Chương 15: Mạng của Hứa An chẳng đáng một xu
Căn hộ.
Khi Hứa An trở về, Lục Minh Châu đang ngồi trên sô pha đợi cô.
"Lần này em làm mình làm mẩy hơi quá rồi đấy." Lục Minh Châu trầm giọng lên tiếng, ánh mắt lướt quanh phòng: "Mang theo cả đồ đạc rời đi? Đang phản kháng tôi đấy à?"
Hứa An bước đến trước mặt Lục Minh Châu, giọng khàn khàn: "Anh sẽ trả lại suất ra nước ngoài du học cho tôi đúng
không? Nửa năm trước tôi đã nói với anh rồi, cơ hội du học lần này vô cùng quan trọng đối với tôi, anh đã hứa với tôi rồi mà..."
Hứa An ngồi xổm trước mặt Lục Minh Châu, căng thẳng nhìn anh ta.
Rõ ràng cô đã nói với Lục Minh Châu rất nhiều lần, nhưng lần nào anh ta cũng bỏ ngoài tai những lời cô nói.
Lục Minh Châu sững người một chút, có chút chột dạ, nhưng thể diện khiến anh ta không muốn nhận sai: "Chỉ là một suất ra nước ngoài du học thôi mà."
Thực ra anh ta đã nhớ lại, nửa năm trước Hứa An đã từng nhắc đến chuyện này.
Chỉ là... ngày hôm qua khi Chu Mẫn nhắc đến việc em họ cô ta muốn có suất du học đó, anh ta đã hoàn toàn quên mất Hứa An.
"Nó thực sự rất quan trọng... Lục Minh Châu, tôi chưa bao giờ cầu xin anh điều
gì, chỉ một lần này thôi, anh giúp tôi có được không?" Hứa An nhìn Lục Minh Châu với ánh mắt van nài.
Nói cô hèn mọn cũng được, không có lòng tự trọng cũng được, cô không quan tâm nữa.
Cô chỉ cần một cơ hội, một cơ hội để vươn lên.
"Cho dù không đi được, tôi cũng sẽ nuôi em, em muốn cái gì tôi cũng có thể bồi thường cho em." Lục Minh Châu không muốn nuốt lời trước mặt Chu Mẫn, dù sao thì anh ta cũng đã hứa với cô ta rồi.
Hứa An cuống cuồng nhìn Lục Minh Châu, mất kiểm soát đứng bật dậy: "Tôi không cần! Lục Minh Châu, tôi không
cần sự bố thí từ trên cao của anh, không cần anh phải nuôi nhốt tôi! Tôi không muốn làm một con chim hoàng yến trong lồng, sống lay lắt trong bóng tối và có thể bị anh vứt bỏ bất cứ lúc nào!"
Hứa An thở gấp gáp lùi lại, nhìn chằm chằm Lục Minh Châu: "Tôi chỉ cần cơ hội này..."
Thay vì cả đời phải sống nhẫn nhục cầu toàn, thà rằng tự mình mở ra một con đường máu.
Nhưng một đứa trẻ mồ côi sống dưới đáy xã hội như cô, đến cả tư cách tự mình chiến đấu và tấm vé vào cửa cũng có thể bị người khác dễ dàng cướp mất.
Thế nên cô cần mượn sức Lục Minh Châu, cần phải có được cơ hội này.
"Đó vốn dĩ là cơ hội của tôi... là toàn bộ học viện xét duyệt dựa trên thành tích tác phẩm... Đó là thứ tôi xứng đáng được nhận, dựa vào đâu... anh lại giúp người khác cướp nó từ tay tôi." Hứa An không cam tâm, thực sự không cam tâm.
Cô không thể cầu xin Lệ tiên sinh, vì điều kiện của Lệ tiên sinh là trong một khoảng thời gian ngắn cô không được ra nước ngoài du học.
Nhưng cô chỉ cần cơ hội của năm nay, chỉ cần cơ hội được giáo sư Devin trực tiếp hướng dẫn.
Thế nên người có thể giúp cô, chỉ có Lục Minh Châu.
Nhưng Lục Minh Châu... lại chính là cọng rơm cuối cùng đè chết cô, trở thành kẻ cướp đi cơ hội duy nhất của cô.
Làm sao cô có thể can tâm, làm sao có thể không oán hận.
"Lục Minh Châu, anh không thể đối xử với tôi như vậy..." Cô dẫu sao cũng đã theo anh ta bốn năm.
Dù chỉ nhìn vào tình cảm bốn năm qua, cũng không được sao?
Các triệu chứng trầm cảm của Hứa An vốn dĩ đã rất rõ rệt, sau khi bị kích thích, cơ thể cô bắt đầu trở nên cứng đờ không
thể kiểm soát. Chứng thực thể hóa khiến cô không thể khống chế được hành vi của mình, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến rách da, máu tươi rỉ ra chảy dọc theo kẽ tay.
"Hứa An! Em bình tĩnh lại đi." Lục Minh Châu nhìn thấy Hứa An đang mất kiểm soát, lồng ngực bỗng nhói đau.
Anh ta nhíu mày kéo Hứa An vào lòng, hoảng hốt an ủi: "Tôi sẽ đi bàn bạc với Mẫn Mẫn, bảo em họ cô ấy nhường lại cơ hội này cho em trước, hít sâu vào..."
Bốn năm trước, sau khi Hứa An xuất viện đã phải tiếp nhận điều trị tâm lý nửa năm. Bác sĩ tâm lý đã vô số lần dặn dò
Lục Minh Châu, nhất định phải cẩn thận đừng để cô bị kích thích thêm nữa.
Lúc ban đầu, Lục Minh Châu rất để tâm, đối xử với Hứa An cũng kiên nhẫn hơn bây giờ nhiều.
Nhưng dần dà, vì Hứa An quá ngoan, quá hiểu chuyện, nên anh ta cũng dần
quên mất việc Hứa An bị chấn thương tâm lý.
Hứa An bám chặt lấy áo Lục Minh Châu, khóc đến mức không thở nổi.
"Tôi sẽ đi giành lại cho em." Lục Minh Châu lại lên tiếng an ủi.
Hơi thở dồn dập từ từ dịu lại, Hứa An bật cười đầy bất lực.
Giành lại cho cô sao?
Đó vốn dĩ là suất du học và cơ hội của cô mà, là Lục Minh Châu đã cướp đi đưa cho em họ của bạch nguyệt quang, cô chỉ đang xin anh ta trả lại những thứ vốn dĩ thuộc về cô mà thôi.
"Lục Minh Châu... cơ hội lần này đối với tôi thực sự rất quan trọng." Hứa An lại nhấn mạnh.
Cơ hội lần này thực sự rất quan trọng với cô.
Lục Minh Châu cũng hiểu rõ, tình trạng của Hứa An không thể chịu thêm đả kích quá lớn nào nữa.
Bốn năm trước Hứa An đã từng có xu hướng tự hoại và tự sát, nếu lần này lại kích động cô... rất có thể sẽ làm bệnh tình thêm trầm trọng.
Thật ra anh ta đều biết hết.
Chỉ là anh ta không quan tâm mà thôi.
Giống như ngày hôm đó, Lục Minh Châu vì để dỗ dành Chu Mẫn, trong khi biết rõ bọn Chu Hạo và Lục Miểu Miểu đều ở đó, vẫn gọi cô đến... chính là muốn đòi mạng cô.
"Em nghỉ ngơi cho tốt đi." Lục Minh Châu biết suất du học sẽ nhanh chóng
được chốt hạ, anh ta phải lập tức đi bàn bạc với Chu Mẫn.
Hứa An kiệt sức tựa người vào tường. Đợi câu trả lời từ Lục Minh Châu.
……
Lục Minh Châu lái xe đến nhà họ Chu.
Xe đỗ bên ngoài biệt thự nhà họ Chu, nhưng Lục Minh Châu lại chần chừ. Anh ta đã hứa với Chu Mẫn sẽ giành lấy cơ hội này cho em họ cô ta, hơn nữa hôm nay anh ta cũng đã nói với Chu Mẫn rằng suất du học đó đã được trao cho em họ cô ta rồi. Nếu bây giờ lật lọng...
Chu Mẫn chắc chắn sẽ đoán ra mối quan hệ giữa anh ta và Hứa An.
Lục Minh Châu hơi đau đầu, tựa lưng vào ghế lái. Một bên là Hứa An, một bên là Chu Mẫn.
Bây giờ anh ta rất khó để đưa ra lựa chọn.
So sánh ra, Hứa An quả thực ngoan ngoãn hơn, dễ dỗ dành hơn.
Lục Minh Châu từng nghĩ sẽ đền bù cho Hứa An nhiều hơn nữa, nhưng tình trạng của Hứa An hôm nay lại khiến anh ta vô cớ hoang mang.
Im lặng hồi lâu, Lục Minh Châu vẫn quyết định gọi điện cho Chu Mẫn.
"Alo? Mẫn Mẫn, em ngủ chưa?" Trên tầng hai nhà họ Chu.
Chu Mẫn đứng bên cửa sổ, đã nhìn thấy xe của Lục Minh Châu.
Cô ta hơi nhíu mày, cố tình giả vờ ngái ngủ: "Vâng... em sắp ngủ rồi, hôm nay hơi mệt."
"Mẫn Mẫn..." Lục Minh Châu định lên tiếng.
Chu Mẫn dường như đã đoán được điều gì, cố tình ngắt lời Lục Minh Châu: "Minh Châu... em hơi sợ, vừa nãy em gặp ác mộng, mơ thấy William ra tay đánh em... Bốn năm ở Mỹ, không ngày nào em không nhớ anh..."
"A Châu, anh biết đấy, hồi đó em gả cho William là việc bất đắc dĩ, lúc đó chúng ta đều còn quá trẻ, anh không đủ khả năng bảo vệ em, em đành phải nghe theo sự sắp xếp của gia đình, đó hoàn toàn không phải là mong muốn của em." Chu Mẫn khóc lóc.
Cô ta rất thông minh, cô ta biết cách đổ lỗi lên đầu Lục Minh Châu.
Bởi vì lúc đó Lục Minh Châu còn quá trẻ, vừa mới tiếp quản Tập đoàn Lục thị, có rất nhiều vấn đề hợp tác anh ta không thể tự mình làm chủ.
Chu Mẫn tự kể lể về sự thê thảm của bản thân, William bạo hành gia đình, gia
đình ép uổng, mỗi ngày trôi qua với cô ta đều sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Bàn tay đang cầm điện thoại của Lục Minh Châu siết chặt lại, giọng nói trở nên khàn đặc: "Anh xin lỗi..."
Anh ta đang tự trách, tự trách bản thân năm xưa không đủ năng lực bảo vệ Chu Mẫn, nên mới để cô ta bị gia đình ép gả
cho tên người Mỹ đó, để cô ta phải chịu bao nhiêu khổ sở trên đất Mỹ.
"Bây giờ em không sợ gì nữa rồi, em đã trở về, A Châu anh vẫn đang chờ em, em rất hạnh phúc." Chu Mẫn vừa khóc vừa nói.
Lục Minh Châu xót xa cho Chu Mẫn, nên lời đề nghị nhường lại suất du học
cho Hứa An không thể nào thốt ra được nữa.
"A Châu, muộn thế này rồi, anh tìm em có chuyện gì sao?" Chu Mẫn sụt sùi hỏi.
"Không có chuyện gì đâu, chỉ là sợ em đêm ngủ gặp ác mộng nên gọi điện hỏi thăm một chút..." Lục Minh Châu dịu giọng an ủi.
"Cảm ơn anh..." Chu Mẫn nín khóc mỉm cười: "Vậy ngày mai, anh cùng em đi dạo dọc bờ biển được không?"
"Được..."
Cúp điện thoại, Lục Minh Châu đưa tay day trán. Anh ta không thể từ chối Chu Mẫn, đành phải để Hứa An nuốt cục tức này vào bụng. Anh ta sẽ bồi thường gấp
nhiều lần cho Hứa An, cho đến khi cô hài lòng mới thôi.
……
Căn hộ.
Hứa An thức trắng đêm, cô ngồi trên sô pha, chờ đợi cuộc gọi từ Lục Minh Châu.
Nhưng Lục Minh Châu cả một đêm đều không gọi điện.
Đến mười giờ sáng hôm sau, Lục Minh Châu mới gọi tới.
Hứa An cuống cuồng bắt máy, giọng nói đã khản đặc đến mức gần như không thể phát ra tiếng: "Lục Minh Châu..."
"Hứa An, xin lỗi... Suất du học đó, em nhường cho Triệu Thiến đi, em muốn điều kiện gì thì cứ việc đưa ra." Lục Minh Châu trầm giọng cất lời.
Anh ta tỏ vẻ rộng lượng, đứng ở góc độ của một kẻ bề trên để bố thí cho Hứa An.
Toàn thân Hứa An cứng đờ, sau đó từ từ bắt đầu run rẩy.
Cuối cùng, Lục Minh Châu vẫn lựa chọn hy sinh cô, chỉ để đổi lấy nụ cười của bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.
Hóa ra, mạng sống của cô, còn chẳng bằng một nụ cười của Chu Mẫn.