Trước
Sau

Chương 4: Anh sắp kết hôn rồi, đúng không?

Rút tiền về thẻ ngân hàng, Hứa An rời khỏi công ty liền đến thẳng một trung tâm thương mại lớn gần đó.

Năm vạn tệ, đối với Hứa An mà nói là một con số lớn, nhưng đối với Lục Minh Châu, có lẽ chẳng đáng giá đến nửa hào.

"Tôi muốn xem thử chiếc túi kia." Hứa An lấy hết can đảm, bước vào một cửa hàng xa xỉ phẩm.

Cô nhân viên bán hàng liếc nhìn Hứa An, đánh giá từ trên xuống dưới: "Chiếc túi đó giá bốn vạn chín ngàn tám trăm tệ."

Hứa An mỉm cười, thật trùng hợp... cô vừa vặn có đủ.

"Vậy tôi lấy chiếc này, cô gói lại giúp tôi." Hứa An nhạt giọng nói, vì chân đau nên ngồi sang một bên chờ đợi.

Nhân viên bán hàng lập tức thay đổi thái độ, tươi cười đi lấy túi cho Hứa An.

Một chiếc túi hơn bốn vạn, ở cửa hàng đồ hiệu này chỉ là mức cơ bản, chẳng

tính là túi xịn gì, nhưng đối với Hứa An, đó lại là tôn nghiêm của cô.

Khoảnh khắc cầm chiếc túi trên tay, Hứa An cảm thấy nặng trĩu.

Sự tự tin của cô dường như không hề được dựng lên nhờ một chiếc túi hàng hiệu, ngược lại... cô càng thấy tự ti hơn.

Trước khi rời khỏi quầy, Hứa An nhìn thấy một chiếc túi được trưng bày trong tủ kính riêng biệt. "Tiện cho tôi hỏi, chiếc túi kia giá bao nhiêu vậy?"

Hứa An nhớ chiếc túi đó, Lục Minh Châu từng tặng Chu Mẫn một chiếc y hệt. Khi Chu Mẫn cầm nó trên tay, trông

cô ấy thật tao nhã, tri thức, vẻ đẹp tự tin tỏa sáng rực rỡ.

"Chiếc đó là phiên bản giới hạn, là hàng trưng bày của cửa hàng chúng tôi. Muốn mua chiếc túi đó thì điểm tích lũy tiêu dùng phải vượt quá ba ngàn vạn tệ hoặc phải mua kèm các sản phẩm khác trị giá

khoảng một ngàn vạn tệ." Nhân viên bán hàng tươi cười đáp.

Hứa An cứng đờ người đứng tại chỗ. Ba ngàn vạn...

Ba ngàn vạn là khái niệm gì? Ba ngàn vạn đối với Lục Minh Châu chỉ là mớ giấy anh có thể tùy tiện đốt thành tro để dỗ Chu Mẫn vui vẻ, nhưng cũng có thể là một khoản tiền khổng lồ cứu mạng tất cả những đứa trẻ trong cô nhi viện.

Mạng người rất đắt, cũng rất rẻ mạt.

Mà Hứa An, sinh ra đã thuộc về loại rẻ mạt đó.

Khoảng cách giữa cô và Chu Mẫn không chỉ nằm ở giá trị của một chiếc túi.

Mà nằm ở gia thế, giáo dục gia đình, ở từng chút từng chút một trong quá trình trưởng thành.

Lục Minh Châu sẽ vĩnh viễn không bao giờ dùng vài vạn tệ để tùy tiện có lệ với

Chu Mẫn, bởi vì anh biết giá trị con người Chu Mẫn vượt xa vài vạn tệ...

Cho nên con cóc ghẻ như cô, vĩnh viễn cũng không thể sánh bằng thiên nga. Uổng công cô từng tự tin cho rằng mình có thể chiếm một vị trí nhỏ nhoi nào đó trong lòng Lục Minh Châu.

Thật nực cười đến tột cùng.

……

Về đến phòng trọ, Hứa An liền đăng bán chiếc túi đó lên trang web đồ cũ. Bán dưới dạng hàng mới tinh, chịu lỗ một chút, nhưng có thể bán đi rất nhanh.

Đợi tiền vào tài khoản, Hứa An sẽ chuyển số tiền đó vào thẻ của viện trưởng cô nhi viện.

Bọn trẻ vẫn chưa có quần áo ấm để qua mùa đông, hơn bốn vạn tệ, đủ cho bọn trẻ qua được mùa đông này rồi.

Tắm nước nóng xong, Hứa An không mặc gì, đứng bên giá áo chọn trang phục ngày mai đi gặp Lệ tiên sinh.

Cửa mở, Lục Minh Châu không hề liên lạc với Hứa An mà trực tiếp đi vào.

Hứa An hơi kinh ngạc, theo bản năng lấy khăn tắm quấn lấy cơ thể: "Lục tổng..."

"Em nộp đơn xin nghỉ việc rồi à?" Lục Minh Châu nhíu mày, xách theo một ít trái cây mua đại trước cổng khu chung cư.

Mỗi lần đến anh đều không đi tay không, chỉ là đồ mang đến chẳng có giá trị cao.

Một chiếc bánh kem nhỏ, một ít trái cây, một bó hoa đơn giản...

"Vâng." Hứa An gật đầu, căn hộ này vốn là Lục Minh Châu thuê cho cô, anh tùy ý ra vào cũng là chuyện bình thường.

"Chuyện Lục Miểu Miểu bên kia em không cần bận tâm, có tôi ở đây." Lục Minh Châu đưa tay bóp nhẹ cằm Hứa An

xem xét, ngồi xuống mép giường, kéo cô lại gần, giọng nói hiếm khi dịu dàng được một chút: "Còn đau không?"

Hứa An cụp mắt, lắc đầu.

"Tôi đã dặn dò bên phòng nhân sự rồi, cứ coi như em chưa từng nộp đơn xin nghỉ việc. Cho em nghỉ phép vài ngày, muốn đi làm lại lúc nào thì tùy." Lục Minh Châu phá lệ cho Hứa An một đặc quyền.

Nhưng trong mắt Hứa An, đây là sự bố thí.

Thật ra Lục Minh Châu luôn bố thí cho cô. Bắt đầu từ lúc biết em gái mình cầm đầu trò bắt nạt tồi tệ đó, Lục Minh Châu

đã luôn bố thí cho cô với tư thế của một kẻ ở bề trên.

"Anh sắp kết hôn rồi... đúng không?" Hứa An hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí hỏi một câu.

Lục Minh Châu im lặng, không trả lời câu hỏi này.

Hứa An cố nhịn cảm giác cay xè nơi khóe mắt, mỉm cười: "Công ty tôi sẽ không quay lại nữa, tôi cũng sẽ dọn ra khỏi đây sớm nhất có thể. Lục Minh Châu... chúng ta chấm dứt đi, chúc anh và Châu tiểu thư trăm năm hạnh phúc."

Cô cũng có nguyên tắc và giới hạn của riêng mình, ít nhất, cô không làm kẻ thứ ba.

Lục Minh Châu nhíu mày, rõ ràng có chút không vui: "Em đang làm mình làm mẩy với tôi đấy à?"

Hứa An cười bất lực: "Không có..."

Lục Minh Châu kéo Hứa An vào lòng, giống như đang dỗ dành: "Em cứ yên tâm ở lại đây đi, chờ đến ngày tôi thật sự kết hôn rồi hẵng hay."

Lục Minh Châu nói rất tự nhiên, anh ta một chút cũng không cảm thấy lời này tổn thương người khác.

Có lẽ, từ đầu đến cuối anh ta chưa từng coi Hứa An là một con người.

"Vụ tai nạn hôm đó, Mẫn Mẫn bị dọa sợ, cảm thấy không lo cho em thì rất áy náy." Lục Minh Châu theo thói quen nắn bóp vòng eo không một chút mỡ thừa của Hứa An. Anh luôn rất hài lòng với vóc dáng của Hứa An, dù sao thì cơ thể

cô cũng là do anh nuôi dưỡng từng chút một từ thuở dậy thì.

Hứa An mười chín tuổi vì suy dinh dưỡng nên phát triển muộn hơn các cô gái cùng trang lứa. Là Lục Minh Châu đã đưa cô về, để cô một ngày ba bữa không còn phải uống nước lọc, ăn bánh bao chay và dưa muối.

"Tối mai Mẫn Mẫn chuẩn bị tiệc gia đình ở nhà, có mời vài người bạn, tôi định sẽ cầu hôn cô ấy ở nhà, em qua sớm một chút để phụ giúp chuẩn bị đi."

Lục Minh Châu kéo chiếc khăn tắm trên người Hứa An ra, động tác trên tay vẫn không dừng lại, chóp mũi cọ khẽ lên đường cong trên cổ cô, hơi thở ái muội.

Hứa An cảm thấy con người Lục Minh Châu thực sự rất tàn nhẫn.

Tận trong xương tủy, anh ta và em gái mình quả thật là cùng một loại người.

Ở Maldives bao nhiêu ngày như vậy, Chu Mẫn không làm anh ta thỏa mãn sao?

"Tôi sẽ không đi..." Hứa An từ chối, đẩy Lục Minh Châu ra, nhặt chiếc khăn tắm trên mặt đất lên, dạ dày trào lên một cỗ buồn nôn.

Tối ngày mai, cô còn phải đi gặp Lệ tiên sinh.

"Em không đi, cô ấy sẽ hiểu lầm." Lục Minh Châu bắt đầu không vui, rốt cuộc

đây là lần đầu tiên Hứa An đẩy anh ta ra. "Cô ấy từng ly hôn, tâm tư khá nhạy cảm, mối quan hệ giữa tôi và em, tôi không muốn cô ấy đoán được điều gì."

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau