạn một hơi.

Vị rượu cay nồng lan xuống thực quản, khiến nó khẽ xuýt xoa một tiếng.

“Đại Ca này, anh cũng uống đi”

Nói rồi, Lục Tranh khẽ liếc nhìn Tuyết Sơ Nhi, rồi lại huých huých vào vai Thiệu Yến Đình.

“Trong rượu này có tác dụng bổ thận tráng dương, mấy lão già khoái lắm”

“Trước khi chơi điếm, toàn nốc hết một chai, sung như thời còn trẻ”

Nhưng rồi, nó lại thu lại lời nói, cười cợt nhả

“Mà không, anh to như con voi thế này, cần gì uống nữa?”

“Hẩy một phát lên đến cuống họng cũng nên”

“...”

“Mày có thôi chưa?”

“Lúc nào trong đầu cũng toàn mấy thứ bậy bạ”

Lục Tranh cảm thấy oan ức, mặt méo xệch đi

“Em thương Đại Ca phải ‘tự xử’ nhiều quá thôi mà”

“Anh nghe em, không muốn chơi nó thì tìm tạm con điếm nào mà chơi đi chứ”

“Cách ngày lại ngồi lì trong phòng vệ sinh TD một lần, em mắc đái mà em không dám nói”

Thiệu Yến Đình nghiến răng “Nghe cái lz!” “Biến!”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau