Chương 19: Lại còn bắt chước Tạ Uyên
Thẩm Dược nghẹn họng, chậm chạp quay mặt đi chỗ khác: “Đó thì không có...”
Sắc mặt Tạ Uyên vẫn như thường: “Đỡ ta lên giường.”
Thẩm Dược đỡ hắn đứng dậy, dìu đến mép giường ngồi xuống.
Tạ Uyên đột nhiên lại nói: “Ngày mai tiếp quản vương phủ, đừng làm nhà ta rối tinh rối mù lên đấy.”
Thẩm Dược vội vàng bảo đảm: “Ta sẽ không đâu!”
Tạ Uyên không nói gì thêm, buông Thẩm Dược ra, nằm xuống.
Nhưng Thẩm Dược có thể cảm nhận rõ ràng, chỗ vừa bị hắn nắm lấy, vẫn đang nóng bừng lên.
Nàng rũ mắt, nhìn xuống cổ tay.
Im lặng một lát, lại nhìn sang Tạ Uyên trên giường.
Hắn lại thiếp đi rồi, vì vừa hoạt động nên cổ áo lỏng lẻo, thấp thoáng lộ ra lồng ngực săn chắc no đủ.
Đổ mồ hôi, làn da hơi sáng bóng lên.
“Vương phi!”
Người Khâu Sơn còn chưa vào tới cửa, giọng nói đã truyền đến trước: “Vương gia thế nào rồi?”
Thẩm Dược giật thót mình rụt vai lại, hoang mang hoảng loạn dời mắt đi.
Bởi vì ban nãy nhìn Tạ Uyên quá chăm chú, nàng thấy hơi ngượng, vành tai không kìm được ửng đỏ.
Nàng không nhìn Khâu Sơn, cố tình tỏ ra bình tĩnh đáp: “... Lại ngủ thiếp đi rồi.”
May mà sự chú ý của Khâu Sơn đều đổ dồn vào Tạ Uyên, không hề nhận ra sự khác thường của Thẩm Dược, chỉ chăm chăm tự mình thở dài xót xa: “Cứ tưởng Vương gia đã khỏe lại rồi...”
Thẩm Dược lấy lại bình tĩnh từ trong nỗi bối rối, mở miệng an ủi hắn: “Điều này cũng chứng tỏ Vương gia đang ngày một tốt lên, ít nhất cũng có thể tỉnh lại một lúc, nếu chăm sóc cẩn thận, sau này nói không chừng sẽ khỏi hẳn.”
Khâu Sơn nghe vậy, vô cùng đồng tình: “Vương phi nói rất đúng!”
Hắn nhanh chóng chú ý tới những giọt mồ hôi trên người Tạ Uyên, xắn tay áo lên, nói với Thẩm Dược: “Vương phi hôm nay mệt rồi, ngài nghỉ ngơi sớm đi, tiểu nhân lau rửa thân thể cho Vương gia xong sẽ lui xuống.”
Thẩm Dược gật đầu.
Nàng nhìn Tạ Uyên lần cuối, rồi bước đi sang phòng bên cạnh.
Lúc chải rửa, Thẩm Dược nhớ lại, kiếp trước, Tạ Uyên phải trải qua nhiều năm mới tỉnh lại được.
Bây giờ nàng gả vào chưa đầy nửa tháng, Tạ Uyên đã tỉnh lại hai lần.
Vì sao lại thế này?
Lẽ nào kiếp trước, Tạ Uyên cũng từng tỉnh lại giữa chừng, chỉ là tin tức không được truyền ra ngoài vương phủ?
Không thể nào.
Vẫn nhớ kiếp trước, Thẩm Dược đến Tĩnh vương phủ thăm hỏi, Tạ Uyên ngồi trên xe lăn, bộ dạng gầy gò nhợt nhạt hơn hôm nay rất nhiều.
Nếu đã tỉnh lại từ lâu, cũng không đến mức trông ốm yếu như vậy.
Nói cách khác, kiếp này, Tạ Uyên đã khác.
Biến số chính là Thẩm Dược.
Thẩm Dược bỗng thấy hơi rầu rĩ — Tạ Uyên chắc chắn là muốn nhường vị trí Tĩnh vương phi cho người trong lòng của mình, ai ngờ Thẩm Dược lại gả vào, hắn bị kích động, nên mới kinh sợ mà tỉnh lại.
Nhưng vì phụ huynh của Thẩm Dược từng sát cánh chiến đấu cùng Tạ Uyên, có giao tình, Tạ Uyên lại thương xót Thẩm Dược là một cô nữ, nên mềm lòng, không nỡ nói lời hòa ly.
Thẩm Dược thấy áy náy trong lòng, thở dài một cái.
Nếu đã như vậy, lần tới đợi Tạ Uyên tỉnh lại, phải nói chuyện tử tế với hắn mới được.
Nàng lúc nào cũng có thể nhường lại vị trí Vương phi này, cho người thực sự cần.
Hôm sau, Thẩm Dược dậy từ rất sớm.
Tối qua Tạ Uyên có nói, sẽ giao toàn bộ Tĩnh vương phủ cho nàng quản lý.
Thẩm Dược cảm thấy, Chu cữu mẫu là người tâm thuật bất chính, vương phủ rơi vào tay bà ta sớm muộn gì cũng bại lụi.
Hơn nữa, quả thực nàng cũng ngứa tay, muốn thử sức quản lý xem sao.
Bước đầu tiên, đến Vãn Hương đường, thu lại hết chìa khóa các cửa ngõ của vương phủ, cùng toàn bộ sổ sách các nơi.
Thẩm Dược dẫn theo Thanh Tước, Ngân Chu, gọi cả Khâu Sơn, còn chỉ đích danh hai vị ma ma là Triệu và Dư đi cùng.
Nghĩ đi nghĩ lại, thấy vẫn chưa đủ uy, lại gọi thêm hai gã thị vệ vạm vỡ.
Dẫn theo một đội hình hùng hậu như vậy, Thẩm Dược cảm thấy tự tin hơn hẳn.
Oai phong lẫm liệt, một đường tiến thẳng đến Vãn Hương đường.
Thanh Tước đi lên trước, nói rõ ý định: “Phụng theo đích thân mệnh lệnh của Vương gia, Vương phi từ nay sẽ tiếp quản toàn bộ vương phủ, xin mời Chu cữu mẫu ra mặt, giao nộp toàn bộ chìa khóa, sổ sách cho Vương phi.”
Ra đón là một ma ma, cũng chính là người ngày đầu tiên tân hôn đã hối thúc Thẩm Dược đến thỉnh an Chu thị, họ Hứa.
Hứa ma ma liếc mắt xéo, không thèm nhìn thẳng Thanh Tước: “Chu cữu mẫu quản lý vương phủ đã nhiều năm, tự dưng lại xuất hiện một Vương phi, tuổi đời còn trẻ, e rằng không thể lo liệu ổn thỏa mọi việc trên dưới vương phủ.”
Thanh Tước nhấn mạnh: “Đây là mệnh lệnh của Vương gia!”
Hứa ma ma bày ra bộ mặt như lợn chết không sợ nước sôi: “Biết là lệnh của Vương gia, nhưng chúng nô tỳ cũng chỉ là muốn tốt cho Vương gia, nếu giao vương phủ vào tay Vương phi, loạn lên rồi, sập xuống rồi, ai sẽ gánh vác trách nhiệm này? Theo ta thấy, vẫn nên đợi Vương gia tỉnh lại, cân nhắc kỹ lưỡng, thương lượng rồi hãy tính tiếp.”
Thanh Tước tuổi còn nhỏ, chưa từng chứng kiến loại tình huống này, nhất thời bị nghẹn họng, không biết phải phản bác ra sao.
Thẩm Dược quay sang nhìn hai ma ma bên cạnh.
Triệu ma ma không phản ứng gì, nhưng Dư ma ma thì sắc mặt lạnh tanh, lẳng lặng bước lên, giáng thẳng vào mặt Hứa ma ma hai cái tát “bốp bốp”.
Thẩm Dược sững sờ.
Thanh Tước cũng ngơ ngẩn.
Hứa ma ma không kịp phòng bị, bị đánh đến tối tăm mặt mũi.
Dư ma ma lạnh lùng mắng: “Chuyện của Vương gia Vương phi, đến lượt một kẻ nô tài như ngươi xen mồm vào sao!”
Lông mày dựng ngược: “Còn không mau mời Vương phi vào trong!”
Uy lực áp đảo.
Hứa ma ma là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, lúc này đã sun vòi lại, ôm mặt một lúc lâu không thốt nên lời.
Ánh mắt Thẩm Dược toát lên sự tán thưởng, quả không hổ danh là ma ma từ trong cung đi ra, phong cách làm việc dứt khoát, sấm rền gió cuốn!
Hai mắt Thanh Tước càng sáng rực lên, thầm siết chặt hai bàn tay giấu trong tay áo, thì ra có thể làm như vậy!
Nàng biết rồi!
Nàng học được rồi!
“Ai đến vậy? Biểu tẩu sao?”
Trong phòng vang lên tiếng nữ nhân.
Nữ tử vóc dáng thướt tha, uyển chuyển bước ra, đôi mắt cong lên, cười nói: “Sớm nghe nói biểu ca cưới được một mỹ nhân, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền.”
Đây chính là Tiết Hoán Khê.
Không đợi Thẩm Dược lên tiếng, nàng ta lại nói: “Hôm nay biểu tẩu đến đây, là muốn tìm nương của muội sao?”
Thẩm Dược ừ một tiếng, nàng ta thở dài một cái: “Tối hôm qua không biết là chịu đả kích gì, từ lúc trở về vẫn luôn ngủ mê mệt.”
“Chưa từng tỉnh lại?”
“Chưa từng tỉnh lại.”
Thẩm Dược lại hỏi: “Đã mời đại phu đến chưa?”
“Có mời rồi, nói là không tra ra nguyên nhân gì, chỉ bảo phải tĩnh dưỡng cẩn thận.”
Người tinh ý đều nhận ra ngay, đây là giả vờ.
Lại còn bắt chước Tạ Uyên, chẳng có chút sáng tạo nào.
Thẩm Dược cố tình hỏi: “Vậy thì chìa khóa và sổ sách, phải đòi ai đây?”
Vẻ mặt Tiết Hoán Khê tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ: “Những chuyện này người khác đều không rõ, chỉ có thể đợi nương của muội tỉnh lại...”
Thẩm Dược gật đầu phối hợp: “Ra vậy, thế thì thật đáng tiếc quá.”
Tiết Hoán Khê cũng hùa theo thở dài tiếc rẻ.
“Nhưng dù sao cũng là Chu cữu mẫu, bà ấy hôn mê bất tỉnh, ta chung quy cũng phải vào thăm một chút.”
Giọng điệu Thẩm Dược chuyển ngoặt.
“... Hả?”
Tiết Hoán Khê sửng sốt.
Thẩm Dược đã sải bước đi vào trong.
Tiết Hoán Khê định ngăn cản, nhưng Thanh Tước đã giác ngộ, không nói không rằng, ôm chặt lấy nàng ta.
“Này con a hoàn này...”
Trong lúc Tiết Hoán Khê kinh hô, Thẩm Dược đã đi thẳng đến trước giường.
Chu thị đang nằm im lìm trên giường, quả nhiên sắc mặt nhợt nhạt, không chút sức sống.
Thẩm Dược nhìn bà ta, quay người đi đến bàn.
Bưng chén trà còn vương hơi ấm trên bàn, trở lại trước giường.
“Ào!”
Tạt toàn bộ nước trà lên người bà ta!
//*