Trước
Sau

Chương 6: Ngươi nên gọi ta một tiếng Tiểu hoàng thẩm

Thanh Tước cau mày, bất bình thay cho Thẩm Dược, nói: “Vương phi chỉ vừa mới dậy, sao lại vội vàng thúc giục qua đó như vậy?”

Ma ma hừ một tiếng: “Phải, Vương phi xuất thân gia đình võ tướng, thân phận tôn quý, lại là do bệ hạ đích thân ban hôn, cũng trách không được, ngài ấy không để người góa phụ như Chu cữu mẫu vào mắt.”

Thanh Tước ngớ người, trừng lớn hai mắt: “Ta nói ý đó hồi nào vậy?”

“Cô nương đến bản thân có ý gì cũng nói không rõ, vậy thì tốt nhất là ngậm miệng lại đi!”

Ma ma ba lời hai ngữ, dứt khoát bịt miệng Thanh Tước, quay ngoắt sang Thẩm Dược: “Vương phi, ngài nói xem?”

Phái tới một ma ma miệng lưỡi sắc bén như thế này, Chu cữu mẫu là đang quyết tâm, muốn vào ngày đầu tiên tân hôn ra oai phủ đầu Thẩm Dược.

Đón nhận cái nhìn chăm chú sắc lẹm của ma ma, Thẩm Dược chỉ cười cười một cái: “Quả thật là nên đi thỉnh an Chu cữu mẫu.”

Giọng điệu của nàng ôn hòa lại bình tĩnh, thế nhưng hai chữ thỉnh an lại có phần chói tai.

Ma ma cụp mắt xuống: “Vương phi hiểu lầm rồi, không phải thỉnh an, chỉ là đi gặp mặt một chút thôi.”

Thẩm Dược lại tựa như không nghe thấy câu này: “Tiết tướng quân hy sinh vì cứu Vương gia, di sương của ngài ấy theo lý nên nhận được sự tôn kính của tất cả mọi người, ta cũng rất khâm phục Chu cữu mẫu, hôm nay qua đó thỉnh an, âu cũng là hợp tình hợp lý.”

Trông thấy ma ma bị mấy lời này dọa cho vui mừng, biểu cảm cũng đắc ý hẳn lên, Thẩm Dược nhếch nhếch khóe môi, tiếp tục nói: “Cho nên, phiền ma ma vào cung một chuyến đi.”

Ma ma nghi hoặc: “Vào cung?”

Thẩm Dược mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, ma ma tiến cung bẩm báo rõ, di sương Chu cữu mẫu là lớn nhất, ta phải đi thỉnh an cữu mẫu trước, sau đó mới có thể đi bái kiến bệ hạ và nương nương.”

Ma ma sững sờ một lúc, có chút hoảng sợ trong lòng.

Khoan hẵng nói bà ta có thể bước qua cửa cung hay không, nhưng đi gặp Chu cữu mẫu trước, sau đó mới đến bệ hạ nương nương, lời này chỉ e bà ta vừa nói xong, đầu liền rơi xuống đất rồi.

Đại bất kính thế này, bà ta sao dám chứ!

Ngọn lửa kiêu ngạo vừa nãy xẹp xuống, ma ma bồi nụ cười làm hòa: “Vương phi nói đùa rồi, tự nhiên là phải lấy bệ hạ và nương nương làm tôn quý nhất.”

Thẩm Dược vẫn duy trì nụ cười: “Nếu ngươi đã hiểu, vậy thì về nói với Chu cữu mẫu, ta bận xong tự nhiên sẽ đến gặp bà ấy.”

Nửa ngày trời ma ma không tìm ra được lời nào khác để nói.

Cô nữ của Tướng quân phủ, thoạt nhìn yếu ớt mong manh, nhưng lại chẳng hề dễ bắt nạt một chút nào.

Bà ta sứt đầu mẻ trán “A” một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Thẩm Dược tiếp tục trang điểm.

Thanh Tước nhỏ giọng hỏi nàng: “Vương phi, thật sự muốn đi gặp Chu cữu mẫu sao?”

Thẩm Dược nghịch nghịch trâm cài trên bàn, cẩn thận chọn lựa: “Dù sao cũng là cữu mẫu, cũng đích thực là di sương liệt sĩ, chắc chắn phải gặp rồi, nhưng mà, phải do ta quyết định đi vào lúc nào, chứ không phải bà ấy.”

Đây là vấn đề quyền chủ động nằm trong tay ai.

Nếu như vừa vào cửa đã phải cúi đầu trước người khác, những ngày tháng sau này, chắc chắn sẽ chẳng dễ sống.

Những điều này là tẩu tẩu dạy cho Thẩm Dược.

Tẩu tẩu xuất thân từ một đại gia tộc trăm năm với thê thiếp nhi nữ xếp thành đàn, dùng lời của đại tẩu mà nói, yêu ma quỷ quái, âm mưu quỷ kế gì nàng ấy cũng đều chứng kiến cả rồi, hậu trạch huyết vũ tinh phong, hoàn toàn không hề thua kém chiến trường mà phụ huynh từng trải.

Sau khi gả cho huynh trưởng, trong nhà không có ai bày trò trạch đấu, tẩu tẩu nhàn rỗi không có việc gì, liền đến tìm Thẩm Dược thuyết giáo.

Thẩm Dược là đứa con gái duy nhất trong nhà, tẩu tẩu dường như đã dốc hết vốn liếng để truyền đạt.

Kiếp trước Thẩm Dược không sử dụng đến những thứ kia, thỉnh thoảng nghĩ lại cũng trách đáng tiếc.

Nhưng bây giờ, lại không giống thế nữa rồi.

Rửa mặt chải đầu xong xuôi, nàng lại gọi người đi chuẩn bị xe ngựa.

Thẩm Dược mang theo Thanh Tước và một nha hoàn khác của vương phủ là Ngân Chu, đi ra phía ngoài.

“Chưa say! Lão tử chưa say! Vẫn có thể uống thêm ba vò lớn nữa!”

Đang chuẩn bị lên xe ngựa, Thẩm Dược nghe thấy một trận tiếng ồn ào truyền tới.

Đưa mắt nhìn theo nơi phát ra tiếng động, chỉ thấy một cỗ xe ngựa xa lạ dừng ở ngoài cửa, hai người ăn mặc như tiểu nhị tửu lâu, đang đỡ một thanh niên từ trên xe ngựa bước xuống.

Thanh niên đó vận cẩm y hoa phục, ngọc quan bằng thanh ngọc trên đỉnh đầu đã có phần xiêu vẹo, ống tay áo đều vương vãi rượu.

Hắn say khướt chạm chân xuống đất, miễn cưỡng đứng vững thân mình, quăng một tát đuổi tiểu nhị bên cạnh đi, mắng mỏ: “Biết lão tử là ai không hả? Tĩnh vương là biểu ca của ta! Thái hậu nương nương tận mắt nhìn ta lớn lên, ta ngay cả mặt mũi bệ hạ cũng gặp qua rồi!”

Tiểu nhị ôm mặt không dám phản bác.

Mọi người cũng đều hảo ngôn hảo ngữ dỗ dành khuyên nhủ.

Thẩm Dược khẽ cau mày, đi sang hỏi Ngân Chu: “Đó là biểu đệ của Vương gia?”

Ngân Chu gật đầu: “Đúng vậy.”

Thẩm Dược có nghe nói tới, Tiết Toại Xuyên, công tử ca lãng đãng khét tiếng, thích uống rượu, đam mê ca kỹ, là khách quen của Tần lâu Sở quán.

Hôm qua nàng và Tạ Uyên đại hôn, Tiết Toại Xuyên say gối đùi mỹ nhân, hoàn toàn không quay về tham gia.

Rốt cuộc Tạ Uyên đã nuôi nấng một đám thân thích kiểu gì trong vương phủ vậy?

Nàng không tiếng động thở dài một hơi, đi thẳng lên xe ngựa.

Nàng lại không hề hay biết, Tiết Toại Xuyên xuyên qua khe hở của những cành hoa, đã nhìn thấy nàng.

Gương mặt trắng nõn nà mềm mại đó lọt vào trong đáy mắt hắn, phảng phất như viên đá rơi tõm xuống ao, cơn say mông lung dập dờn tản ra, hiển hiện lên một màu kinh diễm rõ ràng.

Tiết Toại Xuyên xoa xoa mặt, kéo gã sai vặt bên cạnh qua, hỏi: “Cô nương đó là ai? Sao ta chưa từng gặp bao giờ?”

Gã sai vặt không nhìn thấy người, nhưng nhận ra cỗ xe ngựa: “Đó là Tĩnh vương phi vừa mới qua cửa.”

“Tĩnh vương phi?”

Tiết Toại Xuyên cau mày, một cách chậm chạp nhớ lại, hình như ngày hôm qua biểu ca đã thành hôn rồi.

Nhìn chiếc xe ngựa dần dần chạy ra xa, Tiết Toại Xuyên lẩm bẩm tự nói với chính mình: “Nhưng biểu ca ngủ không tỉnh, nàng ta một thân một mình, chắc chắn là không thể viên phòng được rồi.”

Nghĩ tới những chuyện thú vị, tâm tình Tiết Toại Xuyên trở nên vui sướng, nhếch khóe môi cười.

Thẩm Dược tiến cung, đầu tiên đi bái kiến Hoàng hậu.

Vốn dĩ ngày đầu tiên tân hôn là phải dâng trà cho phụ mẫu, nhưng Tiên đế và Thục Hiền Hoàng thái hậu đều đã qua đời, trưởng huynh như cha, Thẩm Dược liền tới thỉnh an Đế Hậu.

Thẩm Dược nhẩm tính canh giờ, lúc này, các vị phi tần vừa thỉnh an Hoàng hậu xong trở về, tảo triều phía trước sắp tan rồi, nàng và Hoàng hậu ngồi tán gẫu một lát, Hoàng đế cũng sẽ tới.

Có điều nàng đã tính sót một việc.

Ở ngoài cửa, Thẩm Dược đã chạm mặt Tạ Cảnh Sơ.

Nàng nhớ ra, hôm qua Tạ Trường Hựu nói Tạ Cảnh Sơ bị bệnh, thảo nào hôm nay không đi vào triều.

Nhìn thì thấy, Tạ Cảnh Sơ đã gầy gò đi một chút, trên mặt vẫn còn tàn dư của bệnh.

Hắn cúi đầu nhìn góc tường, không biết là đang tìm đồ, hay là đang đợi người.

Thẩm Dược cảm thấy, cho dù là gì, cũng không có bất cứ quan hệ nào với nàng.

Chỉ là cân nhắc đến lễ số, nàng dừng bước chân lại, hô một tiếng: “Thái tử điện hạ.”

Tạ Cảnh Sơ ngẩng đầu lên, thoáng sững người.

Nữ tử triều Thịnh một khi xuất giá, liền phải búi tóc.

Thẩm Dược hôm nay đã vén hết tóc lên, búi tóc xếp chồng lên trên đỉnh đầu, cài ngọc trâm hoa sai.

Dáng vẻ đội mũ phượng mặc áo choàng trong mộng đêm qua của Thẩm Dược cùng với dung mạo giờ khắc này xếp chồng lên nhau, rồi lại loang ra.

Lần này, nàng không hề cười với hắn, thần tình thậm chí có thể nói là lạnh mạc.

Thẩm Dược đã từng đối xử với hắn như thế khi nào?

Tạ Cảnh Sơ cảm thấy trong lòng phiền muộn, trầm giọng: “Thẩm Dược, gả cho Cửu hoàng thúc, ngươi rất đắc ý, đúng không?”

Thẩm Dược lắc đầu: “Không đúng.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Sơ khẽ rung động, cho nên, nàng căn bản không hề vui vẻ?

Hắn đang chuẩn bị muốn nói điều gì, Thẩm Dược lại nghiêm mặt, nói: “Ngươi nên gọi ta một tiếng Tiểu hoàng thẩm.”

Tạ Cảnh Sơ ngẩn người, chậm mất nửa nhịp mới ý thức được, nàng nói không đúng, là chỉ xưng hô không đúng.

Thẩm Dược càng bày ra tư thế của bậc trưởng bối, răn dạy nói: “Vừa nãy gọi thẳng danh húy của ta, ngươi thực sự quá vô quy củ rồi.”

— HẾT CHƯƠNG —
Trước
Sau