Chương 16: Hứa An phải tự mình giành lại
Hứa An ngồi tê dại trên ghế sô pha, thực ra cô nên sớm đoán được kết cục này.
Ngón tay buông thõng xuống một cách vô lực, Hứa An cúp điện thoại, không nói thêm với Lục Minh Châu bất cứ lời nào nữa.
Bởi vì cô biết rất rõ, những gì Lục Minh Châu đã quyết định thì cô có nói thêm bao nhiêu cũng vô dụng.
Lục Minh Châu sẽ không thay đổi.
Vì Chu Mẫn, anh ta có thể hy sinh cô một lần, cũng có thể hy sinh cô vô số lần.
Hít một hơi thật sâu, Hứa An với đầu óc choáng váng đứng dậy rời đi.
Nếu đã không thể dựa vào Lục Minh Châu, cô chỉ còn cách tự dựa vào chính mình...
Cô sẽ không cứ thế mà thỏa hiệp và bỏ cuộc.
Phía sau cô không có ai, không có người chống lưng cũng chẳng sao, mạng cô hèn mà...
……
Văn phòng Tập đoàn Lục thị.
Lục Minh Châu đứng bên cửa kính sát đất, nhíu mày nhìn cuộc gọi vừa bị ngắt
kết nối, một cảm giác bực bội vô cớ dâng lên... Ngoài sự bực bội, còn có một tia hoang mang mà anh ta không muốn thừa nhận.
Gọi lại cho Hứa An, điện thoại cô đã tắt máy.
Lục Minh Châu nổi giận, cảm thấy Hứa An không biết điều.
Day day huyệt thái dương, Lục Minh Châu ngồi lại xuống sô pha, đầu đau như búa bổ.
Năm xưa anh ta không có đủ khả năng bảo vệ Chu Mẫn, mới để Chu Mẫn bị gia đình ép liên hôn với tên William kia. Bây giờ Chu Mẫn đã trở về, anh ta nhất định phải cưới cô ấy.
Anh ta để Chu Mẫn phải chịu bao nhiêu uất ức ở nước ngoài, chắc chắn phải bù đắp thật tốt, bất luận Chu Mẫn đưa ra yêu cầu gì, anh ta cũng sẽ đồng ý.
Còn Hứa An... bốn năm qua anh ta đối xử với Hứa An đã đủ tốt rồi, cho cô chỗ ở, nuôi cô ăn học, cho cô sinh hoạt phí...
như vậy cũng coi như là vẹn tình vẹn nghĩa rồi.
Anh ta cũng sẵn sàng bồi thường cho Hứa An, chỉ cần cô đưa ra điều kiện, lần này anh ta đều sẽ đáp ứng...
Thực ra anh ta cũng đang sợ mất Hứa An, chỉ là trong tiềm thức luôn cho rằng Hứa An không quan trọng bằng Chu
Mẫn. Hứa An dễ dỗ dành hơn, và rẻ mạt hơn Chu Mẫn...
……
Đại học Hải Thành.
Hứa An một mình đi đến văn phòng trường.
"Hứa An à... Suất du học lần này lãnh đạo nhà trường đã quyết định giao cho Triệu Thiến rồi, em đừng nghĩ đến nữa. Để bù đắp, nhà trường đồng ý cho em nộp hồ sơ học thạc sĩ tại trường, sẽ cho em suất tuyển thẳng." Giáo viên hướng dẫn cũng sợ Hứa An làm ầm ĩ, dù sao thì
suất du học này vốn dĩ phải thuộc về Hứa An.
"Suất đi du học có bốn người, lúc trường đưa ra cơ hội này đã công bố ra bên ngoài là dựa trên thành tích để quyết định." Hứa An lấy ra bản nội quy thi cử ngày trước: "Quy định nêu rõ người đứng đầu sẽ được ưu tiên nhận cơ hội đi
du học. Bốn suất, mà em, người có thành tích thi đứng nhất, lại không có lấy một suất nào sao?"
Thầy giáo nhìn ngó xung quanh, kéo Hứa An lại nói nhỏ: "Hứa An à, cánh tay không vặn lại được bắp đùi đâu. Mấy cái quy định này em chỉ xem cho biết thôi, quyền quyết định cuối cùng nằm trong
tay lãnh đạo trường, đây không phải chuyện chúng ta có thể tự định đoạt được đâu."
"Vậy thì em sẽ đăng những chuyện này lên diễn đàn và mạng xã hội, để cư dân mạng và giới truyền thông phân xử giúp em." Hứa An thở nặng nhọc, nhìn về phía các phóng viên báo chí đang đi từ
cuối hành lang tới: "Em đã liên hệ với truyền thông rồi, hy vọng nhà trường có thể cho em một lời giải thích hợp lý."
Thầy giáo kinh ngạc nhìn Hứa An, có lẽ ông ta không ngờ Hứa An lại cứng rắn đến vậy.
Một khi sự việc bị phát tán trên mạng, những chuyện như gian lận học thuật,
dùng quan hệ để ưu ái ngầm... một khi bị phanh phui, từ trên xuống dưới của nhà trường không một ai gánh nổi trách nhiệm này.
"Hứa An, đừng làm loạn nữa, mau bảo phóng viên về đi!" Thầy giáo bắt đầu hoảng hốt: "Em bảo phóng viên về trước
đi đã, chuyện này thầy sẽ bàn bạc lại với ban lãnh đạo."
"Thưa thầy, nhà trường có cho em suất du học đó hay không không quan trọng nữa, em chỉ cần một sự công bằng, nếu không sau này các khóa đàn em cũng sẽ gặp phải những rắc rối tương tự!" Hốc mắt Hứa An đỏ hoe.
Các phóng viên đã bắt đầu phát sóng trực tiếp, chất vấn giáo viên hướng dẫn: "Dựa theo quy định thi cử, Hứa An với tư cách là người đứng đầu, tác phẩm quả thực có sức thuyết phục hơn, tại sao suất du học đã hứa trao cho cô ấy lại trở thành của người khác?"
Hứa An hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào thầy giáo: "Thưa thầy, rất xin lỗi vì đã kéo thầy vào chuyện này, nhưng em rất tiếc phải thông báo với thầy rằng, cuộc đối thoại giữa thầy và em ngày hôm qua, em đã ghi âm lại rồi."
Thầy giáo tức giận trừng mắt nhìn Hứa An: "Hứa An! Em có biết tự ý ghi âm khi
chưa được tôi đồng ý là vi phạm pháp luật không!"
Hứa An chỉ tay quanh văn phòng: "Đây là văn phòng chung của trường, là nơi công cộng, em ghi âm là hoàn toàn hợp pháp."
Thầy giáo tức giận đến mức mặt tái mét: "Tôi nói cho em biết, suất đó đúng là của
em, nhưng em chỉ là một đứa trẻ mồ côi, mà còn muốn đấu lại nhà trường sao? Quá ngây thơ!"
Sau đó, ông ta chỉ tay vào đám phóng viên: "Các người mau đi đi, trường học sao lại để các người vào đây chứ? Bảo vệ đâu? Có biết đây là trường học
không? Đuổi hết ra ngoài! Tôi thấy các người không muốn làm việc nữa rồi!"
Thầy giáo chỉ thẳng mặt Hứa An đe dọa: "Tôi nói cho em biết, nếu chuyện này làm ầm lên, thì đến cái bằng tốt nghiệp đại học em cũng đừng hòng lấy được!"
Hứa An thừa biết ông ta sẽ dùng bằng tốt nghiệp để đe dọa: "Thầy đã dùng chiêu
này để uy hiếp rất nhiều sinh viên rồi, thầy còn nhớ Lưu Loan Loan không? Năm hai phải thôi học vì trầm cảm, chính là vì thầy thấy bạn ấy xuất thân từ nông thôn dễ bề chèn ép, nên đã cướp đi suất thi đấu vốn dĩ thuộc về bạn ấy để trao cho Triệu Thiến, lại còn lấy bằng tốt nghiệp ra đe dọa, khiến bạn ấy phải bỏ
học về quê! Với tư cách là một người thầy, thầy đã hủy hoại cuộc đời của bao nhiêu sinh viên rồi!"
Hứa An nhẫn nhịn cho đến tận bây giờ, không muốn xung đột trực diện với những người này, vì biết thân phận mình thấp kém, không thể đắc tội với quyền thế.
Nhưng lần này, cô đã không còn đường lùi nữa, cô phải tự đấu tranh cho chính mình một lần.
……
Rất nhanh chóng, sự việc này đã bùng nổ trên mạng.
Những chiêu trò thao túng đen tối của nhà trường đã làm dấy lên sự phẫn nộ của rất nhiều người. Hứa An liên tiếp tung ra các đoạn ghi âm và bằng chứng, nhận được sự đồng cảm của vô số sinh viên. Lưu Loan Loan - người từng phải thôi học - càng dũng cảm đứng ra mở
livestream tố cáo sự độc ác và tội lỗi của thầy giáo hướng dẫn cùng Triệu Thiến.
Chỉ trong một thời gian ngắn, toàn bộ trường đại học bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Bộ phận quan hệ công chúng của trường lên tiếng phát biểu, dùng giọng điệu mỉa mai, nói bóng nói gió rằng không nhất
thiết cứ thành tích và phong cách tác phẩm đứng nhất thì đã phù hợp để đi du học... rõ ràng là muốn đánh lận con đen.
Lúc đó, lãnh đạo nhà trường vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Ngay sau đó, Hứa An trực tiếp đăng tải tác phẩm của mình lên mạng. Cư dân
mạng cũng nhanh chóng đào ra được tác phẩm của Triệu Thiến, đồng thời bóc phốt việc Triệu Thiến thuê người làm hộ tác phẩm trên một trang mạng, tác phẩm đó hoàn toàn là đồ mua bằng tiền.
Ngay lập tức, tin tức "Triệu Thiến đạo nhái", "Triệu Thiến mua tác phẩm" leo thẳng lên top tìm kiếm (hot search).
Sự xuất sắc trong tác phẩm của Hứa An là điều ai cũng thấy rõ, không thể nghi ngờ.
Đến nước này, nhà trường hoàn toàn hoảng loạn, lãnh đạo cũng không thể ngồi yên, đành phải đích thân gọi điện cho Triệu Thiến, yêu cầu cô ta từ bỏ suất du học lần này và trả lại cho Hứa An, nếu
không chuyện này sẽ không thể dập tắt được.
Triệu Thiến không cam tâm, đem chuyện này mách lại với Chu Mẫn.
Chu Mẫn cũng không ngờ, con bé Hứa An này lại có năng lực và bản lĩnh đến thế.
Sau khi sai người đè hot search xuống, Chu Mẫn đích thân đến Tập đoàn Lục thị tìm Lục Minh Châu.
……
Tập đoàn Lục thị.
Chu Mẫn bước vào văn phòng, nhìn Lục Minh Châu: "Tiểu trợ lý tìm truyền
thông lên tiếng thay cô ta, bây giờ cả mạng xã hội đang công kích Thiến Thiến. Dì em nói... Thiến Thiến đã khóc suốt một đêm, còn có ý định tự tử nữa."
Chu Mẫn nghẹn ngào, nhìn Lục Minh Châu: "A Châu, anh nói với tiểu trợ lý một tiếng, nhường suất này cho Thiến Thiến đi. Cô ta muốn bao nhiêu tiền, em
có thể đưa cho cô ta, em đích thân đi cầu xin cô ta có được không?"
Lục Minh Châu cũng có chút kinh ngạc, anh ta không ngờ lần này Hứa An lại cứng rắn đến vậy.
"Chuyện này để anh xử lý." Lục Minh Châu xót xa ôm lấy Chu Mẫn, nhìn tin tức trên hot search, tức giận gọi trợ lý
vào: "Lập tức sai người gỡ ngay hot search xuống! Bất kỳ ai chia sẻ lại chủ đề này, khóa tài khoản hết cho tôi. Gọi Hứa An đến gặp tôi!"
Trợ lý gật đầu, rời đi để xử lý.
Chu Mẫn nhìn Lục Minh Châu: "A Châu, suất du học lần này thực sự rất quan trọng với Thiến Thiến."
Lục Minh Châu gật đầu: "Em yên tâm, anh sẽ đi tìm Hứa An, bảo cô ấy chủ động từ bỏ."
Chu Mẫn gật đầu: "A Châu, em tin anh."