Chương 17: Con đàn bà lăng loàn này
Chu thị hơi ngẩn người, chuồng ngựa sao?
“Lại là chuồng ngựa cơ à!”
Tiết Hoán Khê khẽ hừ cười, khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt: “Con nhãi ranh nhà họ Thẩm này cũng thật cẩn thận, giấu người trong chuồng ngựa, đợi lúc này mới lén lút tới gặp nhau!”
Lúc này sắc trời bên ngoài đã tối, nếu hai người trốn vào đống cỏ khô hay sau góc nhà làm chuyện gì, thì người khác nhất thời cũng không dễ gì phát hiện ra.
Chu thị kích động đến mức mặt hơi ửng đỏ: “Đã như vậy, chúng ta còn không mau đi bắt gian!”
Tiết Hoán Khê lại kéo cổ tay bà ta: “Nương, đừng vội!”
“Sao lại không vội được! Khó khăn lắm mới đợi được cơ hội này!”
Chu thị gào lên sốt ruột.
“Người lúc này đi qua đó, nói không chừng người ta còn chưa cởi đồ đâu,” Tiết Hoán Khê tỏ vẻ dày dạn kinh nghiệm, “Đợi muộn thêm chừng nửa khắc chung, lúc bọn chúng đang say sưa hưng phấn thì xông vào bắt, đến lúc đó, bọn chúng có muốn chạy cũng chẳng chạy nổi, chỉ đành trần truồng mà bị tóm thôi!”
Chu thị vừa nghĩ tới cảnh tượng đó là suýt bật cười thành tiếng.
Hôm nay Thẩm Dược chỉ dẫn theo một mình Thanh Tước đi tới chuồng ngựa.
Kiểm đếm nhân khẩu và ngựa, lại phát hiện ra vấn đề, số lượng ngựa không khớp.
Một đám người xúm lại truy hỏi, rốt cuộc là ngựa được mượn đi rồi, hay là lúc trước ghi chép nhầm?
Mất một lúc lâu mới làm rõ được chân tướng.
Ngựa không bị mượn đi, cũng không ghi chép sai.
Con ngựa đó chỉ là đã chết rồi.
Mới chết hôm nay.
Bị cái tên thiếu niên kia cho ăn chết.
Lúc Thẩm Dược tìm đến, từ xa đã nghe thấy tiếng chửi mắng ầm ĩ.
“... Cái thứ trên cổ ngươi rốt cuộc gọi là gì thế? Bên trong chứa cái quái gì vậy? Phân à? Lão tử nể tình ngươi là do Vương phi cử tới, cũng chẳng sai làm việc gì nặng nhọc, chẳng qua chỉ là cho uống nước, ăn cỏ thôi, ai ngờ ngươi giỏi lắm! Suốt ngày lười biếng kêu mệt cũng đành đi, tối nay lại trực tiếp làm cho ngựa chết luôn!”
Thẩm Dược lần theo âm thanh bước tới, thấy một tên hán tử cao to đang khiển trách tên thiếu niên mấy hôm trước.
Thiếu niên quả thực rất giống Tạ Cảnh Sơ, vận một thân y phục vải thô, bị người ta chỉ thẳng vào mặt mắng chửi te tua, thoạt nhìn thực sự rất vui mắt.
Thẩm Dược nán lại ngắm thêm một lúc mới bước lên phía trước.
Thiếu niên vừa thấy nàng, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, cất giọng gọi: “Vương phi.”
Giọng điệu uốn lượn uyển chuyển, tựa như lời thì thầm nỉ non giữa những cặp tình nhân.
Thẩm Dược nghe xong nổi da gà khắp người.
Nàng xoa xoa cánh tay, ra hiệu: “Ngươi theo ta tới đây.”
Thiếu niên nở một nụ cười đắc ý khiêu khích với tên hán tử.
Hán tử phẫn nộ, chửi thề một tiếng: “Tên mặt trắng chết tiệt.”
Thẩm Dược xoay người bỏ đi, thiếu niên nối gót theo sau.
Thanh Tước cũng định đi cùng, nhưng Thẩm Dược đã giữ nàng lại: “Ngươi đợi ta ở đây.”
Thanh Tước không hiểu ý nàng, nhưng từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng hoài nghi những quyết định của Thẩm Dược, cho nên chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Dược dẫn thiếu niên đi tới cánh cửa nhỏ hướng Tây Nam.
Trên cửa treo một ngọn đèn, ánh lửa lay lắt mờ ảo.
Bên ngoài cánh cửa là một bậc thềm nhỏ, Thẩm Dược vừa định bước xuống.
Thiếu niên phía sau bỗng nhiên bước một sải dài áp sát, giọng nói trầm ấm từ tính cực kỳ quyến rũ: “Mấy ngày nay, nô luôn ở chuồng ngựa đợi Vương phi tới, quả nhiên Vương phi đã tới tìm nô rồi... Tối nay, ngài sẽ không đi nữa phải không?”
Thiếu niên xáp tới quá gần, Thẩm Dược cảm thấy toàn thân không thoải mái, nhíu mày kéo giãn khoảng cách với hắn.
Thiếu niên vẫn tiếp tục thì thầm: “Nô không cần danh phận, chỉ muốn được ở bên cạnh Vương phi, nô biết làm nhiều thứ lắm...”
Thẩm Dược ngắt lời hắn: “Biết làm nhiều thứ lắm, thế mà ngươi lại làm chết một con ngựa sao?”
Thiếu niên ngẩn ra: “Cái... gì cơ?”
“Vốn dĩ ngươi chỉ nợ tiền một cây bút lông, nuôi ngựa mấy ngày là đủ trả nợ rồi, bây giờ thì hay rồi, làm chết một con ngựa tốt như vậy. Đó là giống ngựa quý mua từ thảo nguyên phương Bắc, lại còn là chiến mã, còn đáng giá hơn cả ngươi đấy. Nếu không phải hôm nay ta tới kiểm kê ngựa trong vương phủ, còn chẳng biết chuyện này đã xảy ra.”
Thẩm Dược thực sự đang rất tức giận, nàng lớn lên ở Tướng quân phủ từ nhỏ, biết rõ chiến mã quý giá đến nhường nào.
Hơn nữa, nếu không xảy ra chuyện này, nàng đã sớm có thể quay về ngủ, chẳng đến mức phải nấn ná đến muộn như vậy.
Thiếu niên rõ ràng là ngớ người: “Nô...”
“Sớm biết thế đã không đưa ngươi đến chuồng ngựa rồi. Ta còn tưởng ngươi lớn tướng thế này rồi, nuôi ngựa cũng chẳng cần phải dùng não, ai ngờ ngươi có thể làm cho con ngựa chết cơ chứ... Lại còn bảo bản thân biết làm nhiều thứ.”
Vẻ khinh bỉ của Thẩm Dược bộc lộ rõ ra ngoài mặt.
Khuôn mặt thiếu niên đỏ bừng lên: “Nô không biết nuôi ngựa...”
Thẩm Dược càu nhàu: “Ta biết chứ, cái ngươi nói là những chuyện giữa nam và nữ trên giường.”
Nàng không hiểu, nhưng nàng rất chăm học hỏi.
Mấy hôm nay nàng đã tới thỉnh giáo Triệu ma ma, không còn là Thẩm Dược ngây thơ, khờ dại, không biết gì nữa rồi.
Thiếu niên cắn chặt môi dưới.
Khựng lại một thoáng, hắn bước xuống bậc thềm, quỳ sụp xuống đất hướng về phía Thẩm Dược.
“Vương phi nói những lời này, chỉ là vì chưa từng trải nghiệm qua mà thôi... Hôm nay ngài tới tìm nô, lại cố ý dẫn nô tới chỗ này, lẽ nào chỉ để trách mắng thôi sao?”
Thiếu niên ngẩng đầu lên, cần cổ thon dài và chiếc cằm tạo nên một đường cong tuyệt mỹ.
Hắn duy trì tư thế quỳ gối, nhích đầu gối, tiến lại gần nàng từng bậc, từng bậc một: “Vương phi, tối nay, hãy để nô hầu hạ ngài...”
Ngay khoảnh khắc đôi tay hắn vừa chạm vào hai chân của Thẩm Dược, và Thẩm Dược sắp sửa đạp hắn ra.
Cách đó không xa, bỗng nhiên nổ ra một tiếng quát mắng: “Con đàn bà lăng loàn này! Dám lén lút hẹn hò với tên chăn ngựa lúc đêm hôm khuya khoắt!”
Thẩm Dược ngước mắt lên, nhìn thấy Chu thị dẫn theo một đám đông nha hoàn, ma ma, hùng hổ tiến đến.
Thẩm Dược mở miệng trước: “Chu cữu mẫu tới đây làm gì?”
“Còn làm gì nữa, tất nhiên là đi bắt gian!”
Giọng Chu thị đanh thép: “Tiện nhân nhà họ Thẩm kia, ngươi mới gả vào cửa được mấy ngày, mà đã dám lén lút cẩu hợp với đàn ông bên ngoài? Ngươi thật sự không coi Vương gia ra gì, càng không coi bệ hạ ra gì!”
Thẩm Dược tỏ vẻ khó hiểu: “Cẩu hợp?”
“Còn giả vờ vô tội cái gì,” Chu thị trừng mắt, chỉ vào thiếu niên dưới đất, “Gian phu của ngươi đang ở ngay đây, chẳng lẽ còn muốn chối cãi?!”
Thiếu niên phối hợp làm động tác muốn núp ra phía sau Thẩm Dược: “Vương phi...”
Thấy cảnh tượng này, Chu thị càng thêm đắc ý: “Nhân tang đều đã có đủ, chứng cứ rõ rành rành!”
Thậm chí bà ta còn ra lệnh cho những người xung quanh: “Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau trói con đàn bà lăng loàn này lại! Kéo xuống! Mấy hôm nữa, đuổi ả ta ra khỏi vương phủ!”
“Từ từ đã!”
Giọng nói của Khâu Sơn bỗng dưng vang lên.
Chu thị tưởng hắn đến để cứu Thẩm Dược, không thèm ngoảnh đầu lại, nói: “Khâu Sơn, ngươi bị con ả này làm mờ mắt rồi! Đây chính là một con đàn bà lăng loàn!”
“Thật sao.”
Trong màn đêm bỗng truyền đến hai chữ, ngữ điệu đều đều, mang theo chút khàn khàn bệnh tật.
Nhưng chất giọng này lại có một uy lực tự nhiên, khiến sắc mặt của tất cả những người có mặt ở đó đều đồng loạt thay đổi.
Chu thị không thể tin nổi quay người lại, khi nhìn rõ người vừa tới, đồng tử bà ta co rúm lại, hoảng hốt đến mức suýt chút nữa thốt không nên lời.
//*