Trước
Sau

Chương 20: Là Tạ Cảnh Sơ

Thẩm Dược nhắm thẳng vào đầu Chu thị mà hắt nước trà.

Chu thị bị hắt nước ướt đẫm cả mặt, một ít nước trà thậm chí còn sặc vào mũi, làm cay xè mắt, lập tức thét lên một tiếng kinh hãi, ngồi bật dậy.

Thẩm Dược đứng trước giường, tay xách bình trà, bộ dạng lại hiền lành vô tội, nói: “Cữu mẫu không cần khách sáo.”

Chu thị: ?

Lập tức thẹn quá hóa giận: “Ngươi lấy nước tạt ta ướt sũng, ta còn phải cảm ơn ngươi?!”

Nước trà hắt lên mặt, đã rửa trôi đi không ít lớp son phấn bà ta cố ý bôi trát.

Nhìn kỹ lại, làm gì có chút bộ dạng ốm yếu nào, rõ ràng là hồng hào phơi phới.

Thẩm Dược nhìn bà ta thêm vài cái, như mượn gió bẻ măng, nói: “Nghe biểu muội nói, cữu mẫu chìm vào hôn mê, đại phu đều bó tay hết cách, ta chỉ hắt một chút nước trà, cữu mẫu đã khỏi hẳn rồi, chẳng nhẽ không phải cảm ơn ta sao?”

Chu thị nghẹn lời, vậy mà không tìm được lý do để phản bác.

Thẩm Dược đưa bình trà cho Triệu ma ma đứng cạnh: “Được rồi, nếu cữu mẫu đã tỉnh, vậy thì chìa khóa, sổ sách của vương phủ, giao hết ra đây đi.”

Chu thị biết ngay ả ta nhắm vào cái này mà đến!

Bà ta cười khẩy trong lòng, thành thạo lôi ra lý do đã chuẩn bị sẵn: “Sổ sách rất nhiều, chỉ e là ngươi chuyển không xuể, hay là cứ tạm để chỗ ta...”

“Không sao,” Thẩm Dược ngắt lời, “Ta có dẫn theo Khâu Sơn, lại còn dẫn theo hai thị vệ. Hai tên thị vệ đó năm xưa cùng Vương gia ra chiến trường giết địch, đến đao lớn mấy chục cân cũng vác nổi, nói gì dăm ba cuốn sổ sách.”

Sắc mặt Chu thị nhợt đi.

Bà ta nghe ra, lời này của Thẩm Dược rõ ràng là đang đe dọa bà ta.

Nhưng vấn đề là, trong viện này tính ra cũng chỉ có vài nha hoàn bà tử, chân yếu tay mềm, sao mà đọ lại đám hán tử từ chiến trường bước ra kia chứ.

Bà ta đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nén giận mà đồng ý.

Thẩm Dược nhìn Chu thị ngồi dậy, sờ dưới gối lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ, lại moi từ gầm giường ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, dùng chìa khóa mở, từ bên trong lấy ra một chiếc chìa khóa bằng đồng lớn hơn, rồi đi tới chiếc tủ dựa vào bức tường hướng Tây ở thư phòng bên cạnh, dùng chìa khóa mở cửa.

Những thứ cất trong tủ này, mới là chìa khóa và sổ sách của vương phủ.

Thẩm Dược tự mình lấy chìa khóa, rồi gọi Khâu Sơn và hai tên thị vệ vào, chuyển toàn bộ sổ sách đi.

Đặt ở thư phòng, rồi Thẩm Dược chui thẳng vào trong đó.

Sổ sách mở ra chưa xem được mấy trang, Thẩm Dược đã tức tới bật cười: “Chu cữu mẫu này, thật sự quá keo kiệt, tiền tháng cấp cho người hầu trong phủ ít đến đáng thương, tiền công một tháng của Thanh Tước, bằng tiền công nửa năm của nha hoàn thiếp thân ở Vãn Hương đường.”

Lại lật lật, nhíu mày, đổi cuốn khác lật lật, lại đổi, lại lật.

Thẩm Dược đưa tay day day mi tâm: “Vương phủ hiện tại chẳng có mấy người ở, Chu cữu mẫu vậy mà ngày nào cũng mua rượu mua thức ăn, số bạc chi ra còn rất nhiều.”

Nói cách khác, Chu thị đã lén lút biển thủ bạc.

Biển thủ rất nhiều.

Nhưng mà, thông qua cách nào nhỉ?

“Vương phi không biết rồi,” Ngân Chu đặt thỏi mực xuống, “Tiểu thương bán thức ăn mỗi ngày cho vương phủ, là một người họ hàng của bà ta. Còn quán mua rượu, vốn là do chính bà ta mở, chỉ là thuê một chưởng quỹ, còn bản thân thì giấu mặt đi.”

Thẩm Dược hiểu ra.

Tức là số bạc đó, cơ bản đều chui vào túi Chu thị.

Ngân Chu nói tiếp: “Từ khi Vương gia hôn mê, giao vương phủ cho Chu cữu mẫu, tình hình trong phủ ngày càng tệ hại, rượu thịt mỗi ngày chẳng ra làm sao, thường xuyên có thịt ôi, rau úa, rượu thì bị pha nước.”

Nhắc đến chuyện này, Thẩm Dược cũng cảm nhận được.

Kể từ khi nàng gả vào, thức ăn mỗi ngày đều thấy khó nuốt.

Còn tưởng đầu bếp nấu ăn kém, hóa ra vấn đề nằm ở nguyên liệu.

Thẩm Dược đắn đo: “Nếu đã như vậy, phải đổi chỗ mua rượu mua thức ăn thôi.”

Vừa hay, nàng còn phải đi chọn quà sinh thần cho Ngũ công chúa.

Tính toán một hồi, liền gọi người đánh xe ngựa chuẩn bị ra ngoài.

Thanh Tước đang bận thỉnh giáo Dư ma ma, nên Thẩm Dược đưa Ngân Chu đi cùng, đương nhiên là vẫn dẫn theo hai gã thị vệ như thường lệ.

Chuyến này, nàng đến phố Tường Vân sầm uất nhất Vọng Kinh, nơi đó có rất nhiều cửa tiệm trang phục, trang sức, tay nghề tinh xảo, một số món còn vượt xa cả cống phẩm trong cung.

Kiếp trước, Thẩm Dược đã chọn lựa nhiều ngày, cuối cùng chọn một đôi vòng ngọc phỉ thúy.

Chất ngọc ôn nhuận, trong suốt hiếm thấy.

Thế nhưng, trước mặt Tạ Cảnh Sơ và bao nhiêu người, Ngũ công chúa lại giả vờ ghét bỏ, nói món đồ này xấu xí khó coi, còn nói Thẩm Dược không có mắt nhìn, không biết chọn quà.

Làm Thẩm Dược suýt nữa thì không có chỗ để chui.

Mãi đến sau này, Thẩm Dược vô tình biết được, Ngũ công chúa lén lút giấu kỹ đôi vòng ngọc đó, thỉnh thoảng vẫn mang ra đeo.

Thực ra nàng ta rất thích món quà đó, chỉ là cố tình làm khó Thẩm Dược mà thôi.

Ngũ công chúa luôn không ưa nàng, Thẩm Dược biết điều đó.

Nhưng sự chán ghét đó bắt nguồn từ đâu, Thẩm Dược lại không rõ.

Nói tóm lại, kiếp trước, Ngũ công chúa chưa bao giờ cho Thẩm Dược sắc mặt tốt, vì nàng ta, Thẩm Dược đã chịu không ít thiệt thòi, nếm đủ đắng cay.

Sống lại một đời, Thẩm Dược không gả cho Tạ Cảnh Sơ, nhưng tiệc sinh thần của Ngũ công chúa, Thẩm Dược vẫn phải chuẩn bị hạ lễ.

Không phải vì con người nàng ta, mà là nể mặt thân phận địa vị của nàng ta.

Nàng ta là nữ nhi của đương kim Hoàng đế, cũng là chất nữ của Tạ Uyên.

Thẩm Dược tặng quà, không phải để Ngũ công chúa vui, mà là để Hoàng đế vui, cũng là giữ thể diện cho Tạ Uyên và toàn bộ Tĩnh vương phủ.

Nàng vẫn quyết định tặng đôi vòng đó.

Đến phố Tường Vân, men theo ký ức kiếp trước, nàng đi thẳng tới tiệm trang sức.

Nàng đến sớm, đôi vòng vẫn đang được chạm khắc.

“Lấy đôi này.”

Thẩm Dược chỉ tay vào, chưa thấy thành phẩm, liền sảng khoái trả tiền.

Tên tiểu nhị mừng rỡ vô cùng, cười híp mắt “Vâng” một tiếng, không ngừng khen ngợi cô nương tinh mắt.

“Ta qua quán bên cạnh ăn chút đồ,” Thẩm Dược nói, “Vòng làm xong thì đóng gói cẩn thận vào hộp đẹp cho ta, lát nữa ta quay lại lấy.”

“Vâng ạ!”

Kế bên tiệm trang sức, là một quán trà.

Vọng Kinh có quá nhiều quán trà, để cạnh tranh, nhiều nơi học theo Tần Lâu Sở Quán, tấu lên những âm thanh lả lơi, nhằm thu hút khách.

Riêng quán này vẫn trung thành với cách kể chuyện bình thường, nên làm ăn không được tốt cho lắm.

Thẩm Dược thường xuyên tới đây, bởi vì đây là sản nghiệp của Nhị thẩm.

Người đầu tiên tử trận trong phủ Tướng quân họ Thẩm, chính là Nhị thúc.

Năm đó Nhị thúc mới hai mươi bảy tuổi.

Nhị thẩm đang mang thai sáu tháng, nghe tin Nhị thúc tử trận, kinh sợ đến mức sẩy thai.

Vốn dĩ phụ thân đã hứa, dù Nhị thúc không còn, cũng sẽ phụng dưỡng Nhị thẩm cả đời.

Nhưng mẫu thân của Nhị thẩm không chịu.

Bà ta nói trước: “Nữ nhân trên đời này không có trượng phu nương tựa thì sống sao nổi?”

Lại nói: “Tướng quân phủ các người suốt ngày chém chém giết giết, hôm nay chết lão nhị, ngày mai chắc gì không chết người khác? Đợi các người chết sạch cả rồi, ai sẽ nuôi dưỡng nữ nhi của ta!”

Những lời đó năm xưa quả thực rất khó nghe, nay ngẫm lại, cũng coi như một lời sấm truyền.

Mẫu thân Nhị thẩm lấy cái chết ra uy hiếp, Nhị thẩm bất lực, đành phải về nhà tái giá.

Nghe nói người trượng phu thứ hai của Nhị thẩm luôn đánh đập bà.

Sau này, gã nam nhân đó chết, mẫu thân Nhị thẩm cũng qua đời.

Bây giờ Nhị thẩm sống một mình, dựa vào mấy cơ ngơi kinh doanh để qua ngày.

Quán trà này là một trong số đó.

Trước kia hễ rảnh rỗi là Thẩm Dược lại ghé qua, nhưng nàng chưa bao giờ đến gặp Nhị thẩm, chỉ đặt một phòng riêng, gọi một bàn trà bánh, nghe kể chuyện xong, liền đứng dậy rời đi.

Hôm nay cũng vậy.

Tuy nhiên, câu chuyện kể chưa được một nửa, cửa phòng riêng đã bị gõ.

Tiểu nhị tiệm trang sức ban nãy khom lưng bước vào, nói: “Cô nương, đôi vòng đó, e là không thể bán cho ngài được nữa rồi.”

Thẩm Dược ngớ người: “Vì sao?”

“Có một vị công tử, cũng ưng ý đôi vòng đó, còn ra giá cao hơn.”

Thẩm Dược không nén được giận dữ: “Các người mở cửa buôn bán, sao lại làm ăn thất tín như vậy? Ta đã đặt cọc vòng rồi, đến cả bạc cũng đã trả, kết quả các người nói nuốt lời là nuốt lời ngay được sao?”

Tiểu nhị tươi cười xoa dịu: “Thật sự là vị công tử kia trả giá quá cao, hơn nữa...”

Hắn có chút ấp úng không biết phải mở lời thế nào, thăm dò hỏi: “Cô nương, hay là ngài qua đó xem thử?”

Thẩm Dược tức giận vô cùng, để Ngân Chu ở lại quán trà, định xử lý xong chuyện rồi quay lại.

Bước vào tiệm trang sức, tiểu nhị dẫn Thẩm Dược ra phía sau.

Chân vừa bước qua cửa, hình bóng quen thuộc đập ngay vào mắt.

Khoảnh khắc nhìn rõ, Thẩm Dược đột nhiên khựng lại, sắc mặt tái nhợt.

Là Tạ Cảnh Sơ.

//*

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau